古诗词

孙生二画槐安国

凌云翰

木槐为国竟如何,梦境浑如世事多。mù huái wèi guó jìng rú hé,mèng jìng hún rú shì shì duō。 老我久无名利念,笈看行蚁上南柯。lǎo wǒ jiǔ wú míng lì niàn,jí kàn xíng yǐ shàng nán kē。

孙生二画槐安国

凌云翰

长安流落嗼途穷,一叶归舟便向东。zhǎng ān liú luò mò tú qióng,yī yè guī zhōu biàn xiàng dōng。 咫尺图中能缩地,只疑山叟是壶公。zhǐ chǐ tú zhōng néng suō dì,zhǐ yí shān sǒu shì hú gōng。

春色

凌云翰

寒不能生暖不消,融融转觉望中遥。hán bù néng shēng nuǎn bù xiāo,róng róng zhuǎn jué wàng zhōng yáo。 东皇富贵谁能识,尽把黄金铸柳条。dōng huáng fù guì shuí néng shí,jǐn bǎ huáng jīn zhù liǔ tiáo。

草堂图

凌云翰

锦江玉垒入霜毫,亦有人家荫白茅。jǐn jiāng yù lěi rù shuāng háo,yì yǒu rén jiā yīn bái máo。 道是草堂元来信,只因梅柳是西郊。dào shì cǎo táng yuán lái xìn,zhǐ yīn méi liǔ shì xī jiāo。

贾岛推敲图

凌云翰

蹇驴随处恣游遨,京兆相逢即定交。jiǎn lǘ suí chù zì yóu áo,jīng zhào xiāng féng jí dìng jiāo。 看取古人三百首,工夫元不在推敲。kàn qǔ gǔ rén sān bǎi shǒu,gōng fū yuán bù zài tuī qiāo。

西湖渔者

凌云翰

家住钱唐西子湖,钓竿几度拂珊瑚。jiā zhù qián táng xī zi hú,diào gān jǐ dù fú shān hú。 扁舟载月归来晚,不觉全身入画图。biǎn zhōu zài yuè guī lái wǎn,bù jué quán shēn rù huà tú。

钓台图

凌云翰

夷惠真为百世师,先生高节亦如之。yí huì zhēn wèi bǎi shì shī,xiān shēng gāo jié yì rú zhī。 只将立懦廉顽意,九鼎分明圱一丝。zhǐ jiāng lì nuò lián wán yì,jiǔ dǐng fēn míng qiān yī sī。

访唐丹崖留饮

凌云翰

故人相见话襟期,草草杯盘近午时。gù rén xiāng jiàn huà jīn qī,cǎo cǎo bēi pán jìn wǔ shí。 莫道越乡风味薄,香醪如蜜菜如丝。mò dào yuè xiāng fēng wèi báo,xiāng láo rú mì cài rú sī。

王本初小像

凌云翰

童子穿云得紫芝,仙翁倚杖听黄鹂。tóng zi chuān yún dé zǐ zhī,xiān wēng yǐ zhàng tīng huáng lí。 香风两袖归来晚,正是松花落粉时。xiāng fēng liǎng xiù guī lái wǎn,zhèng shì sōng huā luò fěn shí。

为朱大理赋墨梅寓丹家意以大理明此故求正云

凌云翰

剥尽群阴见一阳,千花万蕊总包藏。bō jǐn qún yīn jiàn yī yáng,qiān huā wàn ruǐ zǒng bāo cáng。 笔头会得先天意,写出寒花朵朵香。bǐ tóu huì dé xiān tiān yì,xiě chū hán huā duǒ duǒ xiāng。

为朱大理赋墨梅寓丹家意以大理明此故求正云

凌云翰

知白全资守黑功,一花便与万花同。zhī bái quán zī shǒu hēi gōng,yī huā biàn yǔ wàn huā tóng。 要知玉兔翻身处,春满乾坤六六宫。yào zhī yù tù fān shēn chù,chūn mǎn qián kūn liù liù gōng。

为朱大理赋墨梅寓丹家意以大理明此故求正云

凌云翰

雨熟金丸万万株,黄中通理及肌肤。yǔ shú jīn wán wàn wàn zhū,huáng zhōng tōng lǐ jí jī fū。 此花自是真铅汞,却倩仙毫作药炉。cǐ huā zì shì zhēn qiān gǒng,què qiàn xiān háo zuò yào lú。

为朱大理赋墨梅寓丹家意以大理明此故求正云

凌云翰

真水元从火里来,等闲相过即胚胎。zhēn shuǐ yuán cóng huǒ lǐ lái,děng xián xiāng guò jí pēi tāi。 檀心玉蕊分明见,莫作黄芽白雪猜。tán xīn yù ruǐ fēn míng jiàn,mò zuò huáng yá bái xuě cāi。

观奕图为夏伯玘作

凌云翰

春雨春风长紫芝,山中日月自推移。chūn yǔ chūn fēng zhǎng zǐ zhī,shān zhōng rì yuè zì tuī yí。 斧柯烂在松阴下,知换人间几局棋。fǔ kē làn zài sōng yīn xià,zhī huàn rén jiān jǐ jú qí。

总司牛宴郑都司以所知徐总制诗见示因次其韵

凌云翰

梅子黄时雨气凉,金炉不断热沉香。méi zi huáng shí yǔ qì liáng,jīn lú bù duàn rè chén xiāng。 座中总是朝天客,伋醉君门白玉觞。zuò zhōng zǒng shì cháo tiān kè,jí zuì jūn mén bái yù shāng。

总司牛宴郑都司以所知徐总制诗见示因次其韵

凌云翰

水晶帘卷午风凉,薝卜花开树树香。shuǐ jīng lián juǎn wǔ fēng liáng,zhān bo huā kāi shù shù xiāng。 独有总成偏好客,拟倾江海入壶觞。dú yǒu zǒng chéng piān hǎo kè,nǐ qīng jiāng hǎi rù hú shāng。

画菜

凌云翰

风露含滋挟土膏,肥甘浑不让溪毛。fēng lù hán zī xié tǔ gāo,féi gān hún bù ràng xī máo。 丹青貌得田园意,绝胜春前带雪桃。dān qīng mào dé tián yuán yì,jué shèng chūn qián dài xuě táo。

杨妃春睡图

凌云翰

天生祸水灭炎精,能使君王万乘轻。tiān shēng huò shuǐ miè yán jīng,néng shǐ jūn wáng wàn chéng qīng。 不独昭阳有飞燕,玉环沉醉在华清。bù dú zhāo yáng yǒu fēi yàn,yù huán chén zuì zài huá qīng。

杨妃春睡图

凌云翰

沉香亭北好风光,春色无端属海棠。chén xiāng tíng běi hǎo fēng guāng,chūn sè wú duān shǔ hǎi táng。 纵使胭脂变成雪,莫教一片到渔阳。zòng shǐ yān zhī biàn chéng xuě,mò jiào yī piàn dào yú yáng。

杨妃春睡图

凌云翰

温泉浴罢力犹疲,睡足春风总不知。wēn quán yù bà lì yóu pí,shuì zú chūn fēng zǒng bù zhī。 香冷马嵬坡下土,令人愁诵北征诗。xiāng lěng mǎ wéi pō xià tǔ,lìng rén chóu sòng běi zhēng shī。