古诗词

洛神图

凌云翰

嬉游湍濑采玄芝,罗袜淩波不自持。xī yóu tuān lài cǎi xuán zhī,luó wà líng bō bù zì chí。 毕竟形容何所似,玉芙蓉在碧琉璃。bì jìng xíng róng hé suǒ shì,yù fú róng zài bì liú lí。

阎中得画

凌云翰

杖头驴背又微吟,君出深山我入林。zhàng tóu lǘ bèi yòu wēi yín,jūn chū shēn shān wǒ rù lín。 邂逅不须交一语,春来花鸟总关心。xiè hòu bù xū jiāo yī yǔ,chūn lái huā niǎo zǒng guān xīn。

题梅用陆柳洲寄杨村居韵

凌云翰

数枝开傍石桥西,纵有寒香蝶不栖。shù zhī kāi bàng shí qiáo xī,zòng yǒu hán xiāng dié bù qī。 何似南山千百树,梨花落寞路都迷。hé shì nán shān qiān bǎi shù,lí huā luò mò lù dōu mí。

吴孟文墨梅

凌云翰

吴生妙绝宫墙画,不向冰纨寄墨痕。wú shēng miào jué gōng qiáng huà,bù xiàng bīng wán jì mò hén。 怪得炎天见梅蕊,姚江知有季章孙。guài dé yán tiān jiàn méi ruǐ,yáo jiāng zhī yǒu jì zhāng sūn。

吴孟文水影月香图

凌云翰

却因清浅见横斜,水是湖湾影是花。què yīn qīng qiǎn jiàn héng xié,shuǐ shì hú wān yǐng shì huā。 赖有吴生能写得,不须重到老逋家。lài yǒu wú shēng néng xiě dé,bù xū zhòng dào lǎo bū jiā。

吴孟文水影月香图

凌云翰

欲知浮动近黄昏,风有清香月有痕。yù zhī fú dòng jìn huáng hūn,fēng yǒu qīng xiāng yuè yǒu hén。 貌得玉妃真面目,缟衣无复夜敲门。mào dé yù fēi zhēn miàn mù,gǎo yī wú fù yè qiāo mén。

吴孟文以古蜡笺画梅因赋

凌云翰

旧笺新墨未曾干,如倚黄昏月下阑。jiù jiān xīn mò wèi céng gàn,rú yǐ huáng hūn yuè xià lán。 不是一枝斜更好,令人误作蜡花看。bù shì yī zhī xié gèng hǎo,lìng rén wù zuò là huā kàn。

画兰

凌云翰

萋萋芳草空无数,惆怅王孙去不归。qī qī fāng cǎo kōng wú shù,chóu chàng wáng sūn qù bù guī。 何似幽兰纫作佩,也胜游子芰荷衣。hé shì yōu lán rèn zuò pèi,yě shèng yóu zi jì hé yī。

画兰

凌云翰

深林绿艳恐消歇,故假人间膏沐容。shēn lín lǜ yàn kǒng xiāo xiē,gù jiǎ rén jiān gāo mù róng。 忽见一丛崖石上,动摇浑似泛光风。hū jiàn yī cóng yá shí shàng,dòng yáo hún shì fàn guāng fēng。

吴孟文以白团扇画梅因赋

凌云翰

海波寒浸玉蟾蜍,勾引清风入座隅。hǎi bō hán jìn yù chán chú,gōu yǐn qīng fēng rù zuò yú。 借得诗人掣鲸手,骊龙颔下摘明珠。jiè dé shī rén chè jīng shǒu,lí lóng hàn xià zhāi míng zhū。

溪居图

凌云翰

水上风来麦气生,绿阴窗户有棋声。shuǐ shàng fēng lái mài qì shēng,lǜ yīn chuāng hù yǒu qí shēng。 桃花不隔仙源路,应使秦人见太平。táo huā bù gé xiān yuán lù,yīng shǐ qín rén jiàn tài píng。

月娥扇面

凌云翰

灵药当年悔一偷,海天空度几春秋。líng yào dāng nián huǐ yī tōu,hǎi tiān kōng dù jǐ chūn qiū。 凉飙又改班姬扇,莫道孀娥不解愁。liáng biāo yòu gǎi bān jī shàn,mò dào shuāng é bù jiě chóu。

陆本高镜奁红梅

凌云翰

要将明镜别妍媸,勋业频看只自疑。yào jiāng míng jìng bié yán chī,xūn yè pín kàn zhǐ zì yí。 红艳一枝谁为写,倚阑人在影娥池。hóng yàn yī zhī shuí wèi xiě,yǐ lán rén zài yǐng é chí。

二仙像铁拐

凌云翰

一拐随身四海闻,剑锋久暗七星文。yī guǎi suí shēn sì hǎi wén,jiàn fēng jiǔ àn qī xīng wén。 等闲磨砺光芒出,划断青天万里云。děng xián mó lì guāng máng chū,huà duàn qīng tiān wàn lǐ yún。

二仙像铁拐

凌云翰

似醉如痴不顾身,谁知一一露天真。shì zuì rú chī bù gù shēn,shuí zhī yī yī lù tiān zhēn。 露台便是中秋月,养就蟾蜍白胜银。lù tái biàn shì zhōng qiū yuè,yǎng jiù chán chú bái shèng yín。

群峰春晓图赠王士贞之官三山

凌云翰

唱彻阳关酒未阑,渭城朝雨别篱难。chàng chè yáng guān jiǔ wèi lán,wèi chéng cháo yǔ bié lí nán。 三山春色多于柳,总在王维画里看。sān shān chūn sè duō yú liǔ,zǒng zài wáng wéi huà lǐ kàn。

乔松双鹄图为俞仲和赋

凌云翰

一个长松雨鹤栖,上头不许子规啼。yī gè zhǎng sōng yǔ hè qī,shàng tóu bù xǔ zi guī tí。 仙翁应在春山裹,丹井云多路更迷。xiān wēng yīng zài chūn shān guǒ,dān jǐng yún duō lù gèng mí。

唐子华画

凌云翰

我识吴兴唐子华,丹青一出便名家。wǒ shí wú xīng táng zi huá,dān qīng yī chū biàn míng jiā。 抱琴童仆随驴去,山县今朝早放衙。bào qín tóng pū suí lǘ qù,shān xiàn jīn cháo zǎo fàng yá。

画梅

凌云翰

诗到无声也自奇,眼明窗不见疏枝。shī dào wú shēng yě zì qí,yǎn míng chuāng bù jiàn shū zhī。 江南四月冥冥雨,空忆曹瞒止渴时。jiāng nán sì yuè míng míng yǔ,kōng yì cáo mán zhǐ kě shí。

画梅

凌云翰

每爱多才赋洛神,凌波曾见袜生尘。měi ài duō cái fù luò shén,líng bō céng jiàn wà shēng chén。 谁知更有梅兄在,消得思王一写真。shuí zhī gèng yǒu méi xiōng zài,xiāo dé sī wáng yī xiě zhēn。