古诗词

旭斋诗

凌云翰

九日为旭,羿不能射。jiǔ rì wèi xù,yì bù néng shè。 荒唐之言,孰有知者。huāng táng zhī yán,shú yǒu zhī zhě。 旭日始旦,出日东方。xù rì shǐ dàn,chū rì dōng fāng。 君子昭德,如彼朝阳。jūn zi zhāo dé,rú bǐ cháo yáng。 以诚而倾,类葵与藿。yǐ chéng ér qīng,lèi kuí yǔ huò。 日入日出,我息我作。rì rù rì chū,wǒ xī wǒ zuò。 惟刘氏子,志于高明。wéi liú shì zi,zhì yú gāo míng。 爰有斋居,以旭自名。yuán yǒu zhāi jū,yǐ xù zì míng。 日新又新,用之曷匮。rì xīn yòu xīn,yòng zhī hé kuì。 其休以德,其拙以伪。qí xiū yǐ dé,qí zhuō yǐ wěi。 我作此诗,惟明自资。wǒ zuò cǐ shī,wéi míng zì zī。 孰传草圣,为汝书之。shú chuán cǎo shèng,wèi rǔ shū zhī。

画梅

凌云翰

乱插繁花晴昊,不禁冷蕊疏枝。luàn chā fán huā qíng hào,bù jìn lěng ruǐ shū zhī。 江树垂垂又发,无声总是新诗。jiāng shù chuí chuí yòu fā,wú shēng zǒng shì xīn shī。

凌云翰

寻源幽涧长往,倚杖斜阳未还。xún yuán yōu jiàn zhǎng wǎng,yǐ zhàng xié yáng wèi hái。 桥下潺潺春水,和云流出空山。qiáo xià chán chán chūn shuǐ,hé yún liú chū kōng shān。

凌云翰

春日村村花柳,人家处处桑麻。chūn rì cūn cūn huā liǔ,rén jiā chù chù sāng má。 小艇却寻溪转,好山不用云遮。xiǎo tǐng què xún xī zhuǎn,hǎo shān bù yòng yún zhē。

凌云翰

小艇东去西去,长江朝流暮流。xiǎo tǐng dōng qù xī qù,zhǎng jiāng cháo liú mù liú。 笑入芦花深处,清风明月悠悠。xiào rù lú huā shēn chù,qīng fēng míng yuè yōu yōu。

凌云翰

问讯南屏隐者,草堂竹树谁栽。wèn xùn nán píng yǐn zhě,cǎo táng zhú shù shuí zāi。 昨夜何时雨过,山禽几个飞来。zuó yè hé shí yǔ guò,shān qín jǐ gè fēi lái。

凌云翰

长松落落千丈,大厦渠渠万间。zhǎng sōng luò luò qiān zhàng,dà shà qú qú wàn jiān。 应笑樗材拥肿,等闲空老深山。yīng xiào chū cái yōng zhǒng,děng xián kōng lǎo shēn shān。

凌云翰

童子携瓶沽酒,仆夫汲水煎茶。tóng zi xié píng gū jiǔ,pū fū jí shuǐ jiān chá。 坐对青山扪虱,不妨终老烟霞。zuò duì qīng shān mén shī,bù fáng zhōng lǎo yān xiá。

凌云翰

石上悠然独酌,空山谁与相亲。shí shàng yōu rán dú zhuó,kōng shān shuí yǔ xiāng qīn。 满目长松流水,安知不是佳宾。mǎn mù zhǎng sōng liú shuǐ,ān zhī bù shì jiā bīn。

双松独步图

凌云翰

高士清癯比鹤,长松夭矫犹龙。gāo shì qīng qú bǐ hè,zhǎng sōng yāo jiǎo yóu lóng。 如在山阴道上,经行万壑千峰。rú zài shān yīn dào shàng,jīng xíng wàn hè qiān fēng。

高士谦墨竹雨竹

凌云翰

阴浓愈觉重叠,翠湿何曾动摇。yīn nóng yù jué zhòng dié,cuì shī hé céng dòng yáo。 静里试听馀韵,评来清胜芭蕉。jìng lǐ shì tīng yú yùn,píng lái qīng shèng bā jiāo。

高士谦墨竹雨竹

凌云翰

新篁解箨春尽,畏日移阴昼长。xīn huáng jiě tuò chūn jǐn,wèi rì yí yīn zhòu zhǎng。 一枕南薰破梦,时闻粉节吹香。yī zhěn nán xūn pò mèng,shí wén fěn jié chuī xiāng。

高士谦墨竹雨竹

凌云翰

紫极宫中暂宿,黄陵庙下曾行。zǐ jí gōng zhōng zàn sù,huáng líng miào xià céng xíng。 一夜洞庭木落,打窗都是秋声。yī yè dòng tíng mù luò,dǎ chuāng dōu shì qiū shēng。

高士谦墨竹雨竹

凌云翰

天寒翠袖正薄,月满琼枝又新。tiān hán cuì xiù zhèng báo,yuè mǎn qióng zhī yòu xīn。 只恐凤凰巢冷,截筒吹转阳春。zhǐ kǒng fèng huáng cháo lěng,jié tǒng chuī zhuǎn yáng chūn。

枯木竹石

凌云翰

修篁美如君子,古木秀似衰翁。xiū huáng měi rú jūn zi,gǔ mù xiù shì shuāi wēng。 赖有米家石丈,挥毫正待南宫。lài yǒu mǐ jiā shí zhàng,huī háo zhèng dài nán gōng。

墨竹

凌云翰

笔下筼筜有谷,胸中清渭成川。bǐ xià yún dāng yǒu gǔ,xiōng zhōng qīng wèi chéng chuān。 为问湖州老可,何如赤壁坡仙。wèi wèn hú zhōu lǎo kě,hé rú chì bì pō xiān。

墨竹

凌云翰

山童偶敲茶臼,野老闲歌竹枯。shān tóng ǒu qiāo chá jiù,yě lǎo xián gē zhú kū。 明月不离襟袖,好风都在蒲葵。míng yuè bù lí jīn xiù,hǎo fēng dōu zài pú kuí。

墨竹

凌云翰

墨君写以老可,石丈拜之来颠。mò jūn xiě yǐ lǎo kě,shí zhàng bài zhī lái diān。 何似王维高适,一时诗崡同传。hé shì wáng wéi gāo shì,yī shí shī hán tóng chuán。

拟寒山子诗六首其三

行端

名利是何物,人心不自灰。míng lì shì hé wù,rén xīn bù zì huī。 荣来终有辱,乐去可无哀。róng lái zhōng yǒu rǔ,lè qù kě wú āi。 富冢草还出,贫门花亦开。fù zhǒng cǎo hái chū,pín mén huā yì kāi。 耕桑枉辛苦,须白鬓毛衰。gēng sāng wǎng xīn kǔ,xū bái bìn máo shuāi。

拟寒山子诗六首其三

行端

偃仰千岩内,超然与世违。yǎn yǎng qiān yán nèi,chāo rán yǔ shì wéi。 采芝为口食,纫槲作身衣。cǎi zhī wèi kǒu shí,rèn hú zuò shēn yī。 瀑水淋苔磴,湫云渍草扉。pù shuǐ lín tái dèng,jiǎo yún zì cǎo fēi。 闲吟竺仙偈,几度历斜辉。xián yín zhú xiān jì,jǐ dù lì xié huī。