古诗词

封龙十咏龙耳峰

安熙

炎氛绝高岑,悲风振林丘。yán fēn jué gāo cén,bēi fēng zhèn lín qiū。 吟台一以眺,动我怀古愁。yín tái yī yǐ tiào,dòng wǒ huái gǔ chóu。 李公英妙年,于焉此藏修。lǐ gōng yīng miào nián,yú yān cǐ cáng xiū。 坐令山中民,莘莘洙泗俦。zuò lìng shān zhōng mín,shēn shēn zhū sì chóu。 规模未云远,芜秽馀嵓陬。guī mó wèi yún yuǎn,wú huì yú yán zōu。 圣像空复存,荒凉几经秋。shèng xiàng kōng fù cún,huāng liáng jǐ jīng qiū。 不遇敬斋翁,遗迹谁能求。bù yù jìng zhāi wēng,yí jì shuí néng qiú。 亦赖明主恩,遂兹圣泽流。yì lài míng zhǔ ēn,suì zī shèng zé liú。 今皇复神圣,丕承拟西周。jīn huáng fù shén shèng,pī chéng nǐ xī zhōu。 弦歌独不嗣,嵓壑知应羞。xián gē dú bù sì,yán hè zhī yīng xiū。 怀贤既伊郁,抚事增绸缪。huái xián jì yī yù,fǔ shì zēng chóu móu。 悠然发孤咏,远思浩难收。yōu rán fā gū yǒng,yuǎn sī hào nán shōu。

封龙十咏龙耳峰

安熙

世道有升降,乾坤几清磨。shì dào yǒu shēng jiàng,qián kūn jǐ qīng mó。 谁知昔年中,师生此弦歌。shuí zhī xī nián zhōng,shī shēng cǐ xián gē。 我来爱佳名,杖策时经过。wǒ lái ài jiā míng,zhàng cè shí jīng guò。 深寻得遗经,山经信非讹。shēn xún dé yí jīng,shān jīng xìn fēi é。 龙首东昂藏,玉石西嵯峨。lóng shǒu dōng áng cáng,yù shí xī cuó é。 高寒枕天井,俯瞰无金科。gāo hán zhěn tiān jǐng,fǔ kàn wú jīn kē。 清泉下深池,悬崖据阳坡。qīng quán xià shēn chí,xuán yá jù yáng pō。 浮野众麓奇,夹岸桑麻多。fú yě zhòng lù qí,jiā àn sāng má duō。 对此奇绝境,令人忆沧波。duì cǐ qí jué jìng,lìng rén yì cāng bō。 誓将尘土踪,兹焉老渔蓑。shì jiāng chén tǔ zōng,zī yān lǎo yú suō。 安得白鹿翁,乐育如菁莪。ān dé bái lù wēng,lè yù rú jīng é。 古人不可作,叹息将如何。gǔ rén bù kě zuò,tàn xī jiāng rú hé。

封龙十咏龙耳峰

安熙

作圣有奇功,谁知在蒙养。zuò shèng yǒu qí gōng,shuí zhī zài méng yǎng。 宣尼赞周经,妙旨存彖象。xuān ní zàn zhōu jīng,miào zhǐ cún tuàn xiàng。 千年紫阳翁,人文再宣朗。qiān nián zǐ yáng wēng,rén wén zài xuān lǎng。 工夫益精密,为我重指掌。gōng fū yì jīng mì,wèi wǒ zhòng zhǐ zhǎng。 迂愚抑何幸,久矣绝群想。yū yú yì hé xìng,jiǔ yǐ jué qún xiǎng。 果行复育德,服膺未云爽。guǒ xíng fù yù dé,fú yīng wèi yún shuǎng。 兹焉得佳名,悠然惬幽赏。zī yān dé jiā míng,yōu rán qiè yōu shǎng。 时至一濯缨,无言道心长。shí zhì yī zhuó yīng,wú yán dào xīn zhǎng。

封龙十咏龙耳峰

安熙

嵓壑有奇胜,缥缈馀风烟。yán hè yǒu qí shèng,piāo miǎo yú fēng yān。 石室谁所留,尚倚苍崖巅。shí shì shuí suǒ liú,shàng yǐ cāng yá diān。 慨想龛中人,于今几何年。kǎi xiǎng kān zhōng rén,yú jīn jǐ hé nián。 遗迹虽未泯,山深月空悬。yí jì suī wèi mǐn,shān shēn yuè kōng xuán。 伊予陋庸姿,复苦尘务牵。yī yǔ lòu yōng zī,fù kǔ chén wù qiān。 此道难坐进,低头愧前贤。cǐ dào nán zuò jìn,dī tóu kuì qián xián。 尚幸忝私淑,静修有薪传。shàng xìng tiǎn sī shū,jìng xiū yǒu xīn chuán。 终当谢浮世,于兹订遗编。zhōng dāng xiè fú shì,yú zī dìng yí biān。

封龙十咏龙耳峰

安熙

桂树徒芬芳,祠宇亦荒废。guì shù tú fēn fāng,cí yǔ yì huāng fèi。 弦歌无馀响,香火谁复继。xián gē wú yú xiǎng,xiāng huǒ shuí fù jì。 前修日以远,令人发深喟。qián xiū rì yǐ yuǎn,lìng rén fā shēn kuì。 举觞酹飞泉,悲风起横吹。jǔ shāng lèi fēi quán,bēi fēng qǐ héng chuī。

高节妇诗

安熙

绝道丧,今几年,善俗如灰不得然。jué dào sàng,jīn jǐ nián,shàn sú rú huī bù dé rán。 士知苟禄为得计,偷生忍耻不自怜。shì zhī gǒu lù wèi dé jì,tōu shēng rěn chǐ bù zì lián。 嗟嗟此妇乃尔贤,不本教育由天全。jiē jiē cǐ fù nǎi ěr xián,bù běn jiào yù yóu tiān quán。 信兹秉彝不可泯,直与天地相后先。xìn zī bǐng yí bù kě mǐn,zhí yǔ tiān dì xiāng hòu xiān。 太行西北黄云边,平芜落日生寒烟。tài xíng xī běi huáng yún biān,píng wú luò rì shēng hán yān。 高节凛凛谁当传,后人歌我节妇篇。gāo jié lǐn lǐn shuí dāng chuán,hòu rén gē wǒ jié fù piān。

过浮山赠陈克甫

林以辨

偶过浮丘月满山,一樽相对夜漫漫。ǒu guò fú qiū yuè mǎn shān,yī zūn xiāng duì yè màn màn。 门临大海风涛壮,家有小天星斗寒。mén lín dà hǎi fēng tāo zhuàng,jiā yǒu xiǎo tiān xīng dòu hán。 玉蛤吠田秧正绿,江豚吹浪荔初丹。yù há fèi tián yāng zhèng lǜ,jiāng tún chuī làng lì chū dān。 悬知别后相思意,著就玄言幸寄看。xuán zhī bié hòu xiāng sī yì,zhù jiù xuán yán xìng jì kàn。

三洲岩

戴元

几泛仙舟访洞关,弱流原不隔尘寰。jǐ fàn xiān zhōu fǎng dòng guān,ruò liú yuán bù gé chén huán。 书台露冷人何在,丹灶烟消鹤自还。shū tái lù lěng rén hé zài,dān zào yān xiāo hè zì hái。 洞口碧桃春烂熳,崖边瑶草日斑斓。dòng kǒu bì táo chūn làn màn,yá biān yáo cǎo rì bān lán。 我来检点浮生事,顿觉壶天日月闲。wǒ lái jiǎn diǎn fú shēng shì,dùn jué hú tiān rì yuè xián。

大胜城

李溥光

地接雄燕盛,山连绝塞长。dì jiē xióng yàn shèng,shān lián jué sāi zhǎng。 黄尘今古道,白骨战争场。huáng chén jīn gǔ dào,bái gǔ zhàn zhēng chǎng。 故垒风尘惨,颓城草棘荒。gù lěi fēng chén cǎn,tuí chéng cǎo jí huāng。 金珠买云朔,过客为心伤。jīn zhū mǎi yún shuò,guò kè wèi xīn shāng。

初出云中

李溥光

吟鞭驴背稳如舟,乍出嚣尘眼界幽。yín biān lǘ bèi wěn rú zhōu,zhà chū xiāo chén yǎn jiè yōu。 宿雨洗开千里瘴,晴云卷出一天秋。sù yǔ xǐ kāi qiān lǐ zhàng,qíng yún juǎn chū yī tiān qiū。 白鸥黄犊浑相识,绿水青山揖旧游。bái ōu huáng dú hún xiāng shí,lǜ shuǐ qīng shān yī jiù yóu。 莫讶旅怀还更好,道人心上本无忧。mò yà lǚ huái hái gèng hǎo,dào rén xīn shàng běn wú yōu。

灵仙山

李溥光

何年真宰琢空青,姑射仙姿见典刑。hé nián zhēn zǎi zuó kōng qīng,gū shè xiān zī jiàn diǎn xíng。 大块飞星传化质,太初元气结坤灵。dà kuài fēi xīng chuán huà zhì,tài chū yuán qì jié kūn líng。 烟霞有意骖荀驭,云雨无心到楚庭。yān xiá yǒu yì cān xún yù,yún yǔ wú xīn dào chǔ tíng。 休著望夫轻比拟,娲皇正恐是真形。xiū zhù wàng fū qīng bǐ nǐ,wā huáng zhèng kǒng shì zhēn xíng。

登长岭

李溥光

鸟道盘云上碧霄,停骖俯视欲魂消。niǎo dào pán yún shàng bì xiāo,tíng cān fǔ shì yù hún xiāo。 苔花锁石堆云锦,树叶经霜剪绛绡。tái huā suǒ shí duī yún jǐn,shù yè jīng shuāng jiǎn jiàng xiāo。 云物迷人游汗漫,山灵策我上扶摇。yún wù mí rén yóu hàn màn,shān líng cè wǒ shàng fú yáo。 马头残日西风起,万壑秋声送海潮。mǎ tóu cán rì xī fēng qǐ,wàn hè qiū shēng sòng hǎi cháo。

登龙祥宫总真阁

李溥光

上尽丹梯十二阶,浮空金碧粲瑶台。shàng jǐn dān tī shí èr jiē,fú kōng jīn bì càn yáo tái。 三清日月檐边度,八表风烟掌上开。sān qīng rì yuè yán biān dù,bā biǎo fēng yān zhǎng shàng kāi。 凫舄方期游汗漫,云軿端欲访蓬莱。fú xì fāng qī yóu hàn màn,yún píng duān yù fǎng péng lái。 吟魂独绕阑干角,望断安期竟未来。yín hún dú rào lán gàn jiǎo,wàng duàn ān qī jìng wèi lái。

平城秋郊怀古

李溥光

虎踞龙盘化劫灰,登临怀抱动吟哀。hǔ jù lóng pán huà jié huī,dēng lín huái bào dòng yín āi。 山河王气归今代,经界遗踪认古来。shān hé wáng qì guī jīn dài,jīng jiè yí zōng rèn gǔ lái。 御水了无乔木在,金陵犹见野花开。yù shuǐ le wú qiáo mù zài,jīn líng yóu jiàn yě huā kāi。 繁华消息无从问,落日荒烟锁凤台。fán huá xiāo xī wú cóng wèn,luò rì huāng yān suǒ fèng tái。

秋日过景光禄墓二首

李溥光

光禄坟前禾黍秋,西风萧瑟起人愁。guāng lù fén qián hé shǔ qiū,xī fēng xiāo sè qǐ rén chóu。 当年姓字喧天下,今日牛羊上垄头。dāng nián xìng zì xuān tiān xià,jīn rì niú yáng shàng lǒng tóu。 山色不随人事变,水光犹带夕阳流。shān sè bù suí rén shì biàn,shuǐ guāng yóu dài xī yáng liú。 黄金已落偷儿便,富贵何曾润髑髅。huáng jīn yǐ luò tōu ér biàn,fù guì hé céng rùn dú lóu。

秋日过景光禄墓二首

李溥光

金天一代盛豪华,梦断槐安事可嗟。jīn tiān yī dài shèng háo huá,mèng duàn huái ān shì kě jiē。 破冢荒寒无发主,断碑零落在谁家。pò zhǒng huāng hán wú fā zhǔ,duàn bēi líng luò zài shuí jiā。 颓垣斜日围秋草,宰树西风集暮鸦。tuí yuán xié rì wéi qiū cǎo,zǎi shù xī fēng jí mù yā。 闲客不堪来吊古,摩挲翁仲看苔花。xián kè bù kān lái diào gǔ,mó sā wēng zhòng kàn tái huā。

温泉

李溥光

路傍蚬壳遍高原,沧海生桑复几年。lù bàng xiǎn ké biàn gāo yuán,cāng hǎi shēng sāng fù jǐ nián。 妫汭旧名疑尚尔,汉唐遗垒故依然。guī ruì jiù míng yí shàng ěr,hàn táng yí lěi gù yī rán。 断碑苔蚀有邻笔,尚酝香飘玉液泉。duàn bēi tái shí yǒu lín bǐ,shàng yùn xiāng piāo yù yè quán。 千古无从穷往事,螺山叠翠冷摩天。qiān gǔ wú cóng qióng wǎng shì,luó shān dié cuì lěng mó tiān。

漯阳道中

李溥光

青山绿水万家邻,一井川原画障新。qīng shān lǜ shuǐ wàn jiā lín,yī jǐng chuān yuán huà zhàng xīn。 紫塞风光推独擅,锦城佳丽入横陈。zǐ sāi fēng guāng tuī dú shàn,jǐn chéng jiā lì rù héng chén。 桑麻附郭公私足,花柳无边富贵春。sāng má fù guō gōng sī zú,huā liǔ wú biān fù guì chūn。 寄语寻芳行乐客,不须奔走洛阳尘。jì yǔ xún fāng xíng lè kè,bù xū bēn zǒu luò yáng chén。

鹞儿岭

李溥光

摵摵寒沙投马蹄,萧萧胡吹袭春衣。shè shè hán shā tóu mǎ tí,xiāo xiāo hú chuī xí chūn yī。 冰坚石齿河声断,霜落川牙树影稀。bīng jiān shí chǐ hé shēng duàn,shuāng luò chuān yá shù yǐng xī。 长路几经行客老,青山长见白云飞。zhǎng lù jǐ jīng xíng kè lǎo,qīng shān zhǎng jiàn bái yún fēi。 何时还却行缘债,卓个茅庵冷翠微。hé shí hái què xíng yuán zhài,zhuó gè máo ān lěng cuì wēi。

将归望云中喜而有作

李溥光

高原一上快人情,指点苍烟是凤城。gāo yuán yī shàng kuài rén qíng,zhǐ diǎn cāng yān shì fèng chéng。 异地久淹情尽倦,家山忽见眼偏明。yì dì jiǔ yān qíng jǐn juàn,jiā shān hū jiàn yǎn piān míng。 黄尘衮衮如前导,白塔亭亭似远迎。huáng chén gǔn gǔn rú qián dǎo,bái tǎ tíng tíng shì yuǎn yíng。 一曲怀乡谁与和,隔林幽鸟两三声。yī qū huái xiāng shuí yǔ hé,gé lín yōu niǎo liǎng sān shēng。