古诗词

唐宫词补遗

宋无

昭阳仙仗五云中,遥听笙箫起碧空。zhāo yáng xiān zhàng wǔ yún zhōng,yáo tīng shēng xiāo qǐ bì kōng。 夜半月明人望幸,君王自在广寒宫。yè bàn yuè míng rén wàng xìng,jūn wáng zì zài guǎng hán gōng。

唐宫词补遗

宋无

宫娥随驾蜀山回,春日还从内苑来。gōng é suí jià shǔ shān huí,chūn rì hái cóng nèi yuàn lái。 闻道上皇忧寝食,御前休报海棠开。wén dào shàng huáng yōu qǐn shí,yù qián xiū bào hǎi táng kāi。

发白解嘲

宋无

吴霜两鬓早先秋,闻道愁多会白头。wú shuāng liǎng bìn zǎo xiān qiū,wén dào chóu duō huì bái tóu。 溪上鹭鸶浑似雪,想应无那一身愁。xī shàng lù sī hún shì xuě,xiǎng yīng wú nà yī shēn chóu。

大禹祠

宋无

力平水土势回天,功业三千五百年。lì píng shuǐ tǔ shì huí tiān,gōng yè sān qiān wǔ bǎi nián。 四海九州皆禹迹,独留陵寝越山边。sì hǎi jiǔ zhōu jiē yǔ jì,dú liú líng qǐn yuè shān biān。

西湖所见

宋无

绿阑干护水鳞鳞,苏小门前柳弄春。lǜ lán gàn hù shuǐ lín lín,sū xiǎo mén qián liǔ nòng chūn。 听得语声娇不见,隔帘佯唤卖花人。tīng dé yǔ shēng jiāo bù jiàn,gé lián yáng huàn mài huā rén。

江东客中

宋无

诗人不是欠生涯,野性从前懒在家。shī rén bù shì qiàn shēng yá,yě xìng cóng qián lǎn zài jiā。 冷眼春来元有分,看山看雪看梅花。lěng yǎn chūn lái yuán yǒu fēn,kàn shān kàn xuě kàn méi huā。

田间见

宋无

破屋无茅柱脚斜,一农头白病看家。pò wū wú máo zhù jiǎo xié,yī nóng tóu bái bìng kàn jiā。 年来水涝秧难莳,却傍湖塍种藕花。nián lái shuǐ lào yāng nán shí,què bàng hú chéng zhǒng ǒu huā。

宫词

宋无

月照芙蓉水殿秋,仙韶一曲奏《凉州》。yuè zhào fú róng shuǐ diàn qiū,xiān sháo yī qū zòu liáng zhōu。 高皇尚爱梨园舞,宣索当年菊部头。gāo huáng shàng ài lí yuán wǔ,xuān suǒ dāng nián jú bù tóu。

宫词

宋无

条脱金寒翠袖冰,羊车梦里辘轳声。tiáo tuō jīn hán cuì xiù bīng,yáng chē mèng lǐ lù lú shēng。 薰炉宿得沉香火,暖却春纤暖玉笙。xūn lú sù dé chén xiāng huǒ,nuǎn què chūn xiān nuǎn yù shēng。

长卿

宋无

一病文园渴思深,只应惆怅为鸣琴。yī bìng wén yuán kě sī shēn,zhǐ yīng chóu chàng wèi míng qín。 老来减尽凌云气,却赋长门易酒金。lǎo lái jiǎn jǐn líng yún qì,què fù zhǎng mén yì jiǔ jīn。

席上赠歌者

宋无

十疋吴绫赏水新,一声歌歇杏梁尘。shí pǐ wú líng shǎng shuǐ xīn,yī shēng gē xiē xìng liáng chén。 家徒四壁门如水,那得明珠换美人。jiā tú sì bì mén rú shuǐ,nà dé míng zhū huàn měi rén。

阿房宫图

宋无

千门万户矗青冥,六国脂膏四海兵。qiān mén wàn hù chù qīng míng,liù guó zhī gāo sì hǎi bīng。 岂但此中非帝业,当时犹更有儒坑。qǐ dàn cǐ zhōng fēi dì yè,dāng shí yóu gèng yǒu rú kēng。

骡纲图

宋无

剑阁清尘犯属车,纲骡驮得荔支无。jiàn gé qīng chén fàn shǔ chē,gāng luó tuó dé lì zhī wú。 却嫌画史才情少,不作承平舞马图。què xián huà shǐ cái qíng shǎo,bù zuò chéng píng wǔ mǎ tú。

荷钱

宋无

拾来虚费藕丝穿,暴富池塘积万千。shí lái xū fèi ǒu sī chuān,bào fù chí táng jī wàn qiān。 人世不平如买得,夏天那有盖鸥眠。rén shì bù píng rú mǎi dé,xià tiān nà yǒu gài ōu mián。

寒食

宋无

十日花时九雨风,年年百五病愁中。shí rì huā shí jiǔ yǔ fēng,nián nián bǎi wǔ bìng chóu zhōng。 春寒不禁香篝火,红蜡青烟忆汉宫。chūn hán bù jìn xiāng gōu huǒ,hóng là qīng yān yì hàn gōng。

东风

宋无

东风吹绿上汀洲,染出江南一片愁。dōng fēng chuī lǜ shàng tīng zhōu,rǎn chū jiāng nán yī piàn chóu。 长到春来问芳草,不知何地可忘忧。zhǎng dào chūn lái wèn fāng cǎo,bù zhī hé dì kě wàng yōu。

旱乡田父言

宋无

疲牛病喘饿桑间,碌碡闲眠麦地乾。pí niú bìng chuǎn è sāng jiān,lù dú xián mián mài dì qián。 残税驱将儿子去,豆畦却倩草人看。cán shuì qū jiāng ér zi qù,dòu qí què qiàn cǎo rén kàn。

宋无

分向湘山伴野蒿,偶并香草入离骚。fēn xiàng xiāng shān bàn yě hāo,ǒu bìng xiāng cǎo rù lí sāo。 清名悔出群芳上,不入离骚更自高。qīng míng huǐ chū qún fāng shàng,bù rù lí sāo gèng zì gāo。

陆贽

宋无

诏下山东感泣来,谪归门巷锁苍苔。zhào xià shān dōng gǎn qì lái,zhé guī mén xiàng suǒ cāng tái。 奉天以后谁持笔,不用当时陆九才。fèng tiān yǐ hòu shuí chí bǐ,bù yòng dāng shí lù jiǔ cái。

宋宫人王婉容

宋无

贞烈那堪黠虏求,玉颜甘没塞垣秋。zhēn liè nà kān xiá lǔ qiú,yù yán gān méi sāi yuán qiū。 孤坟若是邻青冢,地下昭君见亦羞。gū fén ruò shì lín qīng zhǒng,dì xià zhāo jūn jiàn yì xiū。