古诗词

北山别业碧落洞

陈樵

听尽东林夏雨声,自携桐几下岩扃。tīng jǐn dōng lín xià yǔ shēng,zì xié tóng jǐ xià yán jiōng。 白云持得人谁寄,明月攀来桂未生。bái yún chí dé rén shuí jì,míng yuè pān lái guì wèi shēng。 雨后引苔书洞榜,霞边摘叶写山铭。yǔ hòu yǐn tái shū dòng bǎng,xiá biān zhāi yè xiě shān míng。 如何地绝重黎后,犹自挑云望玉京。rú hé dì jué zhòng lí hòu,yóu zì tiāo yún wàng yù jīng。

次韵黄晋卿见寄之什

陈樵

几载林丘草木黄,故人霄汉独难忘。jǐ zài lín qiū cǎo mù huáng,gù rén xiāo hàn dú nán wàng。 宫衣雨露犹沾湿,文律江湖共短长。gōng yī yǔ lù yóu zhān shī,wén lǜ jiāng hú gòng duǎn zhǎng。 笔迹旧时倾禇薛,才名此日数鼌张。bǐ jì jiù shí qīng zhě xuē,cái míng cǐ rì shù cháo zhāng。 他年明月中山寺,重与诗人话夜凉。tā nián míng yuè zhōng shān sì,zhòng yǔ shī rén huà yè liáng。

次韵黄晋卿见寄之什

陈樵

殿前对策士如墙,我对山人说坐忘。diàn qián duì cè shì rú qiáng,wǒ duì shān rén shuō zuò wàng。 岁晚单衣只自短,愁来白发有时长。suì wǎn dān yī zhǐ zì duǎn,chóu lái bái fā yǒu shí zhǎng。 山中蜡屐晴犹著,石上朱弦雨更张。shān zhōng là jī qíng yóu zhù,shí shàng zhū xián yǔ gèng zhāng。 有客江边期不到,只今秋日转凄凉。yǒu kè jiāng biān qī bù dào,zhǐ jīn qiū rì zhuǎn qī liáng。

劝兄弟

陈樵

田氏好兄弟,初焉念少差。tián shì hǎo xiōng dì,chū yān niàn shǎo chà。 一朝仍会合,荆树再开花。yī cháo réng huì hé,jīng shù zài kāi huā。

劝兄弟

陈樵

邺下然萁句,淮南布粟歌。yè xià rán qí jù,huái nán bù sù gē。 相煎容不得,奈尔二人何。xiāng jiān róng bù dé,nài ěr èr rén hé。

劝兄弟

陈樵

何苦毫厘较,当思手足亲。hé kǔ háo lí jiào,dāng sī shǒu zú qīn。 丁鸿与刘恺,让国是何人。dīng hóng yǔ liú kǎi,ràng guó shì hé rén。

劝兄弟

陈樵

鸿雁天边过,脊令原上飞。hóng yàn tiān biān guò,jí lìng yuán shàng fēi。 寻声还顾影,次序不相违。xún shēng hái gù yǐng,cì xù bù xiāng wéi。

劝兄弟

陈樵

父慈子必孝,兄友弟须恭。fù cí zi bì xiào,xiōng yǒu dì xū gōng。 倘使诚心在,如何不感通。tǎng shǐ chéng xīn zài,rú hé bù gǎn tōng。

劝兄弟

陈樵

连床听夜雨,长枕共姜衾。lián chuáng tīng yè yǔ,zhǎng zhěn gòng jiāng qīn。 棣萼相辉映,何忧外侮侵。dì è xiāng huī yìng,hé yōu wài wǔ qīn。

劝兄弟

陈樵

金昆与玉季,和乐奏埙篪。jīn kūn yǔ yù jì,hé lè zòu xūn chí。 气象自然别,淳风复古时。qì xiàng zì rán bié,chún fēng fù gǔ shí。

劝兄弟

陈樵

生来同一气,兄弟是天伦。shēng lái tóng yī qì,xiōng dì shì tiān lún。 只要长和睦,休论富与贫。zhǐ yào zhǎng hé mù,xiū lùn fù yǔ pín。

劝兄弟

陈樵

友爱言无间,从教耳属垣。yǒu ài yán wú jiān,cóng jiào ěr shǔ yuán。 怡愉崇逊让,宽厚福之源。yí yú chóng xùn ràng,kuān hòu fú zhī yuán。

劝兄弟

陈樵

古有难兄弟,今无好弟兄。gǔ yǒu nán xiōng dì,jīn wú hǎo dì xiōng。 何由风俗厚,凡百近人情。hé yóu fēng sú hòu,fán bǎi jìn rén qíng。

新凉

陈樵

夜来窗户凉,一枕听秋雨。yè lái chuāng hù liáng,yī zhěn tīng qiū yǔ。 晓起绝飞埃,门前有流水。xiǎo qǐ jué fēi āi,mén qián yǒu liú shuǐ。

新凉

陈樵

雨将残暑去,风送新凉至。yǔ jiāng cán shǔ qù,fēng sòng xīn liáng zhì。 安得归梦成,长夜愁不寐。ān dé guī mèng chéng,zhǎng yè chóu bù mèi。

除夕

陈樵

今年尽今日,明日是明年。jīn nián jǐn jīn rì,míng rì shì míng nián。 客况萧条处,春寒雪后天。kè kuàng xiāo tiáo chù,chūn hán xuě hòu tiān。

芦雁四咏飞鸣宿食

陈樵

肃羽遵寒渚,渡江芦叶黄。sù yǔ zūn hán zhǔ,dù jiāng lú yè huáng。 谁云南去远?shuí yún nán qù yuǎn? 不敢过衡阳。bù gǎn guò héng yáng。

芦雁四咏飞鸣宿食

陈樵

万里西风急,送书时一声。wàn lǐ xī fēng jí,sòng shū shí yī shēng。 从教惊客梦,可待主人烹。cóng jiào jīng kè mèng,kě dài zhǔ rén pēng。

芦雁四咏飞鸣宿食

陈樵

沙汀栖处稳,夜漏有奴看。shā tīng qī chù wěn,yè lòu yǒu nú kàn。 月暗芦花白,一身秋梦寒。yuè àn lú huā bái,yī shēn qiū mèng hán。

芦雁四咏飞鸣宿食

陈樵

饮啄殊自得,水田稻粱秋。yǐn zhuó shū zì dé,shuǐ tián dào liáng qiū。 宁因谋一饱,失却网罗忧。níng yīn móu yī bǎo,shī què wǎng luó yōu。