古诗词

即席以韵课诸生东斋诸物

刘因

花中冰雪避秋阳,月底阴阴锁暗香。huā zhōng bīng xuě bì qiū yáng,yuè dǐ yīn yīn suǒ àn xiāng。 玉瘦每忧和露滴,心清惟恨有丝长。yù shòu měi yōu hé lù dī,xīn qīng wéi hèn yǒu sī zhǎng。 且留宛转围沈水,莫遣联翩入粉囊。qiě liú wǎn zhuǎn wéi shěn shuǐ,mò qiǎn lián piān rù fěn náng。 只许幽人太相似,苍苔疏雨北窗凉。zhǐ xǔ yōu rén tài xiāng shì,cāng tái shū yǔ běi chuāng liáng。

即席以韵课诸生东斋诸物

刘因

瘦影亭亭不自容,淡香杳杳欲谁通。shòu yǐng tíng tíng bù zì róng,dàn xiāng yǎo yǎo yù shuí tōng。 不堪翠减红销际,更在江清月冷中。bù kān cuì jiǎn hóng xiāo jì,gèng zài jiāng qīng yuè lěng zhōng。 拟欲青房全晚节,岂知白露已秋风。nǐ yù qīng fáng quán wǎn jié,qǐ zhī bái lù yǐ qiū fēng。 盛衰老眼依然在,莫放扁舟酒易空。shèng shuāi lǎo yǎn yī rán zài,mò fàng biǎn zhōu jiǔ yì kōng。

次韵答河闲赵君玉见寄

刘因

出门纷扰互相寻,常使幽人懒病深。chū mén fēn rǎo hù xiāng xún,cháng shǐ yōu rén lǎn bìng shēn。 前月借书来水北,去年采药到城阴。qián yuè jiè shū lái shuǐ běi,qù nián cǎi yào dào chéng yīn。 黄精已倩徐生斸,苍术新教石老寻。huáng jīng yǐ qiàn xú shēng zhǔ,cāng shù xīn jiào shí lǎo xún。 只有烟霞肯赊借,无人曾送买山金。zhǐ yǒu yān xiá kěn shē jiè,wú rén céng sòng mǎi shān jīn。

忆郝伯常

刘因

一檄期分两国忧,长缨不到越王头。yī xí qī fēn liǎng guó yōu,zhǎng yīng bù dào yuè wáng tóu。 玉虹醉吸金陵月,玄鹤孤游赤壁秋。yù hóng zuì xī jīn líng yuè,xuán hè gū yóu chì bì qiū。 漠北苏卿重回首,天南王粲几登楼。mò běi sū qīng zhòng huí shǒu,tiān nán wáng càn jǐ dēng lóu。 飞书寄与平南将,早放楼船下益州。fēi shū jì yǔ píng nán jiāng,zǎo fàng lóu chuán xià yì zhōu。

春日

刘因

游丝困无力,欲起重悠扬。yóu sī kùn wú lì,yù qǐ zhòng yōu yáng。 芳草落花满,相思春昼长。fāng cǎo luò huā mǎn,xiāng sī chūn zhòu zhǎng。

白乐天琵琶行图

刘因

冀马嘶寒风,逐臣念乡国。jì mǎ sī hán fēng,zhú chén niàn xiāng guó。 江浦闻哀弦,长吟望南北。jiāng pǔ wén āi xián,zhǎng yín wàng nán běi。

题山水扇

刘因

山近雨难暗,楼高秋易寒。shān jìn yǔ nán àn,lóu gāo qiū yì hán。 凭谁暮云表,添我倚阑干。píng shuí mù yún biǎo,tiān wǒ yǐ lán gàn。

村居杂诗四首

刘因

邻翁走相报,隔窗呼我起。lín wēng zǒu xiāng bào,gé chuāng hū wǒ qǐ。 数日不见山,今朝翠如洗。shù rì bù jiàn shān,jīn cháo cuì rú xǐ。

村居杂诗四首

刘因

黄昏雨气浓,喜色满南亩。huáng hūn yǔ qì nóng,xǐ sè mǎn nán mǔ。 谁知一夜风,吹放门前柳。shuí zhī yī yè fēng,chuī fàng mén qián liǔ。

村居杂诗四首

刘因

独立偶怀古,临风还自伤。dú lì ǒu huái gǔ,lín fēng hái zì shāng。 一声樵唱起,回首暮山苍。yī shēng qiáo chàng qǐ,huí shǒu mù shān cāng。

村居杂诗四首

刘因

削树题诗句,画沙知酒筹。xuē shù tí shī jù,huà shā zhī jiǔ chóu。 他年成故事,萧散更风流。tā nián chéng gù shì,xiāo sàn gèng fēng liú。

蔷薇

刘因

色染女真黄,露凝天水碧。sè rǎn nǚ zhēn huáng,lù níng tiān shuǐ bì。 花开日月长,朝暮阅两国。huā kāi rì yuè zhǎng,cháo mù yuè liǎng guó。

绝句

刘因

溪童出门望,鸥鹭满空下。xī tóng chū mén wàng,ōu lù mǎn kōng xià。 江水淡无情,尽是忘机者。jiāng shuǐ dàn wú qíng,jǐn shì wàng jī zhě。

溪桥步月图

刘因

山中有幽人,独步溪桥月。shān zhōng yǒu yōu rén,dú bù xī qiáo yuè。 莫问兴如何?mò wèn xīng rú hé? 披图亦清绝。pī tú yì qīng jué。

春露亭书

刘因

老树含春容,寒泉动幽响。lǎo shù hán chūn róng,hán quán dòng yōu xiǎng。 念彼山中人,风露恣清赏。niàn bǐ shān zhōng rén,fēng lù zì qīng shǎng。

抱阳南轩

刘因

下瞰县崖老木稠,轻风毛发散凉秋。xià kàn xiàn yá lǎo mù chóu,qīng fēng máo fā sàn liáng qiū。 苍苔白石梦初觉,霁月疏云山欲流。cāng tái bái shí mèng chū jué,jì yuè shū yún shān yù liú。

铜雀瓦砚

刘因

诸侯负汉已堪怜,直笔何为亦魏编。zhū hóu fù hàn yǐ kān lián,zhí bǐ hé wèi yì wèi biān。 却爱曹瞒台上瓦,至今犹属建安年。què ài cáo mán tái shàng wǎ,zhì jīn yóu shǔ jiàn ān nián。

仙人图

刘因

千古谁传海上山,坐令人主厌尘寰。qiān gǔ shuí chuán hǎi shàng shān,zuò lìng rén zhǔ yàn chén huán。 蓬莱果有神仙在,应悔虚名落世间。péng lái guǒ yǒu shén xiān zài,yīng huǐ xū míng luò shì jiān。

春景

刘因

病馀身世淡无情,但觉春来暖渐生。bìng yú shēn shì dàn wú qíng,dàn jué chūn lái nuǎn jiàn shēng。 送客出门花已谢,问知昨日是清明。sòng kè chū mén huā yǐ xiè,wèn zhī zuó rì shì qīng míng。

今月

刘因

今月柴关几客来,拟从屐齿数莓苔。jīn yuè chái guān jǐ kè lái,nǐ cóng jī chǐ shù méi tái。 求文道士花前至,载酒门生雨后回。qiú wén dào shì huā qián zhì,zài jiǔ mén shēng yǔ hòu huí。