古诗词

东津暮泊

吴师道

四山敛暝色,百虫沸哀声。sì shān liǎn míng sè,bǎi chóng fèi āi shēng。 夜久月未出,川光虚自明。yè jiǔ yuè wèi chū,chuān guāng xū zì míng。

吴师道

振振风生柳,沾沾雪点矶。zhèn zhèn fēng shēng liǔ,zhān zhān xuě diǎn jī。 白攒秋水立,青映暮天飞。bái zǎn qiū shuǐ lì,qīng yìng mù tiān fēi。

莲藕花叶图

吴师道

玉雪窍玲珑,纷披绿映红。yù xuě qiào líng lóng,fēn pī lǜ yìng hóng。 生生无限意,只在苦心中。shēng shēng wú xiàn yì,zhǐ zài kǔ xīn zhōng。

病起

吴师道

单衣小立怯西风,病骨诗愁冷淡中。dān yī xiǎo lì qiè xī fēng,bìng gǔ shī chóu lěng dàn zhōng。 一片清秋在何处?yī piàn qīng qiū zài hé chù? 豆花篱落雨蒙蒙。dòu huā lí luò yǔ méng méng。

元夕

吴师道

柳台梅巷锁春晴,酒思灯光负赏心。liǔ tái méi xiàng suǒ chūn qíng,jiǔ sī dēng guāng fù shǎng xīn。 听彻宣和太平曲,独看明月到更深。tīng chè xuān hé tài píng qū,dú kàn míng yuè dào gèng shēn。

夏夜江上

吴师道

绕屋清江竹万竿,水风萧瑟竹光寒。rào wū qīng jiāng zhú wàn gān,shuǐ fēng xiāo sè zhú guāng hán。 夜深月上门不掩,卧听钓归船过滩。yè shēn yuè shàng mén bù yǎn,wò tīng diào guī chuán guò tān。

和陈景传寄方韶父韵

吴师道

风流遗老曙星残,湖海知心夜梦间。fēng liú yí lǎo shǔ xīng cán,hú hǎi zhī xīn yè mèng jiān。 欲访玄英向何处,猿声木叶满秋山。yù fǎng xuán yīng xiàng hé chù,yuán shēng mù yè mǎn qiū shān。

春日独坐

吴师道

茶烟淡淡风前少,庭叶沈沈雨后添。chá yān dàn dàn fēng qián shǎo,tíng yè shěn shěn yǔ hòu tiān。 何处杨花念幽独,殷勤入室更穿帘。hé chù yáng huā niàn yōu dú,yīn qín rù shì gèng chuān lián。

次韵黄晋卿清明游北山二首

吴师道

行歌共访采芝翁,绝壑层云一荡胸。xíng gē gòng fǎng cǎi zhī wēng,jué hè céng yún yī dàng xiōng。 谁念愁吟溪上客,落花微雨独支筇。shuí niàn chóu yín xī shàng kè,luò huā wēi yǔ dú zhī qióng。

次韵黄晋卿清明游北山二首

吴师道

一壑风烟自可留,十年湖海漫狂游。yī hè fēng yān zì kě liú,shí nián hú hǎi màn kuáng yóu。 短衣射虎真堪乐,莫恨将军老不侯。duǎn yī shè hǔ zhēn kān lè,mò hèn jiāng jūn lǎo bù hóu。

七夕

吴师道

木槿篱边络纬哀,卧看河汉远天回。mù jǐn lí biān luò wěi āi,wò kàn hé hàn yuǎn tiān huí。 西风不管扁舟客,吹下楼头笑语来。xī fēng bù guǎn biǎn zhōu kè,chuī xià lóu tóu xiào yǔ lái。

题山水图送人归仙居

吴师道

仙居直接天台路,无数青山与云树。xiān jū zhí jiē tiān tái lù,wú shù qīng shān yǔ yún shù。 行人已在画图中,又复携图入山去。xíng rén yǐ zài huà tú zhōng,yòu fù xié tú rù shān qù。

禹柏图

吴师道

柏贡荆州任土风,汉阳遗树尚葱茏。bǎi gòng jīng zhōu rèn tǔ fēng,hàn yáng yí shù shàng cōng lóng。 休夸此是亲曾植,四海青青尽禹功。xiū kuā cǐ shì qīn céng zhí,sì hǎi qīng qīng jǐn yǔ gōng。

子昂兰竹图

吴师道

湘娥清泪未曾消,楚客芳魂不可招。xiāng é qīng lèi wèi céng xiāo,chǔ kè fāng hún bù kě zhāo。 公子离愁无处写,露花风叶共萧萧。gōng zi lí chóu wú chù xiě,lù huā fēng yè gòng xiāo xiāo。

十一月十二日崇文阁下私试二十三日出和张仲举

吴师道

官烛风帘彻夜明,屋高人醉易寒生。guān zhú fēng lián chè yè míng,wū gāo rén zuì yì hán shēng。 不知卧听萧萧雪,何似山窗洒竹声。bù zhī wò tīng xiāo xiāo xuě,hé shì shān chuāng sǎ zhú shēng。

段节妇

吴师道

南国征人去不归,春妍懒著旧时衣。nán guó zhēng rén qù bù guī,chūn yán lǎn zhù jiù shí yī。 至今门外冬青树,不与风花上下飞。zhì jīn mén wài dōng qīng shù,bù yǔ fēng huā shàng xià fēi。

送夏学正赴奉圣州

吴师道

书卷囊衣共一车,出关千里漫风沙。shū juǎn náng yī gòng yī chē,chū guān qiān lǐ màn fēng shā。 祥云五色天西角,喜及高秋望翠华。xiáng yún wǔ sè tiān xī jiǎo,xǐ jí gāo qiū wàng cuì huá。

赵子固画梅

吴师道

千树西湖浸碧漪,醉拈玉笛绕花吹。qiān shù xī hú jìn bì yī,zuì niān yù dí rào huā chuī。 只今无限凄凉意,留得春风雪一枝。zhǐ jīn wú xiàn qī liáng yì,liú dé chūn fēng xuě yī zhī。

送人之宣城

吴师道

昭亭山下宛溪头,杨柳芙蓉岸岸秋。zhāo tíng shān xià wǎn xī tóu,yáng liǔ fú róng àn àn qiū。 总是旧时迎送处,梦魂犹逐故人舟。zǒng shì jiù shí yíng sòng chù,mèng hún yóu zhú gù rén zhōu。

闰二月朔日

吴师道

病过春光两月程,几番风雨几番晴。bìng guò chūn guāng liǎng yuè chéng,jǐ fān fēng yǔ jǐ fān qíng。 不知开到何花树,今日才闻燕子声。bù zhī kāi dào hé huā shù,jīn rì cái wén yàn zi shēng。