古诗词

秋过弟鹤年书馆夜话

吉雅谟丁

弟兄惟吾老,宗族有君知。dì xiōng wéi wú lǎo,zōng zú yǒu jūn zhī。 万里尚为客,百年能几时。wàn lǐ shàng wèi kè,bǎi nián néng jǐ shí。 秋清妨熟寐,夜静话贞期。qiū qīng fáng shú mèi,yè jìng huà zhēn qī。 明日匆匆别,还生两地思。míng rì cōng cōng bié,hái shēng liǎng dì sī。

寄迈里古思院判

吉雅谟丁

将军辛苦事戎行,麾下论兵总俊良。jiāng jūn xīn kǔ shì róng xíng,huī xià lùn bīng zǒng jùn liáng。 沙漠苏卿多感慨,鉴湖贺老自清狂。shā mò sū qīng duō gǎn kǎi,jiàn hú hè lǎo zì qīng kuáng。 风尘满眼青山旧,天地无私白发长。fēng chén mǎn yǎn qīng shān jiù,tiān dì wú sī bái fā zhǎng。 万里君亲俱在念,扁舟何日赋《沧浪》。wàn lǐ jūn qīn jù zài niàn,biǎn zhōu hé rì fù cāng làng。

游定水寺寄杜尧臣

吉雅谟丁

水纹藤簟竹方床,山阁重阴雨后凉。shuǐ wén téng diàn zhú fāng chuáng,shān gé zhòng yīn yǔ hòu liáng。 新月梧桐秋已老,碧梧机杼夜初长。xīn yuè wú tóng qiū yǐ lǎo,bì wú jī zhù yè chū zhǎng。 白鱼入馔松醪熟,红稻供炊笋脯香。bái yú rù zhuàn sōng láo shú,hóng dào gōng chuī sǔn pú xiāng。 云树芝泉随处好,一时清赏肯相忘。yún shù zhī quán suí chù hǎo,yī shí qīng shǎng kěn xiāng wàng。

题天童寺朝元阁

吉雅谟丁

海内兵尘已十年,上方钟鼓独依然。hǎi nèi bīng chén yǐ shí nián,shàng fāng zhōng gǔ dú yī rán。 史臣锡号承天宠,中使函香出御筵。shǐ chén xī hào chéng tiān chǒng,zhōng shǐ hán xiāng chū yù yán。 山列九龙蟠紫翠,楼开五凤敞云烟。shān liè jiǔ lóng pán zǐ cuì,lóu kāi wǔ fèng chǎng yún yān。 篮舆亦有登山约,拟听松风借榻眠。lán yú yì yǒu dēng shān yuē,nǐ tīng sōng fēng jiè tà mián。

赠陈章甫

吉雅谟丁

三十年前鬓未苍,曾陪宰相入鹓行。sān shí nián qián bìn wèi cāng,céng péi zǎi xiāng rù yuān xíng。 解衣换酒寻常醉,跃马看花取次忙。jiě yī huàn jiǔ xún cháng zuì,yuè mǎ kàn huā qǔ cì máng。 乱后已非前日梦,老来那复少年狂。luàn hòu yǐ fēi qián rì mèng,lǎo lái nà fù shǎo nián kuáng。 黄冠野服新妆束,稳把长竿钓海乡。huáng guān yě fú xīn zhuāng shù,wěn bǎ zhǎng gān diào hǎi xiāng。

鹤年弟尽弃纨绮故习清心学道特遗楮帐资其澹泊之好仍侑以诗

吉雅谟丁

谁捣霜藤万杵匀,制成鹤帐隔尘氛。shuí dǎo shuāng téng wàn chǔ yún,zhì chéng hè zhàng gé chén fēn。 香生芦絮秋将老,梦熟梅花夜未分。xiāng shēng lú xù qiū jiāng lǎo,mèng shú méi huā yè wèi fēn。 枕上不迷巫峡雨,床头常对剡溪云。zhěn shàng bù mí wū xiá yǔ,chuáng tóu cháng duì shàn xī yún。 竹炉松火茶烟暖,一段清贞尽属君。zhú lú sōng huǒ chá yān nuǎn,yī duàn qīng zhēn jǐn shǔ jūn。

题画竹为董文中赋

吉雅谟丁

雨过蛟龙起,风生翡翠寒。yǔ guò jiāo lóng qǐ,fēng shēng fěi cuì hán。 但存清白在,日日是平安。dàn cún qīng bái zài,rì rì shì píng ān。

望夫石

李梅国

北望夫兮南望夫,稿砧不来两当涂。běi wàng fū xī nán wàng fū,gǎo zhēn bù lái liǎng dāng tú。 山头风雨终日有,世间名节何地无。shān tóu fēng yǔ zhōng rì yǒu,shì jiān míng jié hé dì wú。 季隗九死怨重耳,彭郎半生忘小姑。jì kuí jiǔ sǐ yuàn zhòng ěr,péng láng bàn shēng wàng xiǎo gū。 妾身若有依凭处,此石亦能言魏榆。qiè shēn ruò yǒu yī píng chù,cǐ shí yì néng yán wèi yú。

罗琴山

李梅国

地尽南天涌翠岑,仙人偏向此弹琴。dì jǐn nán tiān yǒng cuì cén,xiān rén piān xiàng cǐ dàn qín。 无人能和阳春曲,有客静听流水音。wú rén néng hé yáng chūn qū,yǒu kè jìng tīng liú shuǐ yīn。 石鼎尚馀丹九转,龙潭常注水千寻。shí dǐng shàng yú dān jiǔ zhuǎn,lóng tán cháng zhù shuǐ qiān xún。 萧然世事空尘迹,寂寂江山自古今。xiāo rán shì shì kōng chén jì,jì jì jiāng shān zì gǔ jīn。

熙春亭次胡忠简公韵

李梅国

亭冠南荒数十城,凭高眼孔小沧溟。tíng guān nán huāng shù shí chéng,píng gāo yǎn kǒng xiǎo cāng míng。 遑知垂领二毛白,第见中原一发青。huáng zhī chuí lǐng èr máo bái,dì jiàn zhōng yuán yī fā qīng。 帝皞春机常泼泼,羲和日驭亦亭亭。dì hào chūn jī cháng pō pō,xī hé rì yù yì tíng tíng。 天家一视元无间,合写新图入画屏。tiān jiā yī shì yuán wú jiān,hé xiě xīn tú rù huà píng。

啮指题壁

胡妙端

弱质空怀漆室忧,搜山千骑入深幽。ruò zhì kōng huái qī shì yōu,sōu shān qiān qí rù shēn yōu。 旌旗影乱天同惨,金鼓声淫鬼亦愁。jīng qí yǐng luàn tiān tóng cǎn,jīn gǔ shēng yín guǐ yì chóu。 父母劬劳何日报,夫妻恩爱此时休。fù mǔ qú láo hé rì bào,fū qī ēn ài cǐ shí xiū。 九泉有路还归去,那个云边是越州。jiǔ quán yǒu lù hái guī qù,nà gè yún biān shì yuè zhōu。

挽平山菊涧

陈普

自是斯民手,全成此世身。zì shì sī mín shǒu,quán chéng cǐ shì shēn。 片言含展席,一室见经纶。piàn yán hán zhǎn xí,yī shì jiàn jīng lún。 德业空成己,诗书止事亲。dé yè kōng chéng jǐ,shī shū zhǐ shì qīn。 但赢千载内,一样不无人。dàn yíng qiān zài nèi,yī yàng bù wú rén。

挽平山菊涧

陈普

卑卑梯接俗,望重若蒿蓬。bēi bēi tī jiē sú,wàng zhòng ruò hāo péng。 作俑繄何代,弥天以送终。zuò yǒng yī hé dài,mí tiān yǐ sòng zhōng。 闹居常愤切,易箦愈昭融。nào jū cháng fèn qiè,yì zé yù zhāo róng。 一二人家化,骎骎似洛中。yī èr rén jiā huà,qīn qīn shì luò zhōng。

挽平山菊涧

陈普

小试庖丁刃,天王信不虚。xiǎo shì páo dīng rèn,tiān wáng xìn bù xū。 林林惊若凤,戢戢免其鱼。lín lín jīng ruò fèng,jí jí miǎn qí yú。 一日乾坤定,终身岩谷居。yī rì qián kūn dìng,zhōng shēn yán gǔ jū。 人皆疑不仕,莫晓我心初。rén jiē yí bù shì,mò xiǎo wǒ xīn chū。

挽平山菊涧

陈普

细细香鼻孔,寥希古已然。xì xì xiāng bí kǒng,liáo xī gǔ yǐ rán。 相逢言尚古,话久许知天。xiāng féng yán shàng gǔ,huà jiǔ xǔ zhī tiān。 太极有形外,几宵灯火前。tài jí yǒu xíng wài,jǐ xiāo dēng huǒ qián。 示人犹不敢,何见遽刊传。shì rén yóu bù gǎn,hé jiàn jù kān chuán。

挽平山菊涧

陈普

获接阿戎裾,殷勤便手卢。huò jiē ā róng jū,yīn qín biàn shǒu lú。 开缄伯淳坐,入梦孔明庐。kāi jiān bó chún zuò,rù mèng kǒng míng lú。 敬事期身役,抠趋刻岁馀。jìng shì qī shēn yì,kōu qū kè suì yú。 天翁如错误,流涕看苫苴。tiān wēng rú cuò wù,liú tì kàn shān jū。

挽平山菊涧

陈普

诗礼斯文嫡,箪瓢此世人。shī lǐ sī wén dí,dān piáo cǐ shì rén。 心惟忧道屈,眼不见家贫。xīn wéi yōu dào qū,yǎn bù jiàn jiā pín。 清瘦生来骨,孤高没后身。qīng shòu shēng lái gǔ,gū gāo méi hòu shēn。 几多黄壤客,难朽得如君。jǐ duō huáng rǎng kè,nán xiǔ dé rú jūn。

德阳林梅麓太守挽章

陈普

殷士皆周祼,南音独楚冠。yīn shì jiē zhōu guàn,nán yīn dú chǔ guān。 寝车人更怒,负俎我何安。qǐn chē rén gèng nù,fù zǔ wǒ hé ān。 义合雍容就,名应久远看。yì hé yōng róng jiù,míng yīng jiǔ yuǎn kàn。 梅花真铁石,耐得许多寒。méi huā zhēn tiě shí,nài dé xǔ duō hán。

凭阑二首

陈普

南浦路东西,佳人不可期。nán pǔ lù dōng xī,jiā rén bù kě qī。 断云荒草渡,归鸟夕阳枝。duàn yún huāng cǎo dù,guī niǎo xī yáng zhī。 心事十二曲,头颅太半丝。xīn shì shí èr qū,tóu lú tài bàn sī。 低徊问流水,去去复何之。dī huái wèn liú shuǐ,qù qù fù hé zhī。

凭阑二首

陈普

高豁乾坤眼,山晴缘雨收。gāo huō qián kūn yǎn,shān qíng yuán yǔ shōu。 夕阳流水绕,荒草白云浮。xī yáng liú shuǐ rào,huāng cǎo bái yún fú。 柳荫小溪侧,樵歌古渡头。liǔ yīn xiǎo xī cè,qiáo gē gǔ dù tóu。 凭虚发清啸,安得仲宣楼。píng xū fā qīng xiào,ān dé zhòng xuān lóu。