古诗词

永丰疫疠事佛人多死

陈普

斗邑军馀种未芽,敛形还葬复千车。dòu yì jūn yú zhǒng wèi yá,liǎn xíng hái zàng fù qiān chē。 天行底事无差择,偏入长斋礼佛家。tiān xíng dǐ shì wú chà zé,piān rù zhǎng zhāi lǐ fú jiā。

路中救小鱼

陈普

道逢涸辙一穷鱼,气息如丝沫尚濡。dào féng hé zhé yī qióng yú,qì xī rú sī mò shàng rú。 未得相携沧海去,蛙池共活谅中孚。wèi dé xiāng xié cāng hǎi qù,wā chí gòng huó liàng zhōng fú。

爱日

陈普

绝妙茅斋对竹林,少年日月直千金。jué miào máo zhāi duì zhú lín,shǎo nián rì yuè zhí qiān jīn。 殷勤好与此君约,不许空移一寸阴。yīn qín hǎo yǔ cǐ jūn yuē,bù xǔ kōng yí yī cùn yīn。

爱日

陈普

一寸光阴直万钱,况兼妙质与崇年。yī cùn guāng yīn zhí wàn qián,kuàng jiān miào zhì yǔ chóng nián。 睡魔懒祟俱驱去,要与窗驹斗着鞭。shuì mó lǎn suì jù qū qù,yào yǔ chuāng jū dòu zhe biān。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

欲图麟阁终形役,不过虎溪还事烦。yù tú lín gé zhōng xíng yì,bù guò hǔ xī hái shì fán。 但向暑来寒往处,十分磨铝要无痕。dàn xiàng shǔ lái hán wǎng chù,shí fēn mó lǚ yào wú hén。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

匝地弥天日用常,寂然不动已洋洋。zā dì mí tiān rì yòng cháng,jì rán bù dòng yǐ yáng yáng。 但令正气无参杂,立见岐山叫凤凰。dàn lìng zhèng qì wú cān zá,lì jiàn qí shān jiào fèng huáng。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

东家丘蓄缘何息,百里奚牛为底肥。dōng jiā qiū xù yuán hé xī,bǎi lǐ xī niú wèi dǐ féi。 自得三人虽损一,此心到处物无违。zì dé sān rén suī sǔn yī,cǐ xīn dào chù wù wú wéi。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

鹡鸰翡翠各毛衣,未有丝麻亦衣皮。jí líng fěi cuì gè máo yī,wèi yǒu sī má yì yī pí。 白昼不冠对妻子,要令天地撤方维。bái zhòu bù guān duì qī zi,yào lìng tiān dì chè fāng wéi。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

敬身天不宽曾子,白眼人当杀嗣宗。jìng shēn tiān bù kuān céng zi,bái yǎn rén dāng shā sì zōng。 林下脱巾仍露脚,青云白石肯相容。lín xià tuō jīn réng lù jiǎo,qīng yún bái shí kěn xiāng róng。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

一合乾坤贮鬼神,入虚何敢谓无人。yī hé qián kūn zhù guǐ shén,rù xū hé gǎn wèi wú rén。 暗中射鲋谁知见,绕市青衣说与人。àn zhōng shè fù shuí zhī jiàn,rào shì qīng yī shuō yǔ rén。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

南面弹琴陈蔡饥,不停昼夜迭相催。nán miàn dàn qín chén cài jī,bù tíng zhòu yè dié xiāng cuī。 鸤鸠欲一无容伪,兄弟一家分受之。shī jiū yù yī wú róng wěi,xiōng dì yī jiā fēn shòu zhī。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

高宗诚实梦傅说,傅说何尝梦高宗。gāo zōng chéng shí mèng fù shuō,fù shuō hé cháng mèng gāo zōng。 鲐背图形满天下,柴门不启睡方浓。tái bèi tú xíng mǎn tiān xià,chái mén bù qǐ shuì fāng nóng。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

长沙太傅便叹息,华州司功辄发狂。zhǎng shā tài fù biàn tàn xī,huá zhōu sī gōng zhé fā kuáng。 持此身心上天去,更无可答万夫望。chí cǐ shēn xīn shàng tiān qù,gèng wú kě dá wàn fū wàng。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

寄笺遥问两司命,曾遣千金慰执鞭。jì jiān yáo wèn liǎng sī mìng,céng qiǎn qiān jīn wèi zhí biān。 抛却一川风月去,高车驷马定何年。pāo què yī chuān fēng yuè qù,gāo chē sì mǎ dìng hé nián。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

求鱼指鹿共诬天,驷马嘶声更可怜。qiú yú zhǐ lù gòng wū tiān,sì mǎ sī shēng gèng kě lián。 不下但嗔机上嫂,中庭犹有泪如泉。bù xià dàn chēn jī shàng sǎo,zhōng tíng yóu yǒu lèi rú quán。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

父母何曾使我愈,自将身去徇尘埃。fù mǔ hé céng shǐ wǒ yù,zì jiāng shēn qù xùn chén āi。 孔颜思孟老庄释,万语千言唤不回。kǒng yán sī mèng lǎo zhuāng shì,wàn yǔ qiān yán huàn bù huí。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

投灯飞烛未为愚,接迹纷纷是可诛。tóu dēng fēi zhú wèi wèi yú,jiē jì fēn fēn shì kě zhū。 缘木得鱼还有样,便教焚却孔明庐。yuán mù dé yú hái yǒu yàng,biàn jiào fén què kǒng míng lú。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

气云汗雨揉黄埃,不是天驱地使来。qì yún hàn yǔ róu huáng āi,bù shì tiān qū dì shǐ lái。 莫恃慈亲无杀子,害仁已甚必为灾。mò shì cí qīn wú shā zi,hài rén yǐ shén bì wèi zāi。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

盱豫悔成缘悔迟,往蹇来反又何疑。xū yù huǐ chéng yuán huǐ chí,wǎng jiǎn lái fǎn yòu hé yí。 鸡鸣一念清如水,正是籧篨可俯时。jī míng yī niàn qīng rú shuǐ,zhèng shì qú chú kě fǔ shí。

乙巳邵武建宁夜坐书呈诸公

陈普

山龙火藻舜所置,六合可无纲与维。shān lóng huǒ zǎo shùn suǒ zhì,liù hé kě wú gāng yǔ wéi。 有室有家万心愿,圣门大禁在钻窥。yǒu shì yǒu jiā wàn xīn yuàn,shèng mén dà jìn zài zuān kuī。