古诗词

登祝融峰赠星上人

揭傒斯

洞庭南,桂岭北,衡山连延潇湘黑。dòng tíng nán,guì lǐng běi,héng shān lián yán xiāo xiāng hēi。 中有祝融如髻鬟,嵯峨七十二峰间。zhōng yǒu zhù róng rú jì huán,cuó é qī shí èr fēng jiān。 祝融不自知,千山万山如回环。zhù róng bù zì zhī,qiān shān wàn shān rú huí huán。 回环面面芙蓉里,俨如天仙朝紫皇,千官百辟遥相望。huí huán miàn miàn fú róng lǐ,yǎn rú tiān xiān cháo zǐ huáng,qiān guān bǎi pì yáo xiāng wàng。 半夜每瞻东海日,六月常飞满树霜。bàn yè měi zhān dōng hǎi rì,liù yuè cháng fēi mǎn shù shuāng。 龙拿凤攫熊虎掷,云生雾灭何时极。lóng ná fèng jué xióng hǔ zhì,yún shēng wù miè hé shí jí。 我来正值太平时,况有山僧似畴昔。wǒ lái zhèng zhí tài píng shí,kuàng yǒu shān sēng shì chóu xī。 凭高一览四海空,草间培塿安足雄。píng gāo yī lǎn sì hǎi kōng,cǎo jiān péi lǒu ān zú xióng。 盘盘罗汉台,翕翕炎帝宫。pán pán luó hàn tái,xī xī yán dì gōng。 复恐九天上,视我如井中。fù kǒng jiǔ tiān shàng,shì wǒ rú jǐng zhōng。 朔风日夜相腾蹙,谷老崖坚松柏秃。shuò fēng rì yè xiāng téng cù,gǔ lǎo yá jiān sōng bǎi tū。 古来铁瓦尽飘扬,山上至今犹板屋。gǔ lái tiě wǎ jǐn piāo yáng,shān shàng zhì jīn yóu bǎn wū。 山僧劝我歌,我歌徒自伤。shān sēng quàn wǒ gē,wǒ gē tú zì shāng。 天下五岳嵩中央,此山与我俱南疆。tiān xià wǔ yuè sōng zhōng yāng,cǐ shān yǔ wǒ jù nán jiāng。 我今三十始一见,北望中原天更长。wǒ jīn sān shí shǐ yī jiàn,běi wàng zhōng yuán tiān gèng zhǎng。

砚山诗

揭傒斯

何年灵壁一拳石,五十五峰不盈尺。hé nián líng bì yī quán shí,wǔ shí wǔ fēng bù yíng chǐ。 峰峰相向如削铁,祝融紫盖前后列。fēng fēng xiāng xiàng rú xuē tiě,zhù róng zǐ gài qián hòu liè。 东南一泓尤可爱,白昼玄云生霮䨴。dōng nán yī hóng yóu kě ài,bái zhòu xuán yún shēng dàn duì。 在唐已著群玉赋,入宋更受元章拜。zài táng yǐ zhù qún yù fù,rù sòng gèng shòu yuán zhāng bài。 天台澒洞云海连,戴氏藏之馀百年。tiān tái hòng dòng yún hǎi lián,dài shì cáng zhī yú bǎi nián。 护持不涴权贵手,离乱独与身俱全。hù chí bù wò quán guì shǒu,lí luàn dú yǔ shēn jù quán。 帝旁真人乘紫霞,尺书招之若还家。dì páng zhēn rén chéng zǐ xiá,chǐ shū zhāo zhī ruò hái jiā。 阴崖洞壑寒谽谺,宛转细路通褒斜。yīn yá dòng hè hán hān xiā,wǎn zhuǎn xì lù tōng bāo xié。 昆仑蓬莱与方壶,坐卧相对神仙居。kūn lún péng lái yǔ fāng hú,zuò wò xiāng duì shén xiān jū。 硬黄从写《黄庭》帖,汗青或抄《鸿宝》书。yìng huáng cóng xiě huáng tíng tiē,hàn qīng huò chāo hóng bǎo shū。 秦淮咽咽金陵道,此物幸不随秋草。qín huái yàn yàn jīn líng dào,cǐ wù xìng bù suí qiū cǎo。 愿君谷神长不老,净几明窗永相保。yuàn jūn gǔ shén zhǎng bù lǎo,jìng jǐ míng chuāng yǒng xiāng bǎo。

山水卷

揭傒斯

稍稍云水动,蔼蔼烟峰乱。shāo shāo yún shuǐ dòng,ǎi ǎi yān fēng luàn。 远浦引归桡,双崖临绝岸。yuǎn pǔ yǐn guī ráo,shuāng yá lín jué àn。 方思隐沦客,欲结渔樵伴。fāng sī yǐn lún kè,yù jié yú qiáo bàn。 水阔山更遥,幽期空汗漫。shuǐ kuò shān gèng yáo,yōu qī kōng hàn màn。

送雷山人游山

揭傒斯

高人雨中至,邀我游山作。gāo rén yǔ zhōng zhì,yāo wǒ yóu shān zuò。 自非冥寂徒,孰遣纷华落。zì fēi míng jì tú,shú qiǎn fēn huá luò。 方春乃发轫,残雪犹映薄。fāng chūn nǎi fā rèn,cán xuě yóu yìng báo。 随云度神皋,披烟望灵岳。suí yún dù shén gāo,pī yān wàng líng yuè。 晞沐朝阳谷,照影清冰壑。xī mù cháo yáng gǔ,zhào yǐng qīng bīng hè。 淹留皆隐沦,往返必恬漠。yān liú jiē yǐn lún,wǎng fǎn bì tián mò。 惟应樵与牧,逢时得奇药。wéi yīng qiáo yǔ mù,féng shí dé qí yào。 归来虽未期,鬓发终如昨。guī lái suī wèi qī,bìn fā zhōng rú zuó。

望葛市有怀故人卢子仪以附他舟不得上岸相见予往赴主一书院时卢实送予至长沙今经其里不一造门能无憾乎至樊口作

揭傒斯

顺流无风江更急,岁暮归人浩难絷。shùn liú wú fēng jiāng gèng jí,suì mù guī rén hào nán zhí。 所思只隔江上村,乱树参差不容入。suǒ sī zhǐ gé jiāng shàng cūn,luàn shù cān chà bù róng rù。 忆昨扁舟溯云梦,触热千里能相送。yì zuó biǎn zhōu sù yún mèng,chù rè qiān lǐ néng xiāng sòng。 我来怅望竟空还,一樽知是何年共。wǒ lái chàng wàng jìng kōng hái,yī zūn zhī shì hé nián gòng。 樊山苍苍赤壁暮,武昌对岸黄州路。fán shān cāng cāng chì bì mù,wǔ chāng duì àn huáng zhōu lù。 连声大笑橹如飞,回头独送孤云去。lián shēng dà xiào lǔ rú fēi,huí tóu dú sòng gū yún qù。

黄鹤山听雨得清字

揭傒斯

玄扃息深构,虚馆含馀清。xuán jiōng xī shēn gòu,xū guǎn hán yú qīng。 潇洒松上来,瑟缩花间鸣。xiāo sǎ sōng shàng lái,sè suō huā jiān míng。 遥兼夜柝警,细与寒更并。yáo jiān yè tuò jǐng,xì yǔ hán gèng bìng。 怀亲感离别,抚物愧生成。huái qīn gǎn lí bié,fǔ wù kuì shēng chéng。 土思浩方殷,春声耿逾明。tǔ sī hào fāng yīn,chūn shēng gěng yú míng。 幸及朋知好,达此旦暮情。xìng jí péng zhī hǎo,dá cǐ dàn mù qíng。 北展非穷辕,南山梦归耕。běi zhǎn fēi qióng yuán,nán shān mèng guī gēng。 何言托毫素,聊与款平生。hé yán tuō háo sù,liáo yǔ kuǎn píng shēng。

湖南宪使卢学士移病归颍舟次武昌辱问不肖姓名奉寄

揭傒斯

我本耕牧竖,结庐章江涘。wǒ běn gēng mù shù,jié lú zhāng jiāng sì。 微生属休明,世尚犹典礼。wēi shēng shǔ xiū míng,shì shàng yóu diǎn lǐ。 惊飙卷飞辙,寥落从此始。jīng biāo juǎn fēi zhé,liáo luò cóng cǐ shǐ。 三年江汉春,万事随逝水。sān nián jiāng hàn chūn,wàn shì suí shì shuǐ。 既昧理生术,复惭游方旨。jì mèi lǐ shēng shù,fù cán yóu fāng zhǐ。 岂无青山归,亦有桑与梓。qǐ wú qīng shān guī,yì yǒu sāng yǔ zǐ。 何为苦留滞,眷眷存君子。hé wèi kǔ liú zhì,juàn juàn cún jūn zi。 君子谅不然,东皋毕耘耔。jūn zi liàng bù rán,dōng gāo bì yún zǐ。

重饯李九时毅赋得南楼月

揭傒斯

娟娟临古戍,晃晃辞烟树。juān juān lín gǔ shù,huǎng huǎng cí yān shù。 寒通云梦深,白映苍祠暮。hán tōng yún mèng shēn,bái yìng cāng cí mù。 胡床看逾近,楚酒愁难驻。hú chuáng kàn yú jìn,chǔ jiǔ chóu nán zhù。 雁背欲成霜,林梢初泫露。yàn bèi yù chéng shuāng,lín shāo chū xuàn lù。 故人明夜泊,相望定何处?gù rén míng yè pō,xiāng wàng dìng hé chù? 且照东湖归,行送归舟去。qiě zhào dōng hú guī,xíng sòng guī zhōu qù。

题邢先辈西壁山水图

揭傒斯

邢家苍苍西屋壁,万壑千峰动寒色。xíng jiā cāng cāng xī wū bì,wàn hè qiān fēng dòng hán sè。 大江忽转天地回,浮云孤飞日月白。dà jiāng hū zhuǎn tiān dì huí,fú yún gū fēi rì yuè bái。 参差楼观照林红,松桧凄迷起朔风。cān chà lóu guān zhào lín hóng,sōng guì qī mí qǐ shuò fēng。 昆仑蓬莱不可到,赤城白帝遥相通。kūn lún péng lái bù kě dào,chì chéng bái dì yáo xiāng tōng。 贱子平生尚奇伟,南极衡湘北幽冀。jiàn zi píng shēng shàng qí wěi,nán jí héng xiāng běi yōu jì。 复从大驾卜滦京,始投邢君多意气。fù cóng dà jià bo luán jīng,shǐ tóu xíng jūn duō yì qì。 君昔扈从戎马间,少壮不知行路难。jūn xī hù cóng róng mǎ jiān,shǎo zhuàng bù zhī xíng lù nán。 月明饮马长城窟,雪深射虎祁连山。yuè míng yǐn mǎ zhǎng chéng kū,xuě shēn shè hǔ qí lián shān。 万里归来太平日,坐我江山忧百失。wàn lǐ guī lái tài píng rì,zuò wǒ jiāng shān yōu bǎi shī。 平明万骑出天门,又驾官车就行役。píng míng wàn qí chū tiān mén,yòu jià guān chē jiù xíng yì。

送玄上人

揭傒斯

清江古镇封溪道,灵峰寺中玉泉好。qīng jiāng gǔ zhèn fēng xī dào,líng fēng sì zhōng yù quán hǎo。 灵峰上人天上归,亲见六龙天上飞。líng fēng shàng rén tiān shàng guī,qīn jiàn liù lóng tiān shàng fēi。 涌金门外潮来去,曾是钱塘江上住。yǒng jīn mén wài cháo lái qù,céng shì qián táng jiāng shàng zhù。 十里松风六月寒,梦寐犹思径山路。shí lǐ sōng fēng liù yuè hán,mèng mèi yóu sī jìng shān lù。 自参天目老禅师,始信灵峰路不迷。zì cān tiān mù lǎo chán shī,shǐ xìn líng fēng lù bù mí。 却被无端徵诏起,等闲来往不曾知。què bèi wú duān zhēng zhào qǐ,děng xián lái wǎng bù céng zhī。 黄河万里从西下,吕梁百步如奔马。huáng hé wàn lǐ cóng xī xià,lǚ liáng bǎi bù rú bēn mǎ。 归去山中问玉泉,应向海门深处泻。guī qù shān zhōng wèn yù quán,yīng xiàng hǎi mén shēn chù xiè。

梦两雏

揭傒斯

阿英十二能辟纑,阿牛五岁贪读书。ā yīng shí èr néng pì lú,ā niú wǔ suì tān dú shū。 辟纑成缕无人织,读书有志令人惜。pì lú chéng lǚ wú rén zhī,dú shū yǒu zhì lìng rén xī。 汝父飘零汝母休,吾亲虽健俱白头。rǔ fù piāo líng rǔ mǔ xiū,wú qīn suī jiàn jù bái tóu。 雨声断道风惊屋,阿婆独抱诸孙哭。yǔ shēng duàn dào fēng jīng wū,ā pó dú bào zhū sūn kū。

大信晚泊呈舟中诸公

揭傒斯

千家杨柳江当门,东梁西梁两岸蹲。qiān jiā yáng liǔ jiāng dāng mén,dōng liáng xī liáng liǎng àn dūn。 连樯大舰集日昏,摐金伐鼓海上闻。lián qiáng dà jiàn jí rì hūn,chuāng jīn fá gǔ hǎi shàng wén。 小江更出采石后,前人立功后人守。xiǎo jiāng gèng chū cǎi shí hòu,qián rén lì gōng hòu rén shǒu。 大信花,采石酒,陌上相逢莫回首。dà xìn huā,cǎi shí jiǔ,mò shàng xiāng féng mò huí shǒu。

题陈所翁双龙图

揭傒斯

爱龙画擘玄渊开,万物颠倒随云雷。ài lóng huà bāi xuán yuān kāi,wàn wù diān dào suí yún léi。 龙公被发向空下,身是真龙非画者。lóng gōng bèi fā xiàng kōng xià,shēn shì zhēn lóng fēi huà zhě。 铁作须鬣玉作鳞,电出两目云绕身。tiě zuò xū liè yù zuò lín,diàn chū liǎng mù yún rào shēn。 偶然会合此何处?仰面向天天不嗔。ǒu rán huì hé cǐ hé chù?yǎng miàn xiàng tiān tiān bù chēn。 世间眩转空形影,倏忽变化那能省。shì jiān xuàn zhuǎn kōng xíng yǐng,shū hū biàn huà nà néng shěng。 高僧说法夜来听,谁道相逢非梦境。gāo sēng shuō fǎ yè lái tīng,shuí dào xiāng féng fēi mèng jìng。 牛斗苍苍风雨暮,泉阿岂识延平路。niú dòu cāng cāng fēng yǔ mù,quán ā qǐ shí yán píng lù。 当时纵无雷焕与张华,未必终藏不飞去。dāng shí zòng wú léi huàn yǔ zhāng huá,wèi bì zhōng cáng bù fēi qù。

秋雁

揭傒斯

寒向江南暖,饥向江南饱。hán xiàng jiāng nán nuǎn,jī xiàng jiāng nán bǎo。 莫道江南恶,须道江南好。mò dào jiāng nán è,xū dào jiāng nán hǎo。

题鼯鼠食瓜图

揭傒斯

种瓜中园,予亦勤止。zhǒng guā zhōng yuán,yǔ yì qín zhǐ。 瓜长而实,汝则残止。guā zhǎng ér shí,rǔ zé cán zhǐ。 虽则残止,予敢汝仇。suī zé cán zhǐ,yǔ gǎn rǔ chóu。 天实汝生,予将何仇。tiān shí rǔ shēng,yǔ jiāng hé chóu。 汝食之甘,既肆既闲。rǔ shí zhī gān,jì sì jì xián。 实之食矣,无伤予根。shí zhī shí yǐ,wú shāng yǔ gēn。 根存而微,惟予之穷。gēn cún ér wēi,wéi yǔ zhī qióng。 根盛而实,惟乃之功。gēn shèng ér shí,wéi nǎi zhī gōng。

孔林图诗

揭傒斯

峨峨尼山,蔽于鲁邦。é é ní shān,bì yú lǔ bāng。 笃生圣人,维民之纲。dǔ shēng shèng rén,wéi mín zhī gāng。 尼山之下,有洙有泗。ní shān zhī xià,yǒu zhū yǒu sì。 有蔚孔林,在泗之涘。yǒu wèi kǒng lín,zài sì zhī sì。 维彼圣人,教之诱之。wéi bǐ shèng rén,jiào zhī yòu zhī。 凡厥有民,则而效之。fán jué yǒu mín,zé ér xiào zhī。 维彼圣人,覆之载之。wéi bǐ shèng rén,fù zhī zài zhī。 凡厥有民,敬而爱之。fán jué yǒu mín,jìng ér ài zhī。 既诵其言,亦被其服。jì sòng qí yán,yì bèi qí fú。 孰秣其马?shú mò qí mǎ? 于林之侧。yú lín zhī cè。 既诵其言,亦履其武。jì sòng qí yán,yì lǚ qí wǔ。 孰秣其马?shú mò qí mǎ? 于林之下。yú lín zhī xià。 六辔既同,周侯之东。liù pèi jì tóng,zhōu hóu zhī dōng。 荐之侑之,圣人之宫。jiàn zhī yòu zhī,shèng rén zhī gōng。 其音洋洋,其趋跄跄。qí yīn yáng yáng,qí qū qiāng qiāng。 其临皇皇,圣人允臧。qí lín huáng huáng,shèng rén yǔn zāng。 商氏图之,式昭其敬。shāng shì tú zhī,shì zhāo qí jìng。 载瞻载思,罔不由圣。zài zhān zài sī,wǎng bù yóu shèng。

我我亭诗

揭傒斯

我游于袁,于龙之干。wǒ yóu yú yuán,yú lóng zhī gàn。 有辟闲闲,有环言言。yǒu pì xián xián,yǒu huán yán yán。 有构桓桓,维集之安。yǒu gòu huán huán,wéi jí zhī ān。 我居我处,我笑我语。wǒ jū wǒ chù,wǒ xiào wǒ yǔ。 有翼其所,而敢予侮。yǒu yì qí suǒ,ér gǎn yǔ wǔ。 我植孔嘉,我构孔华。wǒ zhí kǒng jiā,wǒ gòu kǒng huá。 曾莫之迎,而莫我多。céng mò zhī yíng,ér mò wǒ duō。 彼驰者子,亦孔劳矣。bǐ chí zhě zi,yì kǒng láo yǐ。 既我觏矣,亦莫我逑矣。jì wǒ gòu yǐ,yì mò wǒ qiú yǐ。 嗟殷氏之老,犹弗桓是友。jiē yīn shì zhī lǎo,yóu fú huán shì yǒu。 我不我友,将谁归咎。wǒ bù wǒ yǒu,jiāng shuí guī jiù。 温温其和,浏浏其清。wēn wēn qí hé,liú liú qí qīng。 蔼蔼其芳,焕焕其明。ǎi ǎi qí fāng,huàn huàn qí míng。 嗟维古之人,尚或予听。jiē wéi gǔ zhī rén,shàng huò yǔ tīng。

过何得之先生故居三首

揭傒斯

可怜古井门外,依旧钟楼屋西。kě lián gǔ jǐng mén wài,yī jiù zhōng lóu wū xī。 何处高吟痛饮,黄华翠竹都迷。hé chù gāo yín tòng yǐn,huáng huá cuì zhú dōu mí。

过何得之先生故居三首

揭傒斯

轧轧机声日暮,依依杨柳春柔。yà yà jī shēng rì mù,yī yī yáng liǔ chūn róu。 膝下中郎小女,曾听唱我《高邮》。xī xià zhōng láng xiǎo nǚ,céng tīng chàng wǒ gāo yóu。

过何得之先生故居三首

揭傒斯

头上乌纱分赠,箧中缟楮相酬。tóu shàng wū shā fēn zèng,qiè zhōng gǎo chǔ xiāng chóu。 不道别时长别,谁知愁是真愁。bù dào bié shí zhǎng bié,shuí zhī chóu shì zhēn chóu。