古诗词

道士胡道元常以一舟往来洪之东湖其自扁有曰活死人窝为赋此

成廷圭

一住行窝几十年,蓬头长目走如颠。yī zhù xíng wō jǐ shí nián,péng tóu zhǎng mù zǒu rú diān。 海棠亭下重阳子,莲叶舟中太乙仙。hǎi táng tíng xià zhòng yáng zi,lián yè zhōu zhōng tài yǐ xiān。 无物可离虚壳外,有人能悟来生前。wú wù kě lí xū ké wài,yǒu rén néng wù lái shēng qián。 山门一笑无拘拟,云在东湖月在天。shān mén yī xiào wú jū nǐ,yún zài dōng hú yuè zài tiān。

续龙爪石壁题句

孔从善

万里西风起马蹄,金戈回日塞云低。wàn lǐ xī fēng qǐ mǎ tí,jīn gē huí rì sāi yún dī。 未为豫让先亡赵,欲效田单独报齐。wèi wèi yù ràng xiān wáng zhào,yù xiào tián dān dú bào qí。 怪石有痕龙已去,落花无主鸟空啼。guài shí yǒu hén lóng yǐ qù,luò huā wú zhǔ niǎo kōng tí。 至今天与英雄恨,呜咽泉声下札溪。zhì jīn tiān yǔ yīng xióng hèn,wū yàn quán shēng xià zhá xī。

题水村图二首其一

邓椿

向来寓意思卜居,住处只今成画图。xiàng lái yù yì sī bo jū,zhù chù zhǐ jīn chéng huà tú。 胸中本自渺江海,主人相浼写分湖。xiōng zhōng běn zì miǎo jiāng hǎi,zhǔ rén xiāng měi xiě fēn hú。

题水村图二首其二

邓椿

鸥鸟难渝旧约,湖山不改清秋。ōu niǎo nán yú jiù yuē,hú shān bù gǎi qīng qiū。 人自与波上下,我其卒岁优游。rén zì yǔ bō shàng xià,wǒ qí zú suì yōu yóu。

续兰亭会补任城令吕本诗

如阜

禊饮秘图湖,天气淑且柔。xì yǐn mì tú hú,tiān qì shū qiě róu。 传觞际曲渚,濯缨临芳洲。chuán shāng jì qū zhǔ,zhuó yīng lín fāng zhōu。 纤条乱风树,幽葩落晴沟。xiān tiáo luàn fēng shù,yōu pā luò qíng gōu。 众宾亦以乐,正忘尘世忧。zhòng bīn yì yǐ lè,zhèng wàng chén shì yōu。

三星行赠季高

李贯道

三星射户金光芒,梧桐碧树栖鸾凰。sān xīng shè hù jīn guāng máng,wú tóng bì shù qī luán huáng。 窗前整夜合欢带,绣罗宛转成鸳鸯。chuāng qián zhěng yè hé huān dài,xiù luó wǎn zhuǎn chéng yuān yāng。 云屏雾帐轻于縠,珍簟斓斑织湘竹。yún píng wù zhàng qīng yú hú,zhēn diàn lán bān zhī xiāng zhú。 美人振佩江上来,粉面团团照红玉。měi rén zhèn pèi jiāng shàng lái,fěn miàn tuán tuán zhào hóng yù。 桃腮杏脸天上娇,暖香腻色春妖娆。táo sāi xìng liǎn tiān shàng jiāo,nuǎn xiāng nì sè chūn yāo ráo。 关雎窈窕泛流徵,子夜国香春梦遥。guān jū yǎo tiǎo fàn liú zhēng,zi yè guó xiāng chūn mèng yáo。 重城漏断鸡声里,曙色曈昽照窗绮。zhòng chéng lòu duàn jī shēng lǐ,shǔ sè tóng lóng zhào chuāng qǐ。 暑天夜短君莫愁,百岁欢娱今夕始。shǔ tiān yè duǎn jūn mò chóu,bǎi suì huān yú jīn xī shǐ。

续兰亭会补彭城曹諲诗

福报

柔条扇微风,轻波漾晴旭。róu tiáo shàn wēi fēng,qīng bō yàng qíng xù。 群彦此委蛇,鸣条集中谷。qún yàn cǐ wěi shé,míng tiáo jí zhōng gǔ。 列席依岩隈,飞觞随水曲。liè xí yī yán wēi,fēi shāng suí shuǐ qū。 缅怀古先哲,庶以继遐躅。miǎn huái gǔ xiān zhé,shù yǐ jì xiá zhú。

除夜客中

戴良

岁月遽如许,蹉跎老却人。suì yuè jù rú xǔ,cuō tuó lǎo què rén。 一年惟此夜,明日又逢春。yī nián wéi cǐ yè,míng rì yòu féng chūn。 湖海未归客,风尘多病身。hú hǎi wèi guī kè,fēng chén duō bìng shēn。 感时浑不寐,灯火独相亲。gǎn shí hún bù mèi,dēng huǒ dú xiāng qīn。

投王郡守

戴良

已落时人后,谁能说姓名。yǐ luò shí rén hòu,shuí néng shuō xìng míng。 惟应马南郡,偏重郑康成。wéi yīng mǎ nán jùn,piān zhòng zhèng kāng chéng。 宾馆悬床待,公庭罢吏迎。bīn guǎn xuán chuáng dài,gōng tíng bà lì yíng。 为居门下久,童仆亦多情。wèi jū mén xià jiǔ,tóng pū yì duō qíng。

郡斋度岁二首

戴良

失脚双溪路,今经两度春。shī jiǎo shuāng xī lù,jīn jīng liǎng dù chūn。 不堪飞雪夜,还作望乡人。bù kān fēi xuě yè,hái zuò wàng xiāng rén。 世事方如梦,生涯笑此身。shì shì fāng rú mèng,shēng yá xiào cǐ shēn。 惟应两蓬鬓,不负岁华新。wéi yīng liǎng péng bìn,bù fù suì huá xīn。

郡斋度岁二首

戴良

条风才应律,柏酒又浮杯。tiáo fēng cái yīng lǜ,bǎi jiǔ yòu fú bēi。 旧腊随宵尽,新年逐晓来。jiù là suí xiāo jǐn,xīn nián zhú xiǎo lái。 浮生苍狗变,暮景白驹催。fú shēng cāng gǒu biàn,mù jǐng bái jū cuī。 自叹忧时客,初心寸寸灰。zì tàn yōu shí kè,chū xīn cùn cùn huī。

投同佥公

戴良

授钺几专征,分藩复此行。shòu yuè jǐ zhuān zhēng,fēn fān fù cǐ xíng。 身为汉飞将,家若鲁诸生。shēn wèi hàn fēi jiāng,jiā ruò lǔ zhū shēng。 秘略三边服,妖氛一剑横。mì lüè sān biān fú,yāo fēn yī jiàn héng。 已多门下客,持笔待功成。yǐ duō mén xià kè,chí bǐ dài gōng chéng。

寄宁之鹏南兄弟二首

戴良

携家非得计,世乱且求安。xié jiā fēi dé jì,shì luàn qiě qiú ān。 有季俱行役,谁人救急难。yǒu jì jù xíng yì,shuí rén jiù jí nán。 月从愁里没,雪向望中寒。yuè cóng chóu lǐ méi,xuě xiàng wàng zhōng hán。 昨夜乡书到,知君不忍看。zuó yè xiāng shū dào,zhī jūn bù rěn kàn。

寄宁之鹏南兄弟二首

戴良

一自干戈后,先庐几处存。yī zì gàn gē hòu,xiān lú jǐ chù cún。 遽成豺虎峡,愁杀鹡鸰原。jù chéng chái hǔ xiá,chóu shā jí líng yuán。 岁酒空今夕,春风非故园。suì jiǔ kōng jīn xī,chūn fēng fēi gù yuán。 忧来无避处,只是倚衡门。yōu lái wú bì chù,zhǐ shì yǐ héng mén。

郡斋守岁

戴良

守岁寒斋里,开盘试奠辛。shǒu suì hán zhāi lǐ,kāi pán shì diàn xīn。 杯行犹是腊,酒醒即逢春。bēi xíng yóu shì là,jiǔ xǐng jí féng chūn。 天地长为客,风尘叹此身。tiān dì zhǎng wèi kè,fēng chén tàn cǐ shēn。 岁时追往事,独有老随人。suì shí zhuī wǎng shì,dú yǒu lǎo suí rén。

送归安丞

戴良

之子官何处,湖流一舸通。zhī zi guān hé chù,hú liú yī gě tōng。 汀洲蘋影外,城郭水光中。tīng zhōu píng yǐng wài,chéng guō shuǐ guāng zhōng。 夜泛苕溪月,春吟箬下风。yè fàn sháo xī yuè,chūn yín ruò xià fēng。 若逢陈太守,为报各衰翁。ruò féng chén tài shǒu,wèi bào gè shuāi wēng。

岁暮留别

戴良

五十明朝过,何从托此身。wǔ shí míng cháo guò,hé cóng tuō cǐ shēn。 不堪垂老日,翻作负羁臣。bù kān chuí lǎo rì,fān zuò fù jī chén。 四海无知己,长涂惟见君。sì hǎi wú zhī jǐ,zhǎng tú wéi jiàn jūn。 明朝分别处,草木为谁春。míng cháo fēn bié chù,cǎo mù wèi shuí chūn。

自定川入海

戴良

乍离东海郡,又上北溟船。zhà lí dōng hǎi jùn,yòu shàng běi míng chuán。 红见波中日,青窥水际天。hóng jiàn bō zhōng rì,qīng kuī shuǐ jì tiān。 乡关千里隔,身世一帆悬。xiāng guān qiān lǐ gé,shēn shì yī fān xuán。 乡信何从达,归鸿落照前。xiāng xìn hé cóng dá,guī hóng luò zhào qián。

除夜客中二首

戴良

忽忽岁欲暮,飘飘叹此生。hū hū suì yù mù,piāo piāo tàn cǐ shēng。 孤舟游子恨,两地老妻情。gū zhōu yóu zi hèn,liǎng dì lǎo qī qíng。 数蹇频思卜,涂穷懒问程。shù jiǎn pín sī bo,tú qióng lǎn wèn chéng。 遥知小儿女,犹自说升平。yáo zhī xiǎo ér nǚ,yóu zì shuō shēng píng。

除夜客中二首

戴良

已就长涂往,堪怜暮景斜。yǐ jiù zhǎng tú wǎng,kān lián mù jǐng xié。 一年惟此夜,千里更谁家。yī nián wéi cǐ yè,qiān lǐ gèng shuí jiā。 恋国心空赤,忧时发已华。liàn guó xīn kōng chì,yōu shí fā yǐ huá。 此身如可乞,只合老烟霞。cǐ shēn rú kě qǐ,zhǐ hé lǎo yān xiá。