古诗词

诗三百三首

寒山

下愚读我诗,不解却嗤诮。xià yú dú wǒ shī,bù jiě què chī qiào。 中庸读我诗,思量云甚要。zhōng yōng dú wǒ shī,sī liàng yún shén yào。 上贤读我诗,把著满面笑。shàng xián dú wǒ shī,bǎ zhù mǎn miàn xiào。 杨修见幼妇,一览便知妙。yáng xiū jiàn yòu fù,yī lǎn biàn zhī miào。

诗三百三首

寒山

自有悭惜人,我非悭惜辈。zì yǒu qiān xī rén,wǒ fēi qiān xī bèi。 衣单为舞穿,酒尽缘歌啐。yī dān wèi wǔ chuān,jiǔ jǐn yuán gē cuì。 当取一腹饱,莫令两脚傫。dāng qǔ yī fù bǎo,mò lìng liǎng jiǎo lěi。 蓬蒿钻髑髅,此日君应悔。péng hāo zuān dú lóu,cǐ rì jūn yīng huǐ。

诗三百三首

寒山

我行经古坟,泪尽嗟存没。wǒ xíng jīng gǔ fén,lèi jǐn jiē cún méi。 冢破压黄肠,棺穿露白骨。zhǒng pò yā huáng cháng,guān chuān lù bái gǔ。 欹斜有瓮瓶,掁拨无簪笏。yī xié yǒu wèng píng,chéng bō wú zān hù。 风至揽其中,灰尘乱??。fēng zhì lǎn qí zhōng,huī chén luàn bó bó。

诗三百三首

寒山

夕阳赫西山,草木光晔晔。xī yáng hè xī shān,cǎo mù guāng yè yè。 复有朦胧处,松萝相连接。fù yǒu méng lóng chù,sōng luó xiāng lián jiē。 此中多伏虎,见我奋迅鬣。cǐ zhōng duō fú hǔ,jiàn wǒ fèn xùn liè。 手中无寸刃,争不惧慑慑。shǒu zhōng wú cùn rèn,zhēng bù jù shè shè。

诗三百三首

寒山

出身既扰扰,世事非一状。chū shēn jì rǎo rǎo,shì shì fēi yī zhuàng。 未能舍流俗,所以相追访。wèi néng shě liú sú,suǒ yǐ xiāng zhuī fǎng。 昨吊徐五死,今送刘三葬。zuó diào xú wǔ sǐ,jīn sòng liú sān zàng。 终日不得闲,为此心悽怆。zhōng rì bù dé xián,wèi cǐ xīn qī chuàng。

诗三百三首

寒山

有乐且须乐,时哉不可失。yǒu lè qiě xū lè,shí zāi bù kě shī。 虽云一百年,岂满三万日。suī yún yī bǎi nián,qǐ mǎn sān wàn rì。 寄世是须臾,论钱莫啾唧。jì shì shì xū yú,lùn qián mò jiū jī。 孝经末后章,委曲陈情毕。xiào jīng mò hòu zhāng,wěi qū chén qíng bì。

诗三百三首

寒山

独坐常忽忽,情怀何悠悠。dú zuò cháng hū hū,qíng huái hé yōu yōu。 山腰云缦缦,谷口风飕飕。shān yāo yún màn màn,gǔ kǒu fēng sōu sōu。 猿来树袅袅,鸟入林啾啾。yuán lái shù niǎo niǎo,niǎo rù lín jiū jiū。 时催鬓飒飒,岁尽老惆惆。shí cuī bìn sà sà,suì jǐn lǎo chóu chóu。

诗三百三首

寒山

一人好头肚,六艺尽皆通。yī rén hǎo tóu dù,liù yì jǐn jiē tōng。 南见驱归北,西风趁向东。nán jiàn qū guī běi,xī fēng chèn xiàng dōng。 长漂如泛萍,不息似飞蓬。zhǎng piāo rú fàn píng,bù xī shì fēi péng。 问是何等色,姓贫名曰穷。wèn shì hé děng sè,xìng pín míng yuē qióng。

诗三百三首

寒山

他贤君即受,不贤君莫与。tā xián jūn jí shòu,bù xián jūn mò yǔ。 君贤他见容,不贤他亦拒。jūn xián tā jiàn róng,bù xián tā yì jù。 嘉善矜不能,仁徒方得所。jiā shàn jīn bù néng,rén tú fāng dé suǒ。 劝逐子张言,抛却卜商语。quàn zhú zi zhāng yán,pāo què bo shāng yǔ。

诗三百三首

寒山

俗薄真成薄,人心个不同。sú báo zhēn chéng báo,rén xīn gè bù tóng。 殷翁笑柳老,柳老笑殷翁。yīn wēng xiào liǔ lǎo,liǔ lǎo xiào yīn wēng。 何故两相笑,俱行譣诐中。hé gù liǎng xiāng xiào,jù xíng xiǎn bì zhōng。 装车竞嵽嵲,翻载各泷涷。zhuāng chē jìng dié niè,fān zài gè lóng dōng。

诗三百三首

寒山

是我有钱日,恒为汝贷将。shì wǒ yǒu qián rì,héng wèi rǔ dài jiāng。 汝今既饱暖,见我不分张。rǔ jīn jì bǎo nuǎn,jiàn wǒ bù fēn zhāng。 须忆汝欲得,似我今承望。xū yì rǔ yù dé,shì wǒ jīn chéng wàng。 有无更代事,劝汝熟思量。yǒu wú gèng dài shì,quàn rǔ shú sī liàng。

诗三百三首

寒山

人生一百年,佛说十二部。rén shēng yī bǎi nián,fú shuō shí èr bù。 慈悲如野鹿,瞋忿似家狗。cí bēi rú yě lù,chēn fèn shì jiā gǒu。 家狗趁不去,野鹿常好走。jiā gǒu chèn bù qù,yě lù cháng hǎo zǒu。 欲伏猕猴心,须听狮子吼。yù fú mí hóu xīn,xū tīng shī zi hǒu。

诗三百三首

寒山

教汝数般事,思量知我贤。jiào rǔ shù bān shì,sī liàng zhī wǒ xián。 极贫忍卖屋,才富须买田。jí pín rěn mài wū,cái fù xū mǎi tián。 空腹不得走,枕头须莫眠。kōng fù bù dé zǒu,zhěn tóu xū mò mián。 此言期众见,挂在日东边。cǐ yán qī zhòng jiàn,guà zài rì dōng biān。

诗三百三首

寒山

寒山多幽奇,登者皆恒慑。hán shān duō yōu qí,dēng zhě jiē héng shè。 月照水澄澄,风吹草猎猎。yuè zhào shuǐ chéng chéng,fēng chuī cǎo liè liè。 凋梅雪作花,杌木云充叶。diāo méi xuě zuò huā,wù mù yún chōng yè。 触雨转鲜灵,非晴不可涉。chù yǔ zhuǎn xiān líng,fēi qíng bù kě shè。

诗三百三首

寒山

有树先林生,计年逾一倍。yǒu shù xiān lín shēng,jì nián yú yī bèi。 根遭陵谷变,叶被风霜改。gēn zāo líng gǔ biàn,yè bèi fēng shuāng gǎi。 咸笑外凋零,不怜内文采。xián xiào wài diāo líng,bù lián nèi wén cǎi。 皮肤脱落尽,唯有贞实在。pí fū tuō luò jǐn,wéi yǒu zhēn shí zài。

诗三百三首

寒山

寒山有裸虫,身白而头黑。hán shān yǒu luǒ chóng,shēn bái ér tóu hēi。 手把两卷书,一道将一德。shǒu bǎ liǎng juǎn shū,yī dào jiāng yī dé。 住不安釜灶,行不赍衣裓。zhù bù ān fǔ zào,xíng bù jī yī gé。 常持智慧剑,拟破烦恼贼。cháng chí zhì huì jiàn,nǐ pò fán nǎo zéi。

诗三百三首

寒山

有人畏白首,不肯舍朱绂。yǒu rén wèi bái shǒu,bù kěn shě zhū fú。 采药空求仙,根苗乱挑掘。cǎi yào kōng qiú xiān,gēn miáo luàn tiāo jué。 数年无效验,痴意瞋怫郁。shù nián wú xiào yàn,chī yì chēn fú yù。 猎师披袈裟,元非汝使物。liè shī pī jiā shā,yuán fēi rǔ shǐ wù。

诗三百三首

寒山

昔时可可贫,今朝最贫冻。xī shí kě kě pín,jīn cháo zuì pín dòng。 作事不谐和,触途成倥偬。zuò shì bù xié hé,chù tú chéng kōng zǒng。 行泥屡脚屈,坐社频腹痛。xíng ní lǚ jiǎo qū,zuò shè pín fù tòng。 失却斑猫儿,老鼠围饭瓮。shī què bān māo ér,lǎo shǔ wéi fàn wèng。

诗三百三首

寒山

我见世间人,堂堂好仪相。wǒ jiàn shì jiān rén,táng táng hǎo yí xiāng。 不报父母恩,方寸底模样。bù bào fù mǔ ēn,fāng cùn dǐ mó yàng。 欠负他人钱,蹄穿始惆怅。qiàn fù tā rén qián,tí chuān shǐ chóu chàng。 个个惜妻儿,爷娘不供养。gè gè xī qī ér,yé niáng bù gōng yǎng。 兄弟似冤家,心中长怅怏。xiōng dì shì yuān jiā,xīn zhōng zhǎng chàng yàng。 忆昔少年时,求神愿成长。yì xī shǎo nián shí,qiú shén yuàn chéng zhǎng。 今为不孝子,世间多此样。jīn wèi bù xiào zi,shì jiān duō cǐ yàng。 买肉自家噇,抹觜道我畅。mǎi ròu zì jiā chuáng,mǒ zī dào wǒ chàng。 自逞说喽啰,聪明无益当。zì chěng shuō lóu luō,cōng míng wú yì dāng。 牛头努目瞋,出去始时向。niú tóu nǔ mù chēn,chū qù shǐ shí xiàng。 择佛烧好香,拣僧归供养。zé fú shāo hǎo xiāng,jiǎn sēng guī gōng yǎng。 罗汉门前乞,趁却闲和尚。luó hàn mén qián qǐ,chèn què xián hé shàng。 不悟无为人,从来无相状。bù wù wú wèi rén,cóng lái wú xiāng zhuàng。 封疏请名僧,䞋钱两三样。fēng shū qǐng míng sēng,chèn qián liǎng sān yàng。 云光好法师,安角在头上。yún guāng hǎo fǎ shī,ān jiǎo zài tóu shàng。 汝无平等心,圣贤俱不降。rǔ wú píng děng xīn,shèng xián jù bù jiàng。 凡圣皆混然,劝君休取相。fán shèng jiē hùn rán,quàn jūn xiū qǔ xiāng。 我法妙难思,天龙尽回向。wǒ fǎ miào nán sī,tiān lóng jǐn huí xiàng。 我今稽首礼,无上法中王。wǒ jīn jī shǒu lǐ,wú shàng fǎ zhōng wáng。 慈悲大喜舍,名称满十方。cí bēi dà xǐ shě,míng chēng mǎn shí fāng。 众生作依怙,智慧身金刚。zhòng shēng zuò yī hù,zhì huì shēn jīn gāng。 顶礼无所著,我师大法王。dǐng lǐ wú suǒ zhù,wǒ shī dà fǎ wáng。

诗三百三首

寒山

可贵天然物,独一无伴侣。kě guì tiān rán wù,dú yī wú bàn lǚ。 觅他不可见,出入无门户。mì tā bù kě jiàn,chū rù wú mén hù。 促之在方寸,延之一切处。cù zhī zài fāng cùn,yán zhī yī qiè chù。 你若不信爱,相逢不相遇。nǐ ruò bù xìn ài,xiāng féng bù xiāng yù。