古诗词

九日洛

司空曙

风息斜阳尽,游人曲落间。fēng xī xié yáng jǐn,yóu rén qū luò jiān。 采花因覆酒,行草转看山。cǎi huā yīn fù jiǔ,xíng cǎo zhuǎn kàn shān。 柳散新霜下,天晴早雁还。liǔ sàn xīn shuāng xià,tiān qíng zǎo yàn hái。 伤秋非骑省,玄发白成斑。shāng qiū fēi qí shěng,xuán fā bái chéng bān。

九日送人

司空曙

送人冠獬豸,值节佩茱萸。sòng rén guān xiè zhì,zhí jié pèi zhū yú。 均覆徵三壤,登车出五湖。jūn fù zhēng sān rǎng,dēng chē chū wǔ hú。 水风凄落日,岸叶飒衰芜。shuǐ fēng qī luò rì,àn yè sà shuāi wú。 自恨尘中使,何因在路隅。zì hèn chén zhōng shǐ,hé yīn zài lù yú。

哭王注

司空曙

已叹漳滨卧,何言驻隙难。yǐ tàn zhāng bīn wò,hé yán zhù xì nán。 异才伤促短,诸友哭门阑。yì cái shāng cù duǎn,zhū yǒu kū mén lán。 古道松声暮,荒阡草色寒。gǔ dào sōng shēng mù,huāng qiān cǎo sè hán。 延陵今葬子,空使鲁人观。yán líng jīn zàng zi,kōng shǐ lǔ rén guān。

遇谷口道士

司空曙

一见林中客,闲知州县劳。yī jiàn lín zhōng kè,xián zhī zhōu xiàn láo。 白云秋色远,苍岭夕阳高。bái yún qiū sè yuǎn,cāng lǐng xī yáng gāo。 自说名因石,谁逢手种桃。zì shuō míng yīn shí,shuí féng shǒu zhǒng táo。 丹经傥相授,何用恋青袍。dān jīng tǎng xiāng shòu,hé yòng liàn qīng páo。

深上人见访忆李端

司空曙

雁稀秋色尽,落日对寒山。yàn xī qiū sè jǐn,luò rì duì hán shān。 避事多称疾,留僧独闭关。bì shì duō chēng jí,liú sēng dú bì guān。 心归尘俗外,道胜有无间。xīn guī chén sú wài,dào shèng yǒu wú jiān。 仍忆东林友,相期久不还。réng yì dōng lín yǒu,xiāng qī jiǔ bù hái。

塞下

司空曙

寒柳接胡桑,军门向大荒。hán liǔ jiē hú sāng,jūn mén xiàng dà huāng。 幕营随月魄,兵气长星芒。mù yíng suí yuè pò,bīng qì zhǎng xīng máng。 横吹催春酒,重裘隔夜霜。héng chuī cuī chūn jiǔ,zhòng qiú gé yè shuāng。 冰开不防虏,青草满辽阳。bīng kāi bù fáng lǔ,qīng cǎo mǎn liáo yáng。

题鲜于秋

司空曙

雨后园林好,幽行迥野通。yǔ hòu yuán lín hǎo,yōu xíng jiǒng yě tōng。 远山芳草外,流水落花中。yuǎn shān fāng cǎo wài,liú shuǐ luò huā zhōng。 客醉悠悠惯,莺啼处处同。kè zuì yōu yōu guàn,yīng tí chù chù tóng。 夕阳自一望,日暮杜陵东。xī yáng zì yī wàng,rì mù dù líng dōng。

独游寄卫长林

司空曙

草绿春阳动,迟迟泽畔游。cǎo lǜ chūn yáng dòng,chí chí zé pàn yóu。 恋花同野蝶,爱水剧江鸥。liàn huā tóng yě dié,ài shuǐ jù jiāng ōu。 身外唯须醉,人间尽是愁。shēn wài wéi xū zuì,rén jiān jǐn shì chóu。 那知鸣玉者,不羡卖瓜侯。nà zhī míng yù zhě,bù xiàn mài guā hóu。

望水

司空曙

高楼晴见水,楚色霭相和。gāo lóu qíng jiàn shuǐ,chǔ sè ǎi xiāng hé。 野极空如练,天遥不辨波。yě jí kōng rú liàn,tiān yáo bù biàn bō。 永无人迹到,时有鸟行过。yǒng wú rén jì dào,shí yǒu niǎo xíng guò。 况是苍茫外,残阳照最多。kuàng shì cāng máng wài,cán yáng zhào zuì duō。

望商山路

司空曙

南见青山道,依然去国时。nán jiàn qīng shān dào,yī rán qù guó shí。 已甘长避地,谁料有还期。yǐ gān zhǎng bì dì,shuí liào yǒu hái qī。 雨霁残阳薄,人愁独望迟。yǔ jì cán yáng báo,rén chóu dú wàng chí。 空残华发在,前事不堪思。kōng cán huá fā zài,qián shì bù kān sī。

题落叶

司空曙

霜景催危叶,今朝半树空。shuāng jǐng cuī wēi yè,jīn cháo bàn shù kōng。 萧条故国异,零落旅人同。xiāo tiáo gù guó yì,líng luò lǚ rén tóng。 飒岸浮寒水,依阶拥夜虫。sà àn fú hán shuǐ,yī jiē yōng yè chóng。 随风偏可羡,得到洛阳宫。suí fēng piān kě xiàn,dé dào luò yáng gōng。

寄准上人

司空曙

昨闻归旧寺,暂别欲经年。zuó wén guī jiù sì,zàn bié yù jīng nián。 樵客应同步,邻僧定伴禅。qiáo kè yīng tóng bù,lín sēng dìng bàn chán。 后峰秋有雪,远涧夜鸣泉。hòu fēng qiū yǒu xuě,yuǎn jiàn yè míng quán。 偶与支公论,人间自共传。ǒu yǔ zhī gōng lùn,rén jiān zì gòng chuán。

送况上人还荆州因寄卫侍御象

司空曙

惠持游蜀久,策杖欲西还。huì chí yóu shǔ jiǔ,cè zhàng yù xī hái。 共别此宵月,独归何处山。gòng bié cǐ xiāo yuè,dú guī hé chù shān。 对鸥沙草畔,洗足野云间。duì ōu shā cǎo pàn,xǐ zú yě yún jiān。 知有玄晖会,斋心受八关。zhī yǒu xuán huī huì,zhāi xīn shòu bā guān。

酬卫长林岁日见呈

司空曙

地暖雪花摧,天春斗柄回。dì nuǎn xuě huā cuī,tiān chūn dòu bǐng huí。 朱泥一丸药,柏叶万年杯。zhū ní yī wán yào,bǎi yè wàn nián bēi。 旅雁辞人去,繁霜满镜来。lǚ yàn cí rén qù,fán shuāng mǎn jìng lái。 今朝彩盘上,神燕不须雷。jīn cháo cǎi pán shàng,shén yàn bù xū léi。

闲园即事寄暕公

司空曙

欲就东林寄一身,尚怜儿女未成人。yù jiù dōng lín jì yī shēn,shàng lián ér nǚ wèi chéng rén。 柴门客去残阳在,药圃虫喧秋雨频。chái mén kè qù cán yáng zài,yào pǔ chóng xuān qiū yǔ pín。 近水方同梅市隐,曝衣多笑阮家贫。jìn shuǐ fāng tóng méi shì yǐn,pù yī duō xiào ruǎn jiā pín。 深山兰若何时到,羡与闲云作四邻。shēn shān lán ruò hé shí dào,xiàn yǔ xián yún zuò sì lín。

题暕上人院

司空曙

闭门不出自焚香,拥褐看山岁月长。bì mén bù chū zì fén xiāng,yōng hè kàn shān suì yuè zhǎng。 雨后绿苔生石井,秋来黄叶遍绳床。yǔ hòu lǜ tái shēng shí jǐng,qiū lái huáng yè biàn shéng chuáng。 身闲何处无真性,年老曾言隐故乡。shēn xián hé chù wú zhēn xìng,nián lǎo céng yán yǐn gù xiāng。 更说本师同学在,几时携手见衡阳。gèng shuō běn shī tóng xué zài,jǐ shí xié shǒu jiàn héng yáng。

长安晓望寄程补阙

司空曙

迢遰山河拥帝京,参差宫殿接云平。tiáo dì shān hé yōng dì jīng,cān chà gōng diàn jiē yún píng。 风吹晓漏经长乐,柳带晴烟出禁城。fēng chuī xiǎo lòu jīng zhǎng lè,liǔ dài qíng yān chū jìn chéng。 天净笙歌临路发,日高车马隔尘行。tiān jìng shēng gē lín lù fā,rì gāo chē mǎ gé chén xíng。 独有浅才甘未达,多惭名在鲁诸生。dú yǒu qiǎn cái gān wèi dá,duō cán míng zài lǔ zhū shēng。

下第日书情寄上叔父

司空曙

微才空觉滞京师,末学曾为叔父知。wēi cái kōng jué zhì jīng shī,mò xué céng wèi shū fù zhī。 雪里题诗偏见赏,林间饮酒独令随。xuě lǐ tí shī piān jiàn shǎng,lín jiān yǐn jiǔ dú lìng suí。 游客尽伤春色老,贫居还惜暮阴移。yóu kè jǐn shāng chūn sè lǎo,pín jū hái xī mù yīn yí。 欲归江海寻山去,愿报何人得桂枝。yù guī jiāng hǎi xún shān qù,yuàn bào hé rén dé guì zhī。

南原

司空曙

荒原空有汉宫名,衰草茫茫雉堞平。huāng yuán kōng yǒu hàn gōng míng,shuāi cǎo máng máng zhì dié píng。 连雁下时秋水在,行人过尽暮烟生。lián yàn xià shí qiū shuǐ zài,xíng rén guò jǐn mù yān shēng。 西陵歌吹何年绝,南陌登临此日情。xī líng gē chuī hé nián jué,nán mò dēng lín cǐ rì qíng。 故事悠悠不可问,寒禽野水自纵横。gù shì yōu yōu bù kě wèn,hán qín yě shuǐ zì zòng héng。

早夏寄元校书

司空曙

独游野径送芳菲,高竹林居接翠微。dú yóu yě jìng sòng fāng fēi,gāo zhú lín jū jiē cuì wēi。 绿岸草深虫入遍,青丛花尽蝶来稀。lǜ àn cǎo shēn chóng rù biàn,qīng cóng huā jǐn dié lái xī。 珠荷荐果香寒簟,玉柄摇风满夏衣。zhū hé jiàn guǒ xiāng hán diàn,yù bǐng yáo fēng mǎn xià yī。 蓬荜永无车马到,更当斋夜忆玄晖。péng bì yǒng wú chē mǎ dào,gèng dāng zhāi yè yì xuán huī。