古诗词

芍药

潘咸

闲来竹亭赏,赏极蕊珠宫。xián lái zhú tíng shǎng,shǎng jí ruǐ zhū gōng。 叶已尽馀翠,花才半展红。yè yǐ jǐn yú cuì,huā cái bàn zhǎn hóng。 媚欺桃李色,香夺绮罗风。mèi qī táo lǐ sè,xiāng duó qǐ luó fēng。 每到春残日,芳华处处同。měi dào chūn cán rì,fāng huá chù chù tóng。

长安春暮

潘咸

客在关西春暮夜,还同江外已清明。kè zài guān xī chūn mù yè,hái tóng jiāng wài yǐ qīng míng。 三更独立看花月,惟欠子规啼一声。sān gèng dú lì kàn huā yuè,wéi qiàn zi guī tí yī shēng。

舟行

潘咸

平沙极浦无人度,独系孤舟寒草西。píng shā jí pǔ wú rén dù,dú xì gū zhōu hán cǎo xī。 半夜起看潮上月,万山中有一猿啼。bàn yè qǐ kàn cháo shàng yuè,wàn shān zhōng yǒu yī yuán tí。

送僧

潘咸

阙下僧归山顶寺,却看朝日下方明。quē xià sēng guī shān dǐng sì,què kàn cháo rì xià fāng míng。 莫道野人寻不见,半天云里有钟声。mò dào yě rén xún bù jiàn,bàn tiān yún lǐ yǒu zhōng shēng。

和主司王起

张道符

三开文镜继芳声,暗暗云霄接去程。sān kāi wén jìng jì fāng shēng,àn àn yún xiāo jiē qù chéng。 会压洪波先得路,早升清禁共垂名。huì yā hóng bō xiān dé lù,zǎo shēng qīng jìn gòng chuí míng。 莲峰对处朱轮贵,金榜传时玉韵成。lián fēng duì chù zhū lún guì,jīn bǎng chuán shí yù yùn chéng。 更许下才听白雪,一枝今过郤诜荣。gèng xǔ xià cái tīng bái xuě,yī zhī jīn guò xì shēn róng。

中秋夜思郑延美有作

孙纬

中秋中夜月,世说慑妖精。zhōng qiū zhōng yè yuè,shì shuō shè yāo jīng。 顾兔云初蔽,长蛇谁与勍。gù tù yún chū bì,zhǎng shé shuí yǔ qíng。 未追良友玩,安用玉轮盈。wèi zhuī liáng yǒu wán,ān yòng yù lún yíng。 此意人谁喻,裁时穿禁城。cǐ yì rén shuí yù,cái shí chuān jìn chéng。

题潞州佛舍

普满

此水连泾水,双珠血满川。cǐ shuǐ lián jīng shuǐ,shuāng zhū xuè mǎn chuān。 青牛将赤虎,还号太平年。qīng niú jiāng chì hǔ,hái hào tài píng nián。

言行相顾

孟翱

将使言堪复,常闻行欲先。jiāng shǐ yán kān fù,cháng wén xíng yù xiān。 比圭斯不玷,修己直如弦。bǐ guī sī bù diàn,xiū jǐ zhí rú xián。 跬步非全进,吹嘘禀自然。kuǐ bù fēi quán jìn,chuī xū bǐng zì rán。 当令夫子察,无宿仲由贤。dāng lìng fū zi chá,wú sù zhòng yóu xián。 正遇兴邦际,因怀入署年。zhèng yù xīng bāng jì,yīn huái rù shǔ nián。 坐知清监下,相顾有人焉。zuò zhī qīng jiān xià,xiāng gù yǒu rén yān。

琴歌

赵抟

绿琴制自桐孙枝,十年窗下无人知。lǜ qín zhì zì tóng sūn zhī,shí nián chuāng xià wú rén zhī。 清声不与众乐杂,所以屈受尘埃欺。qīng shēng bù yǔ zhòng lè zá,suǒ yǐ qū shòu chén āi qī。 七弦脆断虫丝朽,辨别不曾逢好手。qī xián cuì duàn chóng sī xiǔ,biàn bié bù céng féng hǎo shǒu。 琴声若似琵琶声,卖与时人应已久。qín shēng ruò shì pí pá shēng,mài yǔ shí rén yīng yǐ jiǔ。 玉徽冷落无光彩,堪恨钟期不相待。yù huī lěng luò wú guāng cǎi,kān hèn zhōng qī bù xiāng dài。 凤啭吟幽鹤舞时,撚弄铮摐声亦在。fèng zhuàn yín yōu hè wǔ shí,niǎn nòng zhēng chuāng shēng yì zài。 向曾守贫贫不彻,贱价与人人不别。xiàng céng shǒu pín pín bù chè,jiàn jià yǔ rén rén bù bié。 前回忍泪却收来,泣向秋风两条血。qián huí rěn lèi què shōu lái,qì xiàng qiū fēng liǎng tiáo xuè。 乃知凡俗难可名,轻者却重重者轻。nǎi zhī fán sú nán kě míng,qīng zhě què zhòng zhòng zhě qīng。 真龙不圣土龙圣,凤皇哑舌鸱枭鸣。zhēn lóng bù shèng tǔ lóng shèng,fèng huáng yǎ shé chī xiāo míng。 何殊此琴哀怨苦,寂寞沈埋在幽户。hé shū cǐ qín āi yuàn kǔ,jì mò shěn mái zài yōu hù。 万重山水不肯听,俗耳乐闻人打鼓。wàn zhòng shān shuǐ bù kěn tīng,sú ěr lè wén rén dǎ gǔ。 知君立身待分义,驱喝风雷在平地。zhī jūn lì shēn dài fēn yì,qū hē fēng léi zài píng dì。 一生从事不因人,健步窣云皆自致。yī shēng cóng shì bù yīn rén,jiàn bù sū yún jiē zì zhì。 不辞重拂弦上尘,市廛不买多谗人。bù cí zhòng fú xián shàng chén,shì chán bù mǎi duō chán rén。 莫辞憔悴与买取,为君一曲号青春。mò cí qiáo cuì yǔ mǎi qǔ,wèi jūn yī qū hào qīng chūn。

废长行

赵抟

紫牙镂合方如斗,二十四星衔月口。zǐ yá lòu hé fāng rú dòu,èr shí sì xīng xián yuè kǒu。 贵人迷此华筵中,运木手交如阵斗。guì rén mí cǐ huá yán zhōng,yùn mù shǒu jiāo rú zhèn dòu。 不算劳神运枯木,且废为官恤茕独。bù suàn láo shén yùn kū mù,qiě fèi wèi guān xù qióng dú。 门前有吏吓孤穷,欲诉门深抱冤哭。mén qián yǒu lì xià gū qióng,yù sù mén shēn bào yuān kū。 耳厌人催坐衙早,才闻此戏身先到。ěr yàn rén cuī zuò yá zǎo,cái wén cǐ xì shēn xiān dào。 理人似爱长行心,天下安平多草草。lǐ rén shì ài zhǎng xíng xīn,tiān xià ān píng duō cǎo cǎo。 何当化局为明镜,挂在高堂辨邪正。hé dāng huà jú wèi míng jìng,guà zài gāo táng biàn xié zhèng。 何当化子作笔锋,常在手中行法令。hé dāng huà zi zuò bǐ fēng,cháng zài shǒu zhōng xíng fǎ lìng。 莫令终日迷如此,不治生民负天子。mò lìng zhōng rì mí rú cǐ,bù zhì shēng mín fù tiān zi。

寄征人

廉氏

凄凄北风吹鸳被,娟娟西月生蛾眉。qī qī běi fēng chuī yuān bèi,juān juān xī yuè shēng é méi。 谁知独夜相思处,泪滴寒塘蕙草时。shuí zhī dú yè xiāng sī chù,lèi dī hán táng huì cǎo shí。

峡中即事

廉氏

清秋三峡此中去,鸣鸟孤猿不可闻。qīng qiū sān xiá cǐ zhōng qù,míng niǎo gū yuán bù kě wén。 一道水声多乱石,四时天色少晴云。yī dào shuǐ shēng duō luàn shí,sì shí tiān sè shǎo qíng yún。 日暮泛舟溪溆口,那堪夜永思氛氲。rì mù fàn zhōu xī xù kǒu,nà kān yè yǒng sī fēn yūn。

怀远

廉氏

隙尘何微微,朝夕通其辉。xì chén hé wēi wēi,cháo xī tōng qí huī。 人生各有托,君去独不归。rén shēng gè yǒu tuō,jūn qù dú bù guī。 青林有蝉响,赤日无鸟飞。qīng lín yǒu chán xiǎng,chì rì wú niǎo fēi。 裴回东南望,双泪空沾衣。péi huí dōng nán wàng,shuāng lèi kōng zhān yī。

客舍喜友人相访

贺兰朋吉

荒居无四邻,谁肯访来频。huāng jū wú sì lín,shuí kěn fǎng lái pín。 古树秋中叶,他乡病里身。gǔ shù qiū zhōng yè,tā xiāng bìng lǐ shēn。 雁声风送急,萤影月流新。yàn shēng fēng sòng jí,yíng yǐng yuè liú xīn。 独为成名晚,多惭见友人。dú wèi chéng míng wǎn,duō cán jiàn yǒu rén。

郊庙歌辞仪坤庙乐章太和

丘说

孝哉我后,冲乎乃圣。xiào zāi wǒ hòu,chōng hū nǎi shèng。 道映重华,德辉文命。dào yìng zhòng huá,dé huī wén mìng。 慕深视箧,情殷抚镜。mù shēn shì qiè,qíng yīn fǔ jìng。 万国移风,兆人承庆。wàn guó yí fēng,zhào rén chéng qìng。

责汉水辞

李善夷

汉之广兮,风波四起。hàn zhī guǎng xī,fēng bō sì qǐ。 虽有风波,不如蹄涔之水。suī yǒu fēng bō,bù rú tí cén zhī shuǐ。 蹄涔之水,不为下国而倾天子。tí cén zhī shuǐ,bù wèi xià guó ér qīng tiān zi。 汉之深兮,其堤莫量。hàn zhī shēn xī,qí dī mò liàng。 虽云莫量,不如行潦之汪。suī yún mò liàng,bù rú xíng lǎo zhī wāng。 行潦之汪,不为下国而溺天王。xíng lǎo zhī wāng,bù wèi xià guó ér nì tiān wáng。 汉之美者曰鲂,吾虽饥不食其鲂,恐污吾之饥肠。hàn zhī měi zhě yuē fáng,wú suī jī bù shí qí fáng,kǒng wū wú zhī jī cháng。

赋得风动万年枝

韦纾

嘉名标万祀,擢秀出深宫。jiā míng biāo wàn sì,zhuó xiù chū shēn gōng。 嫩叶含烟霭,芳柯振惠风。nèn yè hán yān ǎi,fāng kē zhèn huì fēng。 参差摇翠色,绮靡舞晴空。cān chà yáo cuì sè,qǐ mí wǔ qíng kōng。 气禀祯祥异,荣沾雨露同。qì bǐng zhēn xiáng yì,róng zhān yǔ lù tóng。 天年方未极,圣寿比应崇。tiān nián fāng wèi jí,shèng shòu bǐ yīng chóng。 幸列华林里,知殊众木中。xìng liè huá lín lǐ,zhī shū zhòng mù zhōng。

郊庙歌辞祭汾阴乐章舒和

何鸾

乐奏云阕,礼章载虔。lè zòu yún què,lǐ zhāng zài qián。 禋宗于地,昭假于天。yīn zōng yú dì,zhāo jiǎ yú tiān。 惟馨荐矣,既醉歆焉。wéi xīn jiàn yǐ,jì zuì xīn yān。 神之降福,永永万年。shén zhī jiàng fú,yǒng yǒng wàn nián。

辞名

明瓒

三十年来独掩关,使符那得到青山?sān shí nián lái dú yǎn guān,shǐ fú nà dé dào qīng shān? 休将琐末人间事,换我一生林下闲。xiū jiāng suǒ mò rén jiān shì,huàn wǒ yī shēng lín xià xián。

题像

明瓒

携筇小步踏苍苔,遥指青山云正开。xié qióng xiǎo bù tà cāng tái,yáo zhǐ qīng shān yún zhèng kāi。 涧水松风听不绝,又教童子抱琴来。jiàn shuǐ sōng fēng tīng bù jué,yòu jiào tóng zi bào qín lái。