古诗词

钟陵寒食日与同年裴颜李先辈郑校书郊外闲游

曹松

寒节钟陵香骑随,同年相命楚江湄。hán jié zhōng líng xiāng qí suí,tóng nián xiāng mìng chǔ jiāng méi。 云间影过秋千女,地上声喧蹴鞠儿。yún jiān yǐng guò qiū qiān nǚ,dì shàng shēng xuān cù jū ér。 何处寄烟归草色,谁家送火在花枝。hé chù jì yān guī cǎo sè,shuí jiā sòng huǒ zài huā zhī。 银瓶冷酒皆倾尽,半卧垂杨自不知。yín píng lěng jiǔ jiē qīng jǐn,bàn wò chuí yáng zì bù zhī。

江外除夜

曹松

千门庭燎照楼台,总为年光急急催。qiān mén tíng liáo zhào lóu tái,zǒng wèi nián guāng jí jí cuī。 半夜腊因风卷去,五更春被角吹来。bàn yè là yīn fēng juǎn qù,wǔ gèng chūn bèi jiǎo chuī lái。 宁无好鸟思花发,应有游鱼待冻开。níng wú hǎo niǎo sī huā fā,yīng yǒu yóu yú dài dòng kāi。 不是多歧渐平稳,谁能呼酒祝昭回。bù shì duō qí jiàn píng wěn,shuí néng hū jiǔ zhù zhāo huí。

七夕

曹松

牛女相期七夕秋,相逢俱喜鹊横流。niú nǚ xiāng qī qī xī qiū,xiāng féng jù xǐ què héng liú。 彤云缥缈回金辂,明月婵娟挂玉钩。tóng yún piāo miǎo huí jīn lù,míng yuè chán juān guà yù gōu。 燕羽几曾添别恨,花容终不更含羞。yàn yǔ jǐ céng tiān bié hèn,huā róng zhōng bù gèng hán xiū。 更残便是分襟处,晓箭东来射翠楼。gèng cán biàn shì fēn jīn chù,xiǎo jiàn dōng lái shè cuì lóu。

罗浮山下书逸人壁

曹松

海上亭台山下烟,买时幽邃不争钱。hǎi shàng tíng tái shān xià yān,mǎi shí yōu suì bù zhēng qián。 莫言白日催华发,自有丹砂驻少年。mò yán bái rì cuī huá fā,zì yǒu dān shā zhù shǎo nián。 渔钓未归深竹里,琴壶犹恋落花边。yú diào wèi guī shēn zhú lǐ,qín hú yóu liàn luò huā biān。 可中更践无人境,知是罗浮第几天。kě zhōng gèng jiàn wú rén jìng,zhī shì luó fú dì jǐ tiān。

天台瀑布

曹松

万仞得名云瀑布,远看如织挂天台。wàn rèn dé míng yún pù bù,yuǎn kàn rú zhī guà tiān tái。 休疑宝尺难量度,直恐金刀易剪裁。xiū yí bǎo chǐ nán liàng dù,zhí kǒng jīn dāo yì jiǎn cái。 喷向林梢成夏雪,倾来石上作春雷。pēn xiàng lín shāo chéng xià xuě,qīng lái shí shàng zuò chūn léi。 欲知便是银河水,堕落人间合却回。yù zhī biàn shì yín hé shuǐ,duò luò rén jiān hé què huí。

桂江

曹松

未识佳人寻桂水,水云先解傍壶觞。wèi shí jiā rén xún guì shuǐ,shuǐ yún xiān jiě bàng hú shāng。 笋林次第添斑竹,雏鸟参差护锦囊。sǔn lín cì dì tiān bān zhú,chú niǎo cān chà hù jǐn náng。 乳洞此时连越井,石楼何日到仙乡。rǔ dòng cǐ shí lián yuè jǐng,shí lóu hé rì dào xiān xiāng。 如飞似堕皆青壁,画手不强元化强。rú fēi shì duò jiē qīng bì,huà shǒu bù qiáng yuán huà qiáng。

南海

曹松

倾腾界汉沃诸蛮,立望何如画此看。qīng téng jiè hàn wò zhū mán,lì wàng hé rú huà cǐ kàn。 无地不同方觉远,共天无别始知宽。wú dì bù tóng fāng jué yuǎn,gòng tiān wú bié shǐ zhī kuān。 文魮隔雾朝含碧,老蚌凌波夜吐丹。wén pí gé wù cháo hán bì,lǎo bàng líng bō yè tǔ dān。 万状千形皆得意,长鲸独自转身难。wàn zhuàng qiān xíng jiē dé yì,zhǎng jīng dú zì zhuǎn shēn nán。

洞庭湖

曹松

东西南北各连空,波上唯留小朵峰。dōng xī nán běi gè lián kōng,bō shàng wéi liú xiǎo duǒ fēng。 长与岳阳翻鼓角,不离云梦转鱼龙。zhǎng yǔ yuè yáng fān gǔ jiǎo,bù lí yún mèng zhuǎn yú lóng。 吸回日月过千顷,铺尽星河剩一重。xī huí rì yuè guò qiān qǐng,pù jǐn xīng hé shèng yī zhòng。 直到劫馀还作陆,是时应有羽人逢。zhí dào jié yú hái zuò lù,shì shí yīng yǒu yǔ rén féng。

霍山

曹松

七千七百七十丈,丈丈藤萝势入天。qī qiān qī bǎi qī shí zhàng,zhàng zhàng téng luó shì rù tiān。 未必展来空似翅,不妨开去也成莲。wèi bì zhǎn lái kōng shì chì,bù fáng kāi qù yě chéng lián。 月将河汉分岩转,僧与龙蛇共窟眠。yuè jiāng hé hàn fēn yán zhuǎn,sēng yǔ lóng shé gòng kū mián。 直是画工须阁笔,况无名画可流传。zhí shì huà gōng xū gé bǐ,kuàng wú míng huà kě liú chuán。

巫峡

曹松

巫山苍翠峡通津,下有仙宫楚女真。wū shān cāng cuì xiá tōng jīn,xià yǒu xiān gōng chǔ nǚ zhēn。 不逐彩云归碧落,却为暮雨扑行人。bù zhú cǎi yún guī bì luò,què wèi mù yǔ pū xíng rén。 年年旧事音容在,日日谁家梦想频。nián nián jiù shì yīn róng zài,rì rì shuí jiā mèng xiǎng pín。 应是荆山留不住,至今犹得睹芳尘。yīng shì jīng shān liú bù zhù,zhì jīn yóu dé dǔ fāng chén。

赠镜湖处士方干二首

曹松

包含教化剩搜罗,句出东瓯奈峭何。bāo hán jiào huà shèng sōu luó,jù chū dōng ōu nài qiào hé。 世路不妨平处少,才人唯是屈声多。shì lù bù fáng píng chù shǎo,cái rén wéi shì qū shēng duō。 云来岛上便幽石,月到湖心忌白波。yún lái dǎo shàng biàn yōu shí,yuè dào hú xīn jì bái bō。 后辈难为措机杼,先生织字得龙梭。hòu bèi nán wèi cuò jī zhù,xiān shēng zhī zì dé lóng suō。

赠镜湖处士方干二首

曹松

只拟应星眠越绝,唯将丽什当高勋。zhǐ nǐ yīng xīng mián yuè jué,wéi jiāng lì shén dāng gāo xūn。 磨砻清浊人难会,织络虚无帝亦闻。mó lóng qīng zhuó rén nán huì,zhī luò xū wú dì yì wén。 鸟道未知山足雨,渔家已没镜中云。niǎo dào wèi zhī shān zú yǔ,yú jiā yǐ méi jìng zhōng yún。 他时莫为三徵起,门外沙鸥解笑君。tā shí mò wèi sān zhēng qǐ,mén wài shā ōu jiě xiào jūn。

拜访陆处士

曹松

万卷书边人半白,再来惟恐降玄纁。wàn juǎn shū biān rén bàn bái,zài lái wéi kǒng jiàng xuán xūn。 性灵比鹤争多少,气力登山较几分。xìng líng bǐ hè zhēng duō shǎo,qì lì dēng shān jiào jǐ fēn。 吟鬓渐无前度漆,寝衣犹有昨宵云。yín bìn jiàn wú qián dù qī,qǐn yī yóu yǒu zuó xiāo yún。 将知谷口耕烟者,低视齐梁楚赵君。jiāng zhī gǔ kǒu gēng yān zhě,dī shì qí liáng chǔ zhào jūn。

岭南道中

曹松

百花成实未成归,未必归心与志违。bǎi huā chéng shí wèi chéng guī,wèi bì guī xīn yǔ zhì wéi。 但有壶觞资逸咏,尽交风景入清机。dàn yǒu hú shāng zī yì yǒng,jǐn jiāo fēng jǐng rù qīng jī。 半川阴雾藏高木,一道晴蜺杂落晖。bàn chuān yīn wù cáng gāo mù,yī dào qíng ní zá luò huī。 游子马前芳草合,鹧鸪啼歇又南飞。yóu zi mǎ qián fāng cǎo hé,zhè gū tí xiē yòu nán fēi。

春日自吴门之阳羡道中书事

曹松

胜异恣游应未遍,路岐犹去几时还。shèng yì zì yóu yīng wèi biàn,lù qí yóu qù jǐ shí hái。 浪花湖阔虹蜺断,柳线村深鸟雀闲。làng huā hú kuò hóng ní duàn,liǔ xiàn cūn shēn niǎo què xián。 千室绮罗浮画楫,两州丝竹会茶山。qiān shì qǐ luó fú huà jí,liǎng zhōu sī zhú huì chá shān。 眼前便是神仙事,何必须言洞府间。yǎn qián biàn shì shén xiān shì,hé bì xū yán dòng fǔ jiān。

将入关行次湘阴

曹松

背顾秦城在何处,图书作伴过湘东。bèi gù qín chéng zài hé chù,tú shū zuò bàn guò xiāng dōng。 神鸦乱噪黄陵近,候雁斜沈梦泽空。shén yā luàn zào huáng líng jìn,hòu yàn xié shěn mèng zé kōng。 打桨天连晴水白,烧田云隔夜山红。dǎ jiǎng tiān lián qíng shuǐ bái,shāo tián yún gé yè shān hóng。 也知渐老岩栖稳,争奈文闱有至公。yě zhī jiàn lǎo yán qī wěn,zhēng nài wén wéi yǒu zhì gōng。

题昭州山寺常寂上人水阁

曹松

常寂常居常寂里,年年月月是空空。cháng jì cháng jū cháng jì lǐ,nián nián yuè yuè shì kōng kōng。 阶前未放岩根断,屋下长教海眼通。jiē qián wèi fàng yán gēn duàn,wū xià zhǎng jiào hǎi yǎn tōng。 本为入来寻佛窟,不期行处踏龙宫。běn wèi rù lái xún fú kū,bù qī xíng chù tà lóng gōng。 他时忆著堪图画,一朵云山二水中。tā shí yì zhù kān tú huà,yī duǒ yún shān èr shuǐ zhōng。

广州贻匡绪法师

曹松

口宣微密不思议,不是除贪即诫痴。kǒu xuān wēi mì bù sī yì,bù shì chú tān jí jiè chī。 祗待外方缘了日,争看内殿诏来时。zhī dài wài fāng yuán le rì,zhēng kàn nèi diàn zhào lái shí。 周回海树侵阶疾,迢递江潮应井迟。zhōu huí hǎi shù qīn jiē jí,tiáo dì jiāng cháo yīng jǐng chí。 必竟懒过高坐寺,未能全让法云师。bì jìng lǎn guò gāo zuò sì,wèi néng quán ràng fǎ yún shī。

赠道人

曹松

住山因以福为庭,便向山中隐姓名。zhù shān yīn yǐ fú wèi tíng,biàn xiàng shān zhōng yǐn xìng míng。 阆苑驾将雕羽去,洞天赢得绿毛生。láng yuàn jià jiāng diāo yǔ qù,dòng tiān yíng dé lǜ máo shēng。 日边肠胃餐霞火,月里肌肤饮露英。rì biān cháng wèi cān xiá huǒ,yuè lǐ jī fū yǐn lù yīng。 顾我从来断浮浊,拟驱鸡犬上三清。gù wǒ cóng lái duàn fú zhuó,nǐ qū jī quǎn shàng sān qīng。

送乞雨禅师临遇南游

曹松

活得枯樵耕者知,巡方又欲向天涯。huó dé kū qiáo gēng zhě zhī,xún fāng yòu yù xiàng tiān yá。 珠穿闽国菩提子,杖把灵峰楖栗枝。zhū chuān mǐn guó pú tí zi,zhàng bǎ líng fēng zhì lì zhī。 春藓任封降虎石,夜雷从傍养龙池。chūn xiǎn rèn fēng jiàng hǔ shí,yè léi cóng bàng yǎng lóng chí。 生缘在地南浮去,自此孤云不可期。shēng yuán zài dì nán fú qù,zì cǐ gū yún bù kě qī。