古诗词

长门怨

崔道融

长门花泣一枝春,争奈君恩别处新。zhǎng mén huā qì yī zhī chūn,zhēng nài jūn ēn bié chù xīn。 错把黄金买词赋,相如自是薄情人。cuò bǎ huáng jīn mǎi cí fù,xiāng rú zì shì báo qíng rén。

夜泊九江

崔道融

夜泊江门外,欢声月里楼。yè pō jiāng mén wài,huān shēng yuè lǐ lóu。 明朝归去路,犹隔洞庭秋。míng cháo guī qù lù,yóu gé dòng tíng qiū。

崔道融

溪上寒梅初满枝,夜来霜月透芳菲。xī shàng hán méi chū mǎn zhī,yè lái shuāng yuè tòu fāng fēi。 清光寂莫思无尽,应待琴尊与解围。qīng guāng jì mò sī wú jǐn,yīng dài qín zūn yǔ jiě wéi。

答户部员外贺遂涉戏赠

赵谦光

锦帐随情设,金炉任意熏。jǐn zhàng suí qíng shè,jīn lú rèn yì xūn。 惟愁员外署,不应列星文。wéi chóu yuán wài shǔ,bù yīng liè xīng wén。

续郑郊吟

冢中人

冢上两竿竹,风吹常袅袅。zhǒng shàng liǎng gān zhú,fēng chuī cháng niǎo niǎo。 下有百年人,长眠不知晓。xià yǒu bǎi nián rén,zhǎng mián bù zhī xiǎo。

韩溉

方圆不定性空求,东注沧溟早晚休。fāng yuán bù dìng xìng kōng qiú,dōng zhù cāng míng zǎo wǎn xiū。 高截碧塘长耿耿,远飞青嶂更悠悠。gāo jié bì táng zhǎng gěng gěng,yuǎn fēi qīng zhàng gèng yōu yōu。 潇湘月浸千年色,梦泽烟含万古愁。xiāo xiāng yuè jìn qiān nián sè,mèng zé yān hán wàn gǔ chóu。 别有岭头呜咽处,为君分作断肠流。bié yǒu lǐng tóu wū yàn chù,wèi jūn fēn zuò duàn cháng liú。

韩溉

倚空高槛冷无尘,往事闲徵梦欲分。yǐ kōng gāo kǎn lěng wú chén,wǎng shì xián zhēng mèng yù fēn。 翠色本宜霜后见,寒声偏向月中闻。cuì sè běn yí shuāng hòu jiàn,hán shēng piān xiàng yuè zhōng wén。 啼猿想带苍山雨,归鹤应和紫府云。tí yuán xiǎng dài cāng shān yǔ,guī hè yīng hé zǐ fǔ yún。 莫向东园竞桃李,春光还是不容君。mò xiàng dōng yuán jìng táo lǐ,chūn guāng hái shì bù róng jūn。

韩溉

雪尽青门弄影微,暖风迟日早莺归。xuě jǐn qīng mén nòng yǐng wēi,nuǎn fēng chí rì zǎo yīng guī。 如凭细叶留春色,须把长条系落晖。rú píng xì yè liú chūn sè,xū bǎ zhǎng tiáo xì luò huī。 彭泽有情还郁郁,隋堤无主自依依。péng zé yǒu qíng hái yù yù,suí dī wú zhǔ zì yī yī。 世间惹恨偏饶此,可是行人折赠稀。shì jiān rě hèn piān ráo cǐ,kě shì xíng rén zhé zèng xī。

韩溉

树色连云万叶开,王孙不厌满庭栽。shù sè lián yún wàn yè kāi,wáng sūn bù yàn mǎn tíng zāi。 凌霜尽节无人见,终日虚心待凤来。líng shuāng jǐn jié wú rén jiàn,zhōng rì xū xīn dài fèng lái。 谁许风流添兴咏,自怜潇洒出尘埃。shuí xǔ fēng liú tiān xīng yǒng,zì lián xiāo sǎ chū chén āi。 朱门处处多闲地,正好移阴覆翠苔。zhū mén chù chù duō xián dì,zhèng hǎo yí yīn fù cuì tái。

韩溉

才见离巢羽翼开,尽能轻扬出尘埃。cái jiàn lí cháo yǔ yì kāi,jǐn néng qīng yáng chū chén āi。 人间树好纷纷占,天上桥成草草回。rén jiān shù hǎo fēn fēn zhàn,tiān shàng qiáo chéng cǎo cǎo huí。 几度送风临玉户,一时传喜到妆台。jǐ dù sòng fēng lín yù hù,yī shí chuán xǐ dào zhuāng tái。 若教颜色如霜雪,应与清平作瑞来。ruò jiào yán sè rú shuāng xuě,yīng yǔ qīng píng zuò ruì lái。

韩溉

分影由来恨不同,绿窗孤馆两何穷。fēn yǐng yóu lái hèn bù tóng,lǜ chuāng gū guǎn liǎng hé qióng。 荧煌短焰长疑暗,零落残花旋委空。yíng huáng duǎn yàn zhǎng yí àn,líng luò cán huā xuán wěi kōng。 几处隔帘愁夜雨,谁家当户怯秋风。jǐ chù gé lián chóu yè yǔ,shuí jiā dāng hù qiè qiū fēng。 莫言明灭无多重,曾比人生一世中。mò yán míng miè wú duō zhòng,céng bǐ rén shēng yī shì zhōng。

浔阳观水

韩溉

朝宗汉水接阳台,唅呀填坑吼作雷。cháo zōng hàn shuǐ jiē yáng tái,hán ya tián kēng hǒu zuò léi。 莫见九江平稳去,还从三峡崄巇来。mò jiàn jiǔ jiāng píng wěn qù,hái cóng sān xiá xiǎn xī lái。 南经梦泽宽浮日,西出岷山劣泛杯。nán jīng mèng zé kuān fú rì,xī chū mín shān liè fàn bēi。 直至沧溟涵贮尽,沈深不动浸昭回。zhí zhì cāng míng hán zhù jǐn,shěn shēn bù dòng jìn zhāo huí。

赠柳氏妓

郑还古

冶艳出神仙,歌声胜管弦。yě yàn chū shén xiān,gē shēng shèng guǎn xián。 词轻白纻曲,歌遏碧云天。cí qīng bái zhù qū,gē è bì yún tiān。 未拟生裴秀,如何乞郑玄。wèi nǐ shēng péi xiù,rú hé qǐ zhèng xuán。 不堪金谷水,横过坠楼前。bù kān jīn gǔ shuǐ,héng guò zhuì lóu qián。

吉州道中

郑还古

吉州新置掾,驰驿到条山。jí zhōu xīn zhì yuàn,chí yì dào tiáo shān。 薏苡殊非谤,羊肠未是艰。yì yǐ shū fēi bàng,yáng cháng wèi shì jiān。 自惭多白发,争敢竞朱颜。zì cán duō bái fā,zhēng gǎn jìng zhū yán。 若有前生债,今朝不懊还。ruò yǒu qián shēng zhài,jīn cháo bù ào hái。

望思台

郑还古

谗语能令骨肉离,奸情难测事堪悲。chán yǔ néng lìng gǔ ròu lí,jiān qíng nán cè shì kān bēi。 何因掘得江充骨,捣作微尘祭望思。hé yīn jué dé jiāng chōng gǔ,dǎo zuò wēi chén jì wàng sī。

状江南仲秋

沈仲昌

江南仲秋天,鲟鼻大如船。jiāng nán zhòng qiū tiān,xún bí dà rú chuán。 雷是樟亭浪,苔为界石钱。léi shì zhāng tíng làng,tái wèi jiè shí qián。

途中诗

杨奇鲲

□□□□□□□,□□□□□□□。,。 风里浪花吹更白,雨中山色洗还青。fēng lǐ làng huā chuī gèng bái,yǔ zhōng shān sè xǐ hái qīng。 海鸥聚处窗前见,林狖啼时枕上听。hǎi ōu jù chù chuāng qián jiàn,lín yòu tí shí zhěn shàng tīng。 此际自然无限趣,王程不敢暂留停。cǐ jì zì rán wú xiàn qù,wáng chéng bù gǎn zàn liú tíng。

大梁行

唐尧客

客有成都来,为我弹鸣琴。kè yǒu chéng dōu lái,wèi wǒ dàn míng qín。 前弹别鹤操,后奏大梁吟。qián dàn bié hè cāo,hòu zòu dà liáng yín。 大梁伤客情,荒台对古城。dà liáng shāng kè qíng,huāng tái duì gǔ chéng。 版筑有陈迹,歌吹舞遗声。bǎn zhù yǒu chén jì,gē chuī wǔ yí shēng。 雄哉魏公子,畴日好罗英。xióng zāi wèi gōng zi,chóu rì hǎo luó yīng。 秀士三千人,煌煌列众星。xiù shì sān qiān rén,huáng huáng liè zhòng xīng。 金槌夺晋鄙,白刃刎侯嬴。jīn chuí duó jìn bǐ,bái rèn wěn hóu yíng。 邯郸救赵北,函谷走秦兵。hán dān jiù zhào běi,hán gǔ zǒu qín bīng。 君子荣且昧,忠信莫之明。jūn zi róng qiě mèi,zhōng xìn mò zhī míng。 间谍忽来及,雄图靡克成。jiān dié hū lái jí,xióng tú mí kè chéng。 千龄万化尽,但见汴水清。qiān líng wàn huà jǐn,dàn jiàn biàn shuǐ qīng。 旧国多孤垒,夷门荆棘生。jiù guó duō gū lěi,yí mén jīng jí shēng。 苍梧彩云没,湘浦绿池平。cāng wú cǎi yún méi,xiāng pǔ lǜ chí píng。 闻有东山去,萧萧班马鸣。wén yǒu dōng shān qù,xiāo xiāo bān mǎ míng。 河洲搴宿莽,日夕泪沾缨。hé zhōu qiān sù mǎng,rì xī lèi zhān yīng。 因之唁公子,慷慨此歌行。yīn zhī yàn gōng zi,kāng kǎi cǐ gē xíng。

小苑春望宫池柳色

张昔

小苑春初至,皇衢日更清。xiǎo yuàn chūn chū zhì,huáng qú rì gèng qīng。 遥分万条柳,回出九重城。yáo fēn wàn tiáo liǔ,huí chū jiǔ zhòng chéng。 隐映龙池润,参差凤阙明。yǐn yìng lóng chí rùn,cān chà fèng quē míng。 影宜宫雪曙,色带禁烟晴。yǐng yí gōng xuě shǔ,sè dài jìn yān qíng。 深浅残阳变,高低晓吹轻。shēn qiǎn cán yáng biàn,gāo dī xiǎo chuī qīng。 年光正堪折,欲寄一枝荣。nián guāng zhèng kān zhé,yù jì yī zhī róng。

好鸟鸣高枝

郑衮

养翮非无待,迁乔信自卑。yǎng hé fēi wú dài,qiān qiáo xìn zì bēi。 影高迟日度,声远好风随。yǐng gāo chí rì dù,shēng yuǎn hǎo fēng suí。 云拂千寻直,花催百啭奇。yún fú qiān xún zhí,huā cuī bǎi zhuàn qí。 惊人时向晚,求友听应知。jīng rén shí xiàng wǎn,qiú yǒu tīng yīng zhī。 委质经三岁,先鸣在一枝。wěi zhì jīng sān suì,xiān míng zài yī zhī。 上林如可托,弱羽愿差池。shàng lín rú kě tuō,ruò yǔ yuàn chà chí。