古诗词

抚州别阮兵曹

罗隐

雪晴天外见诸峰,幽轧行轮有去踪。xuě qíng tiān wài jiàn zhū fēng,yōu yà xíng lún yǒu qù zōng。 内史宅边今独恨,步兵厨畔旧相容。nèi shǐ zhái biān jīn dú hèn,bù bīng chú pàn jiù xiāng róng。 十年别鬓疑朝镜,千里归心著晚钟。shí nián bié bìn yí cháo jìng,qiān lǐ guī xīn zhù wǎn zhōng。 若不他时更青眼,未知谁肯荐临邛。ruò bù tā shí gèng qīng yǎn,wèi zhī shuí kěn jiàn lín qióng。

新安投所知

罗隐

少年容易舍樵渔,曾辱明公荐子虚。shǎo nián róng yì shě qiáo yú,céng rǔ míng gōng jiàn zi xū。 汉殿夜寒时不食,宋都风急命何疏。hàn diàn yè hán shí bù shí,sòng dōu fēng jí mìng hé shū。 云埋野艇吟归去,草没山田赋遂初。yún mái yě tǐng yín guī qù,cǎo méi shān tián fù suì chū。 长剑一寻歌一奏,此心争肯为鲈鱼。zhǎng jiàn yī xún gē yī zòu,cǐ xīn zhēng kěn wèi lú yú。

江边有寄

罗隐

江边旧业半雕残,每轸归心即万端。jiāng biān jiù yè bàn diāo cán,měi zhěn guī xīn jí wàn duān。 狂折野梅山店暖,醉吹村笛酒楼寒。kuáng zhé yě méi shān diàn nuǎn,zuì chuī cūn dí jiǔ lóu hán。 只言圣代谋身易,争奈贫儒得路难。zhǐ yán shèng dài móu shēn yì,zhēng nài pín rú dé lù nán。 同病同忧更何事,为君提笔画渔竿。tóng bìng tóng yōu gèng hé shì,wèi jūn tí bǐ huà yú gān。

送友人归夷门

罗隐

二年流落大梁城,每送君归即有情。èr nián liú luò dà liáng chéng,měi sòng jūn guī jí yǒu qíng。 别路算来成底事,旧游言著似前生。bié lù suàn lái chéng dǐ shì,jiù yóu yán zhù shì qián shēng。 苑荒懒认词人会,门在空怜烈士名。yuàn huāng lǎn rèn cí rén huì,mén zài kōng lián liè shì míng。 至竟男儿分应定,不须惆怅谷中莺。zhì jìng nán ér fēn yīng dìng,bù xū chóu chàng gǔ zhōng yīng。

湘中见进士乔诩

罗隐

吴公台下别经秋,破虏城边暂驻留。wú gōng tái xià bié jīng qiū,pò lǔ chéng biān zàn zhù liú。 一笑有情堪解梦,数年无故不同游。yī xiào yǒu qíng kān jiě mèng,shù nián wú gù bù tóng yóu。 云牵楚思横鱼艇,柳送乡心入酒楼。yún qiān chǔ sī héng yú tǐng,liǔ sòng xiāng xīn rù jiǔ lóu。 且酌松醪依旧醉,谁能相见向春愁。qiě zhuó sōng láo yī jiù zuì,shuí néng xiāng jiàn xiàng chūn chóu。

上霅川

罗隐

贵提金印出咸秦,潇洒江城两度春。guì tí jīn yìn chū xián qín,xiāo sǎ jiāng chéng liǎng dù chūn。 一派水清疑见胆,数重山翠欲留人。yī pài shuǐ qīng yí jiàn dǎn,shù zhòng shān cuì yù liú rén。 望崇早合归黄阁,诗好何妨恋白蘋。wàng chóng zǎo hé guī huáng gé,shī hǎo hé fáng liàn bái píng。 自是受恩心未足,却垂双翅羡吴均。zì shì shòu ēn xīn wèi zú,què chuí shuāng chì xiàn wú jūn。

钱塘江潮

罗隐

怒声汹汹势悠悠,罗刹江边地欲浮。nù shēng xiōng xiōng shì yōu yōu,luó shā jiāng biān dì yù fú。 漫道往来存大信,也知反覆向平流。màn dào wǎng lái cún dà xìn,yě zhī fǎn fù xiàng píng liú。 任抛巨浸疑无底,猛过西陵只有头。rèn pāo jù jìn yí wú dǐ,měng guò xī líng zhǐ yǒu tóu。 至竟朝昏谁主掌,好骑赪鲤问阳侯。zhì jìng cháo hūn shuí zhǔ zhǎng,hǎo qí chēng lǐ wèn yáng hóu。

送人赴职任褒中

罗隐

物态时情难重陈,夫君此去莫伤春。wù tài shí qíng nán zhòng chén,fū jūn cǐ qù mò shāng chūn。 男儿只要有知己,才子何堪更问津。nán ér zhǐ yào yǒu zhī jǐ,cái zi hé kān gèng wèn jīn。 万转江山通蜀国,两行珠翠见褒人。wàn zhuǎn jiāng shān tōng shǔ guó,liǎng xíng zhū cuì jiàn bāo rén。 海棠花谢东风老,应念京都共苦辛。hǎi táng huā xiè dōng fēng lǎo,yīng niàn jīng dōu gòng kǔ xīn。

临川投穆中丞

罗隐

试将生计问蓬根,心委寒灰首戴盆。shì jiāng shēng jì wèn péng gēn,xīn wěi hán huī shǒu dài pén。 翅弱未知三岛路,舌顽虚掉五侯门。chì ruò wèi zhī sān dǎo lù,shé wán xū diào wǔ hóu mén。 啸烟白狖沈高木,捣月清砧触旅魂。xiào yān bái yòu shěn gāo mù,dǎo yuè qīng zhēn chù lǚ hún。 家在碧江归不得,十年鱼艇长苔痕。jiā zài bì jiāng guī bù dé,shí nián yú tǐng zhǎng tái hén。

早春送张坤归大梁

罗隐

萧萧羸马正尘埃,又送輶轩向吹台。xiāo xiāo léi mǎ zhèng chén āi,yòu sòng yóu xuān xiàng chuī tái。 别酒莫辞今夜醉,故人知是几时回。bié jiǔ mò cí jīn yè zuì,gù rén zhī shì jǐ shí huí。 泉经华岳犹应冻,花到梁园始合开。quán jīng huá yuè yóu yīng dòng,huā dào liáng yuán shǐ hé kāi。 为谢东门抱关吏,不堪惆怅满离杯。wèi xiè dōng mén bào guān lì,bù kān chóu chàng mǎn lí bēi。

东归途中作

罗隐

松橘苍黄覆钓矶,早年生计近年违。sōng jú cāng huáng fù diào jī,zǎo nián shēng jì jìn nián wéi。 老知风月终堪恨,贫觉家山不易归。lǎo zhī fēng yuè zhōng kān hèn,pín jué jiā shān bù yì guī。 别岸客帆和雁落,晚程霜叶向人飞。bié àn kè fān hé yàn luò,wǎn chéng shuāng yè xiàng rén fēi。 买臣严助精灵在,应笑无成一布衣。mǎi chén yán zhù jīng líng zài,yīng xiào wú chéng yī bù yī。

送进士臧濆下第后归池州

罗隐

赋成无处换黄金,却向春风动越吟。fù chéng wú chù huàn huáng jīn,què xiàng chūn fēng dòng yuè yín。 天子爱才虽仄席,诸生多病又沾襟。tiān zi ài cái suī zè xí,zhū shēng duō bìng yòu zhān jīn。 柳攀灞岸狂遮袂,水忆池阳渌满心。liǔ pān bà àn kuáng zhē mèi,shuǐ yì chí yáng lù mǎn xīn。 珍重彩衣归正好,莫将闲事系升沉。zhēn zhòng cǎi yī guī zhèng hǎo,mò jiāng xián shì xì shēng chén。

湘中赠范郧

罗隐

丹桂无心彼此谙,二年疏懒共江潭。dān guì wú xīn bǐ cǐ ān,èr nián shū lǎn gòng jiāng tán。 愁知酒盏终难舍,老觉人情转不堪。chóu zhī jiǔ zhǎn zhōng nán shě,lǎo jué rén qíng zhuǎn bù kān。 云外鸳鸯非故旧,眼前胶漆似烟岚。yún wài yuān yāng fēi gù jiù,yǎn qián jiāo qī shì yān lán。 劳歌一曲霜风暮,击折湘妃白玉簪。láo gē yī qū shuāng fēng mù,jī zhé xiāng fēi bái yù zān。

寄张侍郎

罗隐

衰羸岂合话荆州,争奈思多不自由。shuāi léi qǐ hé huà jīng zhōu,zhēng nài sī duō bù zì yóu。 无路重趋桓典马,有诗曾上仲宣楼。wú lù zhòng qū huán diǎn mǎ,yǒu shī céng shàng zhòng xuān lóu。 尘销别迹堪垂泪,树拂他门懒举头。chén xiāo bié jì kān chuí lèi,shù fú tā mén lǎn jǔ tóu。 一种人间太平日,独教零落忆沧州。yī zhǒng rén jiān tài píng rì,dú jiào líng luò yì cāng zhōu。

渚宫秋

罗隐

楚城日暮烟霭深,楚人驻马还登临。chǔ chéng rì mù yān ǎi shēn,chǔ rén zhù mǎ hái dēng lín。 襄王台下水无赖,神女庙前云有心。xiāng wáng tái xià shuǐ wú lài,shén nǚ miào qián yún yǒu xīn。 千载是非难重问,一江风雨好闲吟。qiān zài shì fēi nán zhòng wèn,yī jiāng fēng yǔ hǎo xián yín。 欲招屈宋当时魄,兰败荷枯不可寻。yù zhāo qū sòng dāng shí pò,lán bài hé kū bù kě xún。

闲居早秋

罗隐

槐杪清蝉烟雨馀,萧萧凉叶堕衣裾。huái miǎo qīng chán yān yǔ yú,xiāo xiāo liáng yè duò yī jū。 噪槎乌散沈苍岭,弄杵风高上碧虚。zào chá wū sàn shěn cāng lǐng,nòng chǔ fēng gāo shàng bì xū。 百岁梦生悲蛱蝶,一朝香死泣芙蕖。bǎi suì mèng shēng bēi jiá dié,yī cháo xiāng sǐ qì fú qú。 六宫谁买相如赋,团扇恩情日日疏。liù gōng shuí mǎi xiāng rú fù,tuán shàn ēn qíng rì rì shū。

建康

罗隐

潮平远岸草侵沙,东晋衰来最可嗟。cháo píng yuǎn àn cǎo qīn shā,dōng jìn shuāi lái zuì kě jiē。 庾舅已能窥帝室,王都还是预人家。yǔ jiù yǐ néng kuī dì shì,wáng dōu hái shì yù rén jiā。 山寒老树啼风曲,泉暖枯骸动芷牙。shān hán lǎo shù tí fēng qū,quán nuǎn kū hái dòng zhǐ yá。 欲起九原看一遍,秦淮声急日西斜。yù qǐ jiǔ yuán kàn yī biàn,qín huái shēng jí rì xī xié。

送舒州宿松县傅少府

罗隐

江蓠漠漠树重重,东过清淮到宿松。jiāng lí mò mò shù zhòng zhòng,dōng guò qīng huái dào sù sōng。 县好也知临浣水,官闲应得看灊峰。xiàn hǎo yě zhī lín huàn shuǐ,guān xián yīng dé kàn qián fēng。 春风绿野吴歌怨,雪霁平郊楚酒浓。chūn fēng lǜ yě wú gē yuàn,xuě jì píng jiāo chǔ jiǔ nóng。 留取馀杯待张翰,明年归棹一从容。liú qǔ yú bēi dài zhāng hàn,míng nián guī zhào yī cóng róng。

经故洛阳城

罗隐

败垣危堞迹依稀,试驻羸骖吊落晖。bài yuán wēi dié jì yī xī,shì zhù léi cān diào luò huī。 跋扈以成梁冀在,简书难问杜乔归。bá hù yǐ chéng liáng jì zài,jiǎn shū nán wèn dù qiáo guī。 由来世事须翻覆,未必馀才解是非。yóu lái shì shì xū fān fù,wèi bì yú cái jiě shì fēi。 千载昆阳好功业,与君门下作恩威。qiān zài kūn yáng hǎo gōng yè,yǔ jūn mén xià zuò ēn wēi。

夏州胡常侍

罗隐

百尺高台勃勃州,大刀长戟汉诸侯。bǎi chǐ gāo tái bó bó zhōu,dà dāo zhǎng jǐ hàn zhū hóu。 征鸿过尽边云阔,战马闲来塞草秋。zhēng hóng guò jǐn biān yún kuò,zhàn mǎ xián lái sāi cǎo qiū。 国计已推肝胆许,家财不为子孙谋。guó jì yǐ tuī gān dǎn xǔ,jiā cái bù wèi zi sūn móu。 仍闻陇蜀由多事,深喜将军未白头。réng wén lǒng shǔ yóu duō shì,shēn xǐ jiāng jūn wèi bái tóu。