古诗词

韦处厚

秋渚涵容碧,秋水刷眼青。qiū zhǔ hán róng bì,qiū shuǐ shuā yǎn qīng。 排头烟树老,扑面水风腥。pái tóu yān shù lǎo,pū miàn shuǐ fēng xīng。 上濑复下濑,长亭仍短亭。shàng lài fù xià lài,zhǎng tíng réng duǎn tíng。 夜船明月好,客梦满流萤。yè chuán míng yuè hǎo,kè mèng mǎn liú yíng。

太白山玄士画地吟

眉娘

学得丹青数万年,人间几度变桑田。xué dé dān qīng shù wàn nián,rén jiān jǐ dù biàn sāng tián。 桑田虽变丹青在,谁向丹青合得仙。sāng tián suī biàn dān qīng zài,shuí xiàng dān qīng hé dé xiān。

和卓英英锦城春望

眉娘

蚕市初开处处春,九衢明艳起香尘。cán shì chū kāi chù chù chūn,jiǔ qú míng yàn qǐ xiāng chén。 世间总有浮华事,争及仙山出世人。shì jiān zǒng yǒu fú huá shì,zhēng jí xiān shān chū shì rén。

和卓英英理笙

眉娘

但于闺阁熟吹笙,太白真仙自有情。dàn yú guī gé shú chuī shēng,tài bái zhēn xiān zì yǒu qíng。 他日丹霄骖白凤,何愁子晋不闻声。tā rì dān xiāo cān bái fèng,hé chóu zi jìn bù wén shēng。

寒食寄李补阙

郭郧

兰陵士女满晴川,郊外纷纷拜古埏。lán líng shì nǚ mǎn qíng chuān,jiāo wài fēn fēn bài gǔ shān。 万井闾阎皆禁火,九原松柏自生烟。wàn jǐng lǘ yán jiē jìn huǒ,jiǔ yuán sōng bǎi zì shēng yān。 人间后事悲前事,镜里今年老去年。rén jiān hòu shì bēi qián shì,jìng lǐ jīn nián lǎo qù nián。 介子终知禄不及,王孙谁肯一相怜。jiè zi zhōng zhī lù bù jí,wáng sūn shuí kěn yī xiāng lián。

和徐舍人九月十一日见寄

陈彦

衡门寂寂逢迎少,不见仙郎向五旬。héng mén jì jì féng yíng shǎo,bù jiàn xiān láng xiàng wǔ xún。 莫问龙山前日事,菊花开却为闲人。mò wèn lóng shān qián rì shì,jú huā kāi què wèi xián rén。

和袭美伤顾道士

郑璧

斜汉银澜一夜东,飘飘何处五云中。xié hàn yín lán yī yè dōng,piāo piāo hé chù wǔ yún zhōng。 空留华表千年约,才毕丹炉九转功。kōng liú huá biǎo qiān nián yuē,cái bì dān lú jiǔ zhuǎn gōng。 形蜕远山孤圹月,影寒深院晓松风。xíng tuì yuǎn shān gū kuàng yuè,yǐng hán shēn yuàn xiǎo sōng fēng。 门人不睹飞升去,犹与浮生哭恨同。mén rén bù dǔ fēi shēng qù,yóu yǔ fú shēng kū hèn tóng。

奉和陆鲁望白菊

郑璧

白艳轻明带露痕,始知佳色重难群。bái yàn qīng míng dài lù hén,shǐ zhī jiā sè zhòng nán qún。 终朝疑笑梁王雪,尽日慵飞蜀帝魂。zhōng cháo yí xiào liáng wáng xuě,jǐn rì yōng fēi shǔ dì hún。 燕雨似翻瑶渚浪,雁风疑卷玉绡纹。yàn yǔ shì fān yáo zhǔ làng,yàn fēng yí juǎn yù xiāo wén。 琼妃若会宽裁剪,堪作蟾宫夜舞裙。qióng fēi ruò huì kuān cái jiǎn,kān zuò chán gōng yè wǔ qún。

和袭美索友人酒

郑璧

乘兴闲来小谢家,便裁诗句乞榴花。chéng xīng xián lái xiǎo xiè jiā,biàn cái shī jù qǐ liú huā。 邴原虽不无端醉,也爱临风从鹿车。bǐng yuán suī bù wú duān zuì,yě ài lín fēng cóng lù chē。

文燕润卿不至

郑璧

已知羽驾朝金阙,不用烧兰望玉京。yǐ zhī yǔ jià cháo jīn quē,bù yòng shāo lán wàng yù jīng。 应是易迁明月好,玉皇留看舞双成。yīng shì yì qiān míng yuè hǎo,yù huáng liú kàn wǔ shuāng chéng。

过小妓英英墓

杨虞卿

萧晨骑马出皇都,闻说埋冤在路隅。xiāo chén qí mǎ chū huáng dōu,wén shuō mái yuān zài lù yú。 别我已为泉下土,思君犹似掌中珠。bié wǒ yǐ wèi quán xià tǔ,sī jūn yóu shì zhǎng zhōng zhū。 四弦品柱声初绝,三尺孤坟草已枯。sì xián pǐn zhù shēng chū jué,sān chǐ gū fén cǎo yǐ kū。 兰质蕙心何所在,焉知过者是狂夫。lán zhì huì xīn hé suǒ zài,yān zhī guò zhě shì kuáng fū。

牡丹

柳浑

近来无奈牡丹何,数十千钱买一颗。jìn lái wú nài mǔ dān hé,shù shí qiān qián mǎi yī kē。 今朝始得分明见,也共戎葵不校多。jīn cháo shǐ dé fēn míng jiàn,yě gòng róng kuí bù xiào duō。

嘲庐山道士

陈沆

啖肉先生欲上升,黄云踏破紫云崩。dàn ròu xiān shēng yù shàng shēng,huáng yún tà pò zǐ yún bēng。 龙腰鹤背无多力,传与麻姑借大鹏。lóng yāo hè bèi wú duō lì,chuán yǔ má gū jiè dà péng。

道州春日感兴

李景俭

始见花满枝,又看花满地。shǐ jiàn huā mǎn zhī,yòu kàn huā mǎn dì。 且持增气酒,莫滴伤心泪。qiě chí zēng qì jiǔ,mò dī shāng xīn lèi。 深诚长郁结,芳晨自妍媚。shēn chéng zhǎng yù jié,fāng chén zì yán mèi。 啸歌聊永日,谁知此时意。xiào gē liáo yǒng rì,shuí zhī cǐ shí yì。

谢王轩

西施

妾自吴宫还越国,素衣千载无人识。qiè zì wú gōng hái yuè guó,sù yī qiān zài wú rén shí。 当时心比金石坚,今日为君坚不得。dāng shí xīn bǐ jīn shí jiān,jīn rì wèi jūn jiān bù dé。

西施诗

西施

高花岩外晓相鲜,幽鸟雨中啼不歇。gāo huā yán wài xiǎo xiāng xiān,yōu niǎo yǔ zhōng tí bù xiē。 红云飞过大江西,从此人间怨风月。hóng yún fēi guò dà jiāng xī,cóng cǐ rén jiān yuàn fēng yuè。

轩诗

西施

当时计拙笑将军,何事安邦赖美人。dāng shí jì zhuō xiào jiāng jūn,hé shì ān bāng lài měi rén。 一自仙葩入吴国,从兹越国更无春。yī zì xiān pā rù wú guó,cóng zī yuè guó gèng wú chūn。

暗投明珠

崔藩

至宝看怀袖,明珠出后收。zhì bǎo kàn huái xiù,míng zhū chū hòu shōu。 向人光不定,离掌势难留。xiàng rén guāng bù dìng,lí zhǎng shì nán liú。 皎澈虚临夜,孤圆冷莹秋。jiǎo chè xū lín yè,gū yuán lěng yíng qiū。 乍来惊月落,疾转怕星流。zhà lái jīng yuè luò,jí zhuǎn pà xīng liú。 有泪甘瑕弃,无媒自暗投。yǒu lèi gān xiá qì,wú méi zì àn tóu。 今朝感恩处,将欲报隋侯。jīn cháo gǎn ēn chù,jiāng yù bào suí hóu。

送萧颖士

邬载

策名十二载,独立先斯文。cè míng shí èr zài,dú lì xiān sī wén。 迩来及门者,半已升青云。ěr lái jí mén zhě,bàn yǐ shēng qīng yún。 青云岂无姿,黄鹄素不群。qīng yún qǐ wú zī,huáng gǔ sù bù qún。 一辞芸香吏,几岁沧江濆。yī cí yún xiāng lì,jǐ suì cāng jiāng fén。 散职既不羁,天听亦昭闻。sàn zhí jì bù jī,tiān tīng yì zhāo wén。 虽承急贤诏,未谒陶唐君。suī chéng jí xián zhào,wèi yè táo táng jūn。 薄俸还自急,此言那足云。báo fèng hái zì jí,cǐ yán nà zú yún。 和风媚东郊,时物滋南薰。hé fēng mèi dōng jiāo,shí wù zī nán xūn。 蕙草正可摘,豫章犹未分。huì cǎo zhèng kě zhāi,yù zhāng yóu wèi fēn。 宗师忽千里,使我心氛氲。zōng shī hū qiān lǐ,shǐ wǒ xīn fēn yūn。

题牡丹

捧剑仆

一种芳菲出后庭,却输桃李得佳名。yī zhǒng fāng fēi chū hòu tíng,què shū táo lǐ dé jiā míng。 谁能为向天人说,从此移根近太清。shuí néng wèi xiàng tiān rén shuō,cóng cǐ yí gēn jìn tài qīng。