古诗词

酬沈先辈卷

归仁

一百八十首,清泠韵可敲。yī bǎi bā shí shǒu,qīng líng yùn kě qiāo。 任从人不爱,终是我难抛。rèn cóng rén bù ài,zhōng shì wǒ nán pāo。 桂魄吟来满,蒲团坐得凹。guì pò yín lái mǎn,pú tuán zuò dé āo。 先生声价在,寰宇几人抄。xiān shēng shēng jià zài,huán yǔ jǐ rén chāo。

题贾岛吟诗台

归仁

此台如可废,此恨有谁平。cǐ tái rú kě fèi,cǐ hèn yǒu shuí píng。 纵使迷青草,终难没旧名。zòng shǐ mí qīng cǎo,zhōng nán méi jiù míng。 天悲朝雨色,岳哭夜猿声。tiān bēi cháo yǔ sè,yuè kū yè yuán shēng。 不是心偏苦,应关自古情。bù shì xīn piān kǔ,yīng guān zì gǔ qíng。

悼罗隐

归仁

一著谗书未快心,几抽胸臆纵狂吟。yī zhù chán shū wèi kuài xīn,jǐ chōu xiōng yì zòng kuáng yín。 管中窥豹我犹在,海上钓鳌君也沈。guǎn zhōng kuī bào wǒ yóu zài,hǎi shàng diào áo jūn yě shěn。 岁月尽能消愤懑,寰区那更有知音。suì yuè jǐn néng xiāo fèn mèn,huán qū nà gèng yǒu zhī yīn。 长安冠盖皆涂地,仍喜先生葬碧岑。zhǎng ān guān gài jiē tú dì,réng xǐ xiān shēng zàng bì cén。

题楚庙

归仁

羞容难更返江东,谁问从来百战功。xiū róng nán gèng fǎn jiāng dōng,shuí wèn cóng lái bǎi zhàn gōng。 天地有心归道德,山河无力为英雄。tiān dì yǒu xīn guī dào dé,shān hé wú lì wèi yīng xióng。 芦花尚认霜戈白,海日犹思火阵红。lú huā shàng rèn shuāng gē bái,hǎi rì yóu sī huǒ zhèn hóng。 也是男儿成败事,不须惆怅对西风。yě shì nán ér chéng bài shì,bù xū chóu chàng duì xī fēng。

牡丹

归仁

三春堪惜牡丹奇,半倚朱栏欲绽时。sān chūn kān xī mǔ dān qí,bàn yǐ zhū lán yù zhàn shí。 天上更无花胜此,人间偏得贵相宜。tiān shàng gèng wú huā shèng cǐ,rén jiān piān dé guì xiāng yí。 偷香黑蚁斜穿叶,觑蕊黄蜂倒挂枝。tōu xiāng hēi yǐ xié chuān yè,qù ruǐ huáng fēng dào guà zhī。 除却解禅心不动,算应狂杀五陵儿。chú què jiě chán xīn bù dòng,suàn yīng kuáng shā wǔ líng ér。

星精亭

郑损

星沈万古痕,孤绝势无邻。xīng shěn wàn gǔ hén,gū jué shì wú lín。 地窄少留竹,空多剩占云。dì zhǎi shǎo liú zhú,kōng duō shèng zhàn yún。 钓篷和雨看,樵斧带霜闻。diào péng hé yǔ kàn,qiáo fǔ dài shuāng wén。 莫惜寻常到,清风不负人。mò xī xún cháng dào,qīng fēng bù fù rén。

钓阁

郑损

小阁惬幽寻,周遭万竹森。xiǎo gé qiè yōu xún,zhōu zāo wàn zhú sēn。 谁知一沼内,亦有五湖心。shuí zhī yī zhǎo nèi,yì yǒu wǔ hú xīn。 钓直鱼应笑,身闲乐自深。diào zhí yú yīng xiào,shēn xián lè zì shēn。 晚来春醉熟,香饵任浮沉。wǎn lái chūn zuì shú,xiāng ěr rèn fú chén。

玉声亭

郑损

世间泉石本无价,那更天然落景中。shì jiān quán shí běn wú jià,nà gèng tiān rán luò jǐng zhōng。 汉佩琮琤寒溜雨,秦箫缥缈夜敲风。hàn pèi cóng chēng hán liū yǔ,qín xiāo piāo miǎo yè qiāo fēng。 一方清气群阴伏,半局闲棋万虑空。yī fāng qīng qì qún yīn fú,bàn jú xián qí wàn lǜ kōng。 借问主人能住久,后来好事有谁同。jiè wèn zhǔ rén néng zhù jiǔ,hòu lái hǎo shì yǒu shuí tóng。

艺堂

郑损

堂开冻石千年翠,艺讲秋胶百步威。táng kāi dòng shí qiān nián cuì,yì jiǎng qiū jiāo bǎi bù wēi。 揖让未能忘典礼,英雄孰不惯戎衣。yī ràng wèi néng wàng diǎn lǐ,yīng xióng shú bù guàn róng yī。 风波险似金机骇,日月忙如雪羽飞。fēng bō xiǎn shì jīn jī hài,rì yuè máng rú xuě yǔ fēi。 莫怪尊前频浩叹,男儿志愿与时违。mò guài zūn qián pín hào tàn,nán ér zhì yuàn yǔ shí wéi。

星精石

郑损

突险呀空龙虎蹲,由来英气蓄寒根。tū xiǎn ya kōng lóng hǔ dūn,yóu lái yīng qì xù hán gēn。 苍苔点染云生靥,老雨淋漓铁渍痕。cāng tái diǎn rǎn yún shēng yè,lǎo yǔ lín lí tiě zì hén。 松韵远趋疑认祖,山阴轻覆似怜孙。sōng yùn yuǎn qū yí rèn zǔ,shān yīn qīng fù shì lián sūn。 孤岩恰恰容幽搆,可爱江南释子园。gū yán qià qià róng yōu gòu,kě ài jiāng nán shì zi yuán。

泛香亭

郑损

流杯处处称佳致,何似斯亭出自然。liú bēi chù chù chēng jiā zhì,hé shì sī tíng chū zì rán。 山溜穿云来几里,石盘和藓凿何年。shān liū chuān yún lái jǐ lǐ,shí pán hé xiǎn záo hé nián。 声交鸣玉歌沈板,色幌寒金酒满船。shēng jiāo míng yù gē shěn bǎn,sè huǎng hán jīn jiǔ mǎn chuán。 莫怪坐中难得醉,醒人心骨有潺湲。mò guài zuò zhōng nán dé zuì,xǐng rén xīn gǔ yǒu chán yuán。

唐晅悼妻诗其一

唐晅妻张氏

常时华堂静,笑语度更筹。cháng shí huá táng jìng,xiào yǔ dù gèng chóu。 恍惚人事改,冥寞委荒丘。huǎng hū rén shì gǎi,míng mò wěi huāng qiū。 阳原歌薤露,阴壑惜藏舟。yáng yuán gē xiè lù,yīn hè xī cáng zhōu。 清夜妆台月,空想画眉愁。qīng yè zhuāng tái yuè,kōng xiǎng huà méi chóu。

答夫诗二首

唐晅妻张氏

不分殊幽显,那堪异古今。bù fēn shū yōu xiǎn,nà kān yì gǔ jīn。 阴阳徒自隔,聚散两难心。yīn yáng tú zì gé,jù sàn liǎng nán xīn。

答夫诗二首

唐晅妻张氏

兰阶兔月斜,银烛半含花。lán jiē tù yuè xié,yín zhú bàn hán huā。 自怜长夜客,泉路以为家。zì lián zhǎng yè kè,quán lù yǐ wèi jiā。

和三乡诗

陆贞洞

惆怅残花怨暮春,孤鸾舞镜倍伤神。chóu chàng cán huā yuàn mù chūn,gū luán wǔ jìng bèi shāng shén。 清词好个干人事,疑是文姬第二身。qīng cí hǎo gè gàn rén shì,yí shì wén jī dì èr shēn。

唐昌观玉蕊花折有仙人游怅然成二绝

严休复

终日斋心祷玉宸,魂销目断未逢真。zhōng rì zhāi xīn dǎo yù chén,hún xiāo mù duàn wèi féng zhēn。 不如满树琼瑶蕊,笑对藏花洞里人。bù rú mǎn shù qióng yáo ruǐ,xiào duì cáng huā dòng lǐ rén。

唐昌观玉蕊花折有仙人游怅然成二绝

严休复

羽车潜下玉龟山,尘世何由睹蕣颜。yǔ chē qián xià yù guī shān,chén shì hé yóu dǔ shùn yán。 唯有多情枝上雪,好风吹缀绿云鬟。wéi yǒu duō qíng zhī shàng xuě,hǎo fēng chuī zhuì lǜ yún huán。

云门山投龙诗

赵居贞

晓登云门山,直上一千尺。xiǎo dēng yún mén shān,zhí shàng yī qiān chǐ。 绝顶弥孤耸,盘途几倾窄。jué dǐng mí gū sǒng,pán tú jǐ qīng zhǎi。 前对竖裂峰,下临削成壁。qián duì shù liè fēng,xià lín xuē chéng bì。 阳巘灵芝秀,阴崖半天赤。yáng yǎn líng zhī xiù,yīn yá bàn tiān chì。 大壑静不波,渺溟无际极。dà hè jìng bù bō,miǎo míng wú jì jí。 是时雪初霁,冱寒水更积。shì shí xuě chū jì,hù hán shuǐ gèng jī。 披展送龙仪,宁安服狐白。pī zhǎn sòng lóng yí,níng ān fú hú bái。 沛恩惟圣主,祈福在方伯。pèi ēn wéi shèng zhǔ,qí fú zài fāng bó。 三元章醮升,五域囗囗觌。sān yuán zhāng jiào shēng,wǔ yù wéi wéi dí。 帟幕翠微亘,机茵丹洞辟。yì mù cuì wēi gèn,jī yīn dān dòng pì。 祝起鸣天鼓,拜传端素册。zhù qǐ míng tiān gǔ,bài chuán duān sù cè。 霞间朱绂萦,岚际黄裳襞。xiá jiān zhū fú yíng,lán jì huáng shang bì。 玉策奉诚信,仙佩俟奔驿。yù cè fèng chéng xìn,xiān pèi qí bēn yì。 香气入岫门,瑞云出岩石。xiāng qì rù xiù mén,ruì yún chū yán shí。 至诚必招感,大福旋来格。zhì chéng bì zhāo gǎn,dà fú xuán lái gé。 空中忽神言,帝寿万千百。kōng zhōng hū shén yán,dì shòu wàn qiān bǎi。

题石门

释玄宗

双扉起岩石,尘客过应稀。shuāng fēi qǐ yán shí,chén kè guò yīng xī。 千古掩不得,从教云夜归。qiān gǔ yǎn bù dé,cóng jiào yún yè guī。

题石门洞

释玄宗

密竹流泉不居热,洞门深沉风雨歇。mì zhú liú quán bù jū rè,dòng mén shēn chén fēng yǔ xiē。 洗出清风快活天,醉弄江南谢家月。xǐ chū qīng fēng kuài huó tiān,zuì nòng jiāng nán xiè jiā yuè。