古诗词

丁巳元日

司空图

禀朔华夷会,开春气象生。bǐng shuò huá yí huì,kāi chūn qì xiàng shēng。 日随行阙近,岳为寿觞晴。rì suí xíng quē jìn,yuè wèi shòu shāng qíng。 作睿由稽古,昭仁事措刑。zuò ruì yóu jī gǔ,zhāo rén shì cuò xíng。 上玄劳眷佑,高庙保忠贞。shàng xuán láo juàn yòu,gāo miào bǎo zhōng zhēn。 星变当移幸,人心喜奉迎。xīng biàn dāng yí xìng,rén xīn xǐ fèng yíng。 传呼清御道,雪涕识臣诚。chuán hū qīng yù dào,xuě tì shí chén chéng。 鼎饪和方济,台阶润欲平。dǐng rèn hé fāng jì,tái jiē rùn yù píng。 扶天咨协力,并日召延英。fú tiān zī xié lì,bìng rì zhào yán yīng。 金跃洪炉动,云驱众蛰惊。jīn yuè hóng lú dòng,yún qū zhòng zhé jīng。 关中留王气,席上纵奇兵。guān zhōng liú wáng qì,xí shàng zòng qí bīng。 累降搜贤诏,兼持进善旌。lèi jiàng sōu xián zhào,jiān chí jìn shàn jīng。 短辕收骥步,直路发鹏程。duǎn yuán shōu jì bù,zhí lù fā péng chéng。 自乏匡时略,非沽矫俗名。zì fá kuāng shí lüè,fēi gū jiǎo sú míng。 鹤笼何足献,蜗舍别无营。hè lóng hé zú xiàn,wō shě bié wú yíng。 羸带漳滨病,吟哀越客声。léi dài zhāng bīn bìng,yín āi yuè kè shēng。 移居荒药圃,耗志在棋枰。yí jū huāng yào pǔ,hào zhì zài qí píng。 醉忘身空老,书怜眼尚明。zuì wàng shēn kōng lǎo,shū lián yǎn shàng míng。 偶能甘蹇分,岂是薄浮荣。ǒu néng gān jiǎn fēn,qǐ shì báo fú róng。 虑戒防微浅,□知近利轻。lǜ jiè fáng wēi qiǎn,zhī jìn lì qīng。 献陵三百里,寤寐祷时清。xiàn líng sān bǎi lǐ,wù mèi dǎo shí qīng。

华下

司空图

日炙旱云裂,迸为千道血。rì zhì hàn yún liè,bèng wèi qiān dào xuè。 天地沸一镬,竟自烹妖孽。tiān dì fèi yī huò,jìng zì pēng yāo niè。 尧汤遇灾数,灾数还中辍。yáo tāng yù zāi shù,zāi shù hái zhōng chuò。 何事奸与邪,古来难扑灭。hé shì jiān yǔ xié,gǔ lái nán pū miè。

自诫

司空图

我祖铭座右,嘉谋贻厥孙。wǒ zǔ míng zuò yòu,jiā móu yí jué sūn。 勤此苟不怠,令名日可存。qín cǐ gǒu bù dài,lìng míng rì kě cún。 媒炫士所耻,慈俭道所尊。méi xuàn shì suǒ chǐ,cí jiǎn dào suǒ zūn。 松柏岂不茂,桃李亦自繁。sōng bǎi qǐ bù mào,táo lǐ yì zì fán。 众人皆察察,而我独昏昏。zhòng rén jiē chá chá,ér wǒ dú hūn hūn。 取训于老氏,大辩欲讷言。qǔ xùn yú lǎo shì,dà biàn yù nè yán。

效陈拾遗子昂感遇二首其二

司空图

阳和含煦润,卉木竞纷华。yáng hé hán xù rùn,huì mù jìng fēn huá。 当为众所悦,私已汝何夸。dāng wèi zhòng suǒ yuè,sī yǐ rǔ hé kuā。 北里秘秾艳,东园锁名花。běi lǐ mì nóng yàn,dōng yuán suǒ míng huā。 豪夺乃常理,笑君徒咄嗟。háo duó nǎi cháng lǐ,xiào jūn tú duō jiē。

效陈拾遗子昂

司空图

丑妇竞簪花,花多映愈丑。chǒu fù jìng zān huā,huā duō yìng yù chǒu。 邻女恃其姿,掇之不盈手。lín nǚ shì qí zī,duō zhī bù yíng shǒu。 量已苟自私,招损乃谁咎。liàng yǐ gǒu zì sī,zhāo sǔn nǎi shuí jiù。 宠禄既非安,于吾竟何有。chǒng lù jì fēi ān,yú wú jìng hé yǒu。

感时

司空图

好鸟无恶声,仁兽肯狂噬。hǎo niǎo wú è shēng,rén shòu kěn kuáng shì。 宁教鹦鹉哑,不遣麒麟细。níng jiào yīng wǔ yǎ,bù qiǎn qí lín xì。 人人语与默,唯观利与势。rén rén yǔ yǔ mò,wéi guān lì yǔ shì。 爱毁亦自遭,掩谤终失计。ài huǐ yì zì zāo,yǎn bàng zhōng shī jì。

杂言

司空图

鸟飞飞,兔蹶蹶,朝来暮去驱时节。niǎo fēi fēi,tù jué jué,cháo lái mù qù qū shí jié。 女娲只解补青天,不解煎胶黏日月。nǚ wā zhǐ jiě bǔ qīng tiān,bù jiě jiān jiāo nián rì yuè。

退居漫题七首

司空图

花缺伤难缀,莺喧奈细听。huā quē shāng nán zhuì,yīng xuān nài xì tīng。 惜春春已晚,珍重草青青。xī chūn chūn yǐ wǎn,zhēn zhòng cǎo qīng qīng。

退居漫题七首

司空图

堤柳自绵绵,幽人无恨牵。dī liǔ zì mián mián,yōu rén wú hèn qiān。 只忧诗病发,莫寄校书笺。zhǐ yōu shī bìng fā,mò jì xiào shū jiān。

退居漫题七首

司空图

燕语曾来客,花催欲别人。yàn yǔ céng lái kè,huā cuī yù bié rén。 莫愁春又过,看著又新春。mò chóu chūn yòu guò,kàn zhù yòu xīn chūn。

退居漫题七首

司空图

身外都无事,山中久避喧。shēn wài dōu wú shì,shān zhōng jiǔ bì xuān。 破巢看乳燕,留果待啼猿。pò cháo kàn rǔ yàn,liú guǒ dài tí yuán。

退居漫题七首

司空图

诗家通籍美,工部与司勋。shī jiā tōng jí měi,gōng bù yǔ sī xūn。 高贾虽难敌,微官偶胜君。gāo jiǎ suī nán dí,wēi guān ǒu shèng jūn。

退居漫题七首

司空图

努力省前非,人生上寿稀。nǔ lì shěng qián fēi,rén shēng shàng shòu xī。 青云无直道,暗室有危机。qīng yún wú zhí dào,àn shì yǒu wēi jī。

退居漫题七首

司空图

燕拙营巢苦,鱼贪触网惊。yàn zhuō yíng cháo kǔ,yú tān chù wǎng jīng。 岂缘身外事,亦似我劳形。qǐ yuán shēn wài shì,yì shì wǒ láo xíng。

虞乡北原

司空图

泽北村贫烟火狞,稚田冬旱倩牛耕。zé běi cūn pín yān huǒ níng,zhì tián dōng hàn qiàn niú gēng。 老人惆怅逢人诉,开尽黄花麦未金。lǎo rén chóu chàng féng rén sù,kāi jǐn huáng huā mài wèi jīn。

题休休亭

司空图

咄,诺。duō,nuò。 休休休,莫莫莫。xiū xiū xiū,mò mò mò。 伎两虽多性灵恶,赖是长教闲处著。jì liǎng suī duō xìng líng è,lài shì zhǎng jiào xián chù zhù。 休休休,莫莫莫。xiū xiū xiū,mò mò mò。 一局棋,一炉药。yī jú qí,yī lú yào。 天意时情可料度,白日偏催快活人。tiān yì shí qíng kě liào dù,bái rì piān cuī kuài huó rén。 黄金难买堪骑鹤,若曰尔何能,答言耐辱莫。huáng jīn nán mǎi kān qí hè,ruò yuē ěr hé néng,dá yán nài rǔ mò。

冯燕歌

司空图

魏中义士有冯燕,游侠幽并最少年。wèi zhōng yì shì yǒu féng yàn,yóu xiá yōu bìng zuì shǎo nián。 避雠偶作滑台客,嘶风跃马来翩翩。bì chóu ǒu zuò huá tái kè,sī fēng yuè mǎ lái piān piān。 此时恰遇莺花月,堤上轩车昼不绝。cǐ shí qià yù yīng huā yuè,dī shàng xuān chē zhòu bù jué。 两面高楼语笑声,指点行人情暗结。liǎng miàn gāo lóu yǔ xiào shēng,zhǐ diǎn xíng rén qíng àn jié。 掷果潘郎谁不慕,朱门别见红妆露。zhì guǒ pān láng shuí bù mù,zhū mén bié jiàn hóng zhuāng lù。 故故推门掩不开,似教欧轧传言语。gù gù tuī mén yǎn bù kāi,shì jiào ōu yà chuán yán yǔ。 冯生敲镫袖笼鞭,半拂垂杨半惹烟。féng shēng qiāo dèng xiù lóng biān,bàn fú chuí yáng bàn rě yān。 树间春鸟知人意,的的心期暗与传。shù jiān chūn niǎo zhī rén yì,de de xīn qī àn yǔ chuán。 传道张婴偏嗜酒,从此香闺为我有。chuán dào zhāng yīng piān shì jiǔ,cóng cǐ xiāng guī wèi wǒ yǒu。 梁间客燕正相欺,屋上鸣鸠空自斗。liáng jiān kè yàn zhèng xiāng qī,wū shàng míng jiū kōng zì dòu。 婴归醉卧非雠汝,岂知负过人怀惧。yīng guī zuì wò fēi chóu rǔ,qǐ zhī fù guò rén huái jù。 燕依户扇欲潜逃,巾在枕傍指令取。yàn yī hù shàn yù qián táo,jīn zài zhěn bàng zhǐ lìng qǔ。 谁言狼戾心能忍,待我情深情不隐。shuí yán láng lì xīn néng rěn,dài wǒ qíng shēn qíng bù yǐn。 回身本谓取巾难,倒柄方知授霜刅。huí shēn běn wèi qǔ jīn nán,dào bǐng fāng zhī shòu shuāng chuāng。 冯君抚剑即迟疑,自顾平生心不欺。féng jūn fǔ jiàn jí chí yí,zì gù píng shēng xīn bù qī。 尔能负彼必相负,假手他人复在谁。ěr néng fù bǐ bì xiāng fù,jiǎ shǒu tā rén fù zài shuí。 窗间红艳犹可掬,熟视花钿情不足。chuāng jiān hóng yàn yóu kě jū,shú shì huā diàn qíng bù zú。 唯将大义断胸襟,粉颈初回如切玉。wéi jiāng dà yì duàn xiōng jīn,fěn jǐng chū huí rú qiè yù。 凤皇钗碎各分飞,怨魄娇魂何处追。fèng huáng chāi suì gè fēn fēi,yuàn pò jiāo hún hé chù zhuī。 凌波如唤游金谷,羞彼揶揄泪满衣。líng bō rú huàn yóu jīn gǔ,xiū bǐ yé yú lèi mǎn yī。 新人藏匿旧人起,白昼喧呼骇邻里。xīn rén cáng nì jiù rén qǐ,bái zhòu xuān hū hài lín lǐ。 诬执张婴不自明,贵免生前遭考捶。wū zhí zhāng yīng bù zì míng,guì miǎn shēng qián zāo kǎo chuí。 官将赴市拥红尘,掉臂人来擗看人。guān jiāng fù shì yōng hóng chén,diào bì rén lái pǐ kàn rén。 传声莫遣有冤滥,盗杀婴家即我身。chuán shēng mò qiǎn yǒu yuān làn,dào shā yīng jiā jí wǒ shēn。 初闻僚吏翻疑叹,呵叱风狂词不变。chū wén liáo lì fān yí tàn,hē chì fēng kuáng cí bù biàn。 缧囚解缚犹自疑,疑是梦中方脱免。léi qiú jiě fù yóu zì yí,yí shì mèng zhōng fāng tuō miǎn。 未死劝君莫浪言,临危不顾始知难。wèi sǐ quàn jūn mò làng yán,lín wēi bù gù shǐ zhī nán。 已为不平能割爱,更将身命救深冤。yǐ wèi bù píng néng gē ài,gèng jiāng shēn mìng jiù shēn yuān。 白马贤侯贾相公,长悬金帛募才雄。bái mǎ xián hóu jiǎ xiāng gōng,zhǎng xuán jīn bó mù cái xióng。 拜章请赎冯燕罪,千古三河激义风。bài zhāng qǐng shú féng yàn zuì,qiān gǔ sān hé jī yì fēng。 黄河东注无时歇,注尽波澜名不灭。huáng hé dōng zhù wú shí xiē,zhù jǐn bō lán míng bù miè。 为感词人沈下贤,长歌更与分明说。wèi gǎn cí rén shěn xià xián,zhǎng gē gèng yǔ fēn míng shuō。 此君精爽知犹在,长与人间留炯诫。cǐ jūn jīng shuǎng zhī yóu zài,zhǎng yǔ rén jiān liú jiǒng jiè。 铸作金燕香作堆,焚香酬酒听歌来。zhù zuò jīn yàn xiāng zuò duī,fén xiāng chóu jiǔ tīng gē lái。

秋思

司空图

身病时亦危,逢秋多恸哭。shēn bìng shí yì wēi,féng qiū duō tòng kū。 风波一摇荡,天地几翻覆。fēng bō yī yáo dàng,tiān dì jǐ fān fù。 孤萤出荒池,落叶穿破屋。gū yíng chū huāng chí,luò yè chuān pò wū。 势利长草草,何人访幽独。shì lì zhǎng cǎo cǎo,hé rén fǎng yōu dú。

诗品二十四则·雄浑

司空图

大用外腓,真体内充。dà yòng wài féi,zhēn tǐ nèi chōng。 返虚入浑,积健为雄。fǎn xū rù hún,jī jiàn wèi xióng。 具备万物,横绝太空。jù bèi wàn wù,héng jué tài kōng。 荒荒油云,寥寥长风。huāng huāng yóu yún,liáo liáo zhǎng fēng。 超以象外,得其环中。chāo yǐ xiàng wài,dé qí huán zhōng。 持之匪强,来之无穷。chí zhī fěi qiáng,lái zhī wú qióng。

诗品二十四则·冲淡

司空图

素处以默,妙机其微。sù chù yǐ mò,miào jī qí wēi。 饮之太和,独鹤与飞。yǐn zhī tài hé,dú hè yǔ fēi。 犹之惠风,荏苒在衣。yóu zhī huì fēng,rěn rǎn zài yī。 阅音修篁,美曰载归。yuè yīn xiū huáng,měi yuē zài guī。 遇之匪深,即之愈稀。yù zhī fěi shēn,jí zhī yù xī。 脱有形似,握手已违。tuō yǒu xíng shì,wò shǒu yǐ wéi。