古诗词

三月三日宴王明府山亭

高瑾

暮春元巳,春服初裁。mù chūn yuán sì,chūn fú chū cái。
童冠八九,于洛之隈。tóng guān bā jiǔ,yú luò zhī wēi。
河堤草变,巩树花开。hé dī cǎo biàn,gǒng shù huā kāi。
逸人谈发,仙御舟来。yì rén tán fā,xiān yù zhōu lái。
间关黄鸟,瀺灂丹腮。jiān guān huáng niǎo,chán zhuó dān sāi。
乐饮命席,优哉悠哉。lè yǐn mìng xí,yōu zāi yōu zāi。

掷卢作

冯衮

八尺台盘照面新,千金一掷斗精神。bā chǐ tái pán zhào miàn xīn,qiān jīn yī zhì dòu jīng shén。
合是赌时须赌取,不妨回首乞闲人。hé shì dǔ shí xū dǔ qǔ,bù fáng huí shǒu qǐ xián rén。

戏酒妓

冯衮

醉眼从伊百度斜,是他家属是他家。zuì yǎn cóng yī bǎi dù xié,shì tā jiā shǔ shì tā jiā。
低声向道人知也,隔坐刚抛豆蔻花。dī shēng xiàng dào rén zhī yě,gé zuò gāng pāo dòu kòu huā。

中秋月

潘纬

古今逢此夜,共冀泬㵳明。gǔ jīn féng cǐ yè,gòng jì jué liáo míng。
岂是月华别,只应秋气清。qǐ shì yuè huá bié,zhǐ yīng qiū qì qīng。
影当中土正,轮对八荒平。yǐng dāng zhōng tǔ zhèng,lún duì bā huāng píng。
寻客徒留望,璿玑自有程。xún kè tú liú wàng,xuán jī zì yǒu chéng。

潘纬

客来鸣素琴,惆怅对遗音。kè lái míng sù qín,chóu chàng duì yí yīn。
一曲起于古,几人听到今。yī qū qǐ yú gǔ,jǐ rén tīng dào jīn。
尽含风霭远,自泛月烟深。jǐn hán fēng ǎi yuǎn,zì fàn yuè yān shēn。
风续水山操,坐生方外心。fēng xù shuǐ shān cāo,zuò shēng fāng wài xīn。

寒夜闻霜钟

卢景亮

洪钟发长夜,清响出层岑。hóng zhōng fā zhǎng yè,qīng xiǎng chū céng cén。
暗入繁霜切,遥传古寺深。àn rù fán shuāng qiè,yáo chuán gǔ sì shēn。
何城乱远漏,几处杂疏砧。hé chéng luàn yuǎn lòu,jǐ chù zá shū zhēn。
已警离人梦,仍沾旅客襟。yǐ jǐng lí rén mèng,réng zhān lǚ kè jīn。
待时当命侣,抱器本无心。dài shí dāng mìng lǚ,bào qì běn wú xīn。
傥若无知者,谁能设此音。tǎng ruò wú zhī zhě,shuí néng shè cǐ yīn。

赋得春风扇微和

豆卢荣

春晴生缥缈,软吹和初遍。chūn qíng shēng piāo miǎo,ruǎn chuī hé chū biàn。
池影动渊沦,山容发葱茜。chí yǐng dòng yuān lún,shān róng fā cōng qiàn。
迟迟入绮阁,习习流芳甸。chí chí rù qǐ gé,xí xí liú fāng diān。
树杪扬莺啼,阶前落花片。shù miǎo yáng yīng tí,jiē qián luò huā piàn。
韶光恐闲放,旭日宜游宴。sháo guāng kǒng xián fàng,xù rì yí yóu yàn。
文客拂尘衣,仁风愿回扇。wén kè fú chén yī,rén fēng yuàn huí shàn。

旅中答喻军事问客情

善生

一自游他国,相逢少故人。yī zì yóu tā guó,xiāng féng shǎo gù rén。
纵然为客乐,争似在家贫。zòng rán wèi kè lè,zhēng shì zài jiā pín。
畜恨霜侵鬓,搜诗病入神。chù hèn shuāng qīn bìn,sōu shī bìng rù shén。
若非怜片善,谁肯问风尘。ruò fēi lián piàn shàn,shuí kěn wèn fēng chén。

赠卢逸人

善生

高眠岩野间,至艺敌应难。gāo mián yán yě jiān,zhì yì dí yīng nán。
诗苦无多首,药灵惟一丸。shī kǔ wú duō shǒu,yào líng wéi yī wán。
引泉鱼落釜,攀果露沾冠。yǐn quán yú luò fǔ,pān guǒ lù zhān guān。
已得嵇康趣,逢迎事每阑。yǐ dé jī kāng qù,féng yíng shì měi lán。

送玉禅师

善生

飘然无定迹,迥与律乘违。piāo rán wú dìng jì,jiǒng yǔ lǜ chéng wéi。
入郭随缘住,思山破夏归。rù guō suí yuán zhù,sī shān pò xià guī。
盂擎数家饭,衲乞几人衣。yú qíng shù jiā fàn,nà qǐ jǐ rén yī。
洞了曹溪旨,宁输俗者机。dòng le cáo xī zhǐ,níng shū sú zhě jī。

送智光之南值雨

善生

结束衣囊了,炎州定去游。jié shù yī náng le,yán zhōu dìng qù yóu。
草堂方惜别,山雨为相留。cǎo táng fāng xī bié,shān yǔ wèi xiāng liú。
又得一宵话,免生千里愁。yòu dé yī xiāo huà,miǎn shēng qiān lǐ chóu。
莫辞重卜日,后会必经秋。mò cí zhòng bo rì,hòu huì bì jīng qiū。

赠行脚僧

子兰

世界曾行遍,全无行可修。shì jiè céng xíng biàn,quán wú xíng kě xiū。
炎凉三衲共,生死一身休。yán liáng sān nà gòng,shēng sǐ yī shēn xiū。
片断云随体,稀疏雪满头。piàn duàn yún suí tǐ,xī shū xuě mǎn tóu。
此门无所著,不肯暂淹留。cǐ mén wú suǒ zhù,bù kěn zàn yān liú。

登楼忆友

子兰

物象远蒙蒙,周回极望中。wù xiàng yuǎn méng méng,zhōu huí jí wàng zhōng。
带烟千井树,和磬一楼风。dài yān qiān jǐng shù,hé qìng yī lóu fēng。
月色寒沈地,波声夜扬空。yuè sè hán shěn dì,bō shēng yè yáng kōng。
登临无限趣,恨不与君同。dēng lín wú xiàn qù,hèn bù yǔ jūn tóng。

华严寺望樊川

子兰

万木叶初红,人家树色中。wàn mù yè chū hóng,rén jiā shù sè zhōng。
疏钟摇雨脚,秋水浸云容。shū zhōng yáo yǔ jiǎo,qiū shuǐ jìn yún róng。
雪碛回寒雁,村灯促夜舂。xuě qì huí hán yàn,cūn dēng cù yè chōng。
旧山归未得,生计欲何从。jiù shān guī wèi dé,shēng jì yù hé cóng。

观棋

子兰

拂局尽消时,能因长路迟。fú jú jǐn xiāo shí,néng yīn zhǎng lù chí。
点头初得计,格手待无疑。diǎn tóu chū dé jì,gé shǒu dài wú yí。
寂默亲遗景,凝神入过思。jì mò qīn yí jǐng,níng shén rù guò sī。
共藏多少意,不语两相知。gòng cáng duō shǎo yì,bù yǔ liǎng xiāng zhī。

寄乾陵杨侍郎

子兰

冷落官资不畏贫,司曹且共内官分。lěng luò guān zī bù wèi pín,sī cáo qiě gòng nèi guān fēn。
步量野色成公案,点检樵声入奏闻。bù liàng yě sè chéng gōng àn,diǎn jiǎn qiáo shēng rù zòu wén。
陵庙路因朝去扫,御炉香每夜来焚。líng miào lù yīn cháo qù sǎo,yù lú xiāng měi yè lái fén。
碑寒树古神门上,管得无穷空白云。bēi hán shù gǔ shén mén shàng,guǎn dé wú qióng kōng bái yún。

与道侣同于水陆寺会宿

子兰

论道穷心少有朋,此时清话昔年曾。lùn dào qióng xīn shǎo yǒu péng,cǐ shí qīng huà xī nián céng。
柿凋红叶铺寒井,鹄坠霜毛著定僧。shì diāo hóng yè pù hán jǐng,gǔ zhuì shuāng máo zhù dìng sēng。
风遰远声秋涧水,竹穿深色夜房灯。fēng dì yuǎn shēng qiū jiàn shuǐ,zhú chuān shēn sè yè fáng dēng。
出门尽是劳生者,只此长闲几个能。chū mén jǐn shì láo shēng zhě,zhǐ cǐ zhǎng xián jǐ gè néng。

襄阳曲

子兰

为忆南游人,移家大堤住。wèi yì nán yóu rén,yí jiā dà dī zhù。
千帆万帆来,尽过门前去。qiān fān wàn fān lái,jǐn guò mén qián qù。

诫贪

子兰

多求待心足,未足旋倾覆。duō qiú dài xīn zú,wèi zú xuán qīng fù。
明知贪者心,求荣不求辱。míng zhī tān zhě xīn,qiú róng bù qiú rǔ。

蝉二首

子兰

独蝉初唱古槐枝,委曲悲凉断续迟。dú chán chū chàng gǔ huái zhī,wěi qū bēi liáng duàn xù chí。
雨后忽闻谁最苦,异乡孤馆忆家时。yǔ hòu hū wén shuí zuì kǔ,yì xiāng gū guǎn yì jiā shí。