古诗词

郊庙歌辞享太庙乐章大顺舞

郑絪

于穆时文,受天明命。yú mù shí wén,shòu tiān míng mìng。 允恭玄默,化成理定。yǔn gōng xuán mò,huà chéng lǐ dìng。 出震嗣德,应乾传圣。chū zhèn sì dé,yīng qián chuán shèng。 猗欤缉熙,千亿流庆。yī yú jī xī,qiān yì liú qìng。

和主司王起

高退之

昔年桃李已滋荣,今日兰荪又发生。xī nián táo lǐ yǐ zī róng,jīn rì lán sūn yòu fā shēng。 葑菲采时皆有道,权衡分处且无情。fēng fēi cǎi shí jiē yǒu dào,quán héng fēn chù qiě wú qíng。 叨陪鸳鹭朝天客,共作门阑出谷莺。dāo péi yuān lù cháo tiān kè,gòng zuò mén lán chū gǔ yīng。 何事感恩偏觉重,忽闻金榜扣柴荆。hé shì gǎn ēn piān jué zhòng,hū wén jīn bǎng kòu chái jīng。

乌衣巷

刘禹锡

朱雀桥边野草花,乌衣巷口夕阳斜。zhū què qiáo biān yě cǎo huā,wū yī xiàng kǒu xī yáng xié。 旧时王谢堂前燕,飞入寻常百姓家。jiù shí wáng xiè táng qián yàn,fēi rù xún cháng bǎi xìng jiā。

西塞山怀古

刘禹锡

王濬楼船下益州,金陵王气黯然收。wáng jùn lóu chuán xià yì zhōu,jīn líng wáng qì àn rán shōu。 千寻铁锁沉江底,一片降幡出石头。qiān xún tiě suǒ chén jiāng dǐ,yī piàn jiàng fān chū shí tóu。 人世几回伤往事,山形依旧枕寒流。rén shì jǐ huí shāng wǎng shì,shān xíng yī jiù zhěn hán liú。 今逢四海为家日,故垒萧萧芦荻秋。jīn féng sì hǎi wèi jiā rì,gù lěi xiāo xiāo lú dí qiū。

酬乐天扬州初逢席上见赠

刘禹锡

巴山楚水凄凉地,二十三年弃置身。bā shān chǔ shuǐ qī liáng dì,èr shí sān nián qì zhì shēn。 怀旧空吟闻笛赋,到乡翻似烂柯人。huái jiù kōng yín wén dí fù,dào xiāng fān shì làn kē rén。 沉舟侧畔千帆过,病树前头万木春。chén zhōu cè pàn qiān fān guò,bìng shù qián tóu wàn mù chūn。 今日听君歌一曲,暂凭杯酒长精神。jīn rì tīng jūn gē yī qū,zàn píng bēi jiǔ zhǎng jīng shén。

秋词(其一)

刘禹锡

自古逢秋悲寂寥,我言秋日胜春朝。zì gǔ féng qiū bēi jì liáo,wǒ yán qiū rì shèng chūn cháo。 晴空一鹤排云上,便引诗情到碧霄。qíng kōng yī hè pái yún shàng,biàn yǐn shī qíng dào bì xiāo。

蜀先主庙

刘禹锡

天地英雄气,千秋尚凛然。tiān dì yīng xióng qì,qiān qiū shàng lǐn rán。 势分三足鼎,业复五铢钱。shì fēn sān zú dǐng,yè fù wǔ zhū qián。 得相能开国,生儿不象贤。dé xiāng néng kāi guó,shēng ér bù xiàng xián。 凄凉蜀故妓,来舞魏宫前。qī liáng shǔ gù jì,lái wǔ wèi gōng qián。

和乐天春词

刘禹锡

新妆宜面下朱楼,深锁春光一院愁。xīn zhuāng yí miàn xià zhū lóu,shēn suǒ chūn guāng yī yuàn chóu。 行到中庭数花朵,蜻蜓飞上玉搔头。xíng dào zhōng tíng shù huā duǒ,qīng tíng fēi shàng yù sāo tóu。

石头城

刘禹锡

山围故国周遭在,潮打空城寂寞回。shān wéi gù guó zhōu zāo zài,cháo dǎ kōng chéng jì mò huí。 淮水东边旧时月,夜深还过女墙来。huái shuǐ dōng biān jiù shí yuè,yè shēn hái guò nǚ qiáng lái。

秋词(其二)

刘禹锡

山明水净夜来霜,数树深红出浅黄。shān míng shuǐ jìng yè lái shuāng,shù shù shēn hóng chū qiǎn huáng。 试上高楼清入骨,岂如春色嗾人狂。shì shàng gāo lóu qīng rù gǔ,qǐ rú chūn sè sǒu rén kuáng。

送韦秀才道冲赴制举

刘禹锡

惊禽一辞巢,栖息无少安。jīng qín yī cí cháo,qī xī wú shǎo ān。 秋扇一离手,流尘蔽霜纨。qiū shàn yī lí shǒu,liú chén bì shuāng wán。 故侣不可追,凉风日已寒。gù lǚ bù kě zhuī,liáng fēng rì yǐ hán。 远逢杜陵士,别尽平生欢。yuǎn féng dù líng shì,bié jǐn píng shēng huān。 逐客无印绶,楚江多芷兰。zhú kè wú yìn shòu,chǔ jiāng duō zhǐ lán。 因居暇时游,长铗不复弹。yīn jū xiá shí yóu,zhǎng jiá bù fù dàn。 阅书南轩霁,縆瑟清夜阑。yuè shū nán xuān jì,gēng sè qīng yè lán。 万境身外寂,一杯腹中宽。wàn jìng shēn wài jì,yī bēi fù zhōng kuān。 伊昔玄宗朝,冬卿冠鸳鸾。yī xī xuán zōng cháo,dōng qīng guān yuān luán。 肃穆升内殿,从容领儒冠。sù mù shēng nèi diàn,cóng róng lǐng rú guān。 游夏无措词,阳秋垂不刊。yóu xià wú cuò cí,yáng qiū chuí bù kān。 至今群玉府,学者空纵观。zhì jīn qún yù fǔ,xué zhě kōng zòng guān。 世人希德门,揭若攀峰峦。shì rén xī dé mén,jiē ruò pān fēng luán。 之子尚明训,锵如振琅玕。zhī zi shàng míng xùn,qiāng rú zhèn láng gān。 一旦西上书,斑衣拂征鞍。yī dàn xī shàng shū,bān yī fú zhēng ān。 荆台宿暮雨,汉水浮春澜。jīng tái sù mù yǔ,hàn shuǐ fú chūn lán。 君门起天中,多士如星攒。jūn mén qǐ tiān zhōng,duō shì rú xīng zǎn。 烟霞覆双阙,抃舞罗千官。yān xiá fù shuāng quē,biàn wǔ luó qiān guān。 清漏滴铜壶,仙厨下雕槃。qīng lòu dī tóng hú,xiān chú xià diāo pán。 荧煌仰金榜,错落濡飞翰。yíng huáng yǎng jīn bǎng,cuò luò rú fēi hàn。 古来才杰士,所嗟遭时难。gǔ lái cái jié shì,suǒ jiē zāo shí nán。 一鸣从此始,相望青云端。yī míng cóng cǐ shǐ,xiāng wàng qīng yún duān。

望洞庭

刘禹锡

湖光秋月两相和,潭面无风镜未磨。hú guāng qiū yuè liǎng xiāng hé,tán miàn wú fēng jìng wèi mó。 遥望洞庭山水翠,白银盘里一青螺。yáo wàng dòng tíng shān shuǐ cuì,bái yín pán lǐ yī qīng luó。

巫山神女庙

刘禹锡

巫山十二郁苍苍,片石亭亭号女郎。wū shān shí èr yù cāng cāng,piàn shí tíng tíng hào nǚ láng。 晓雾乍开疑卷幔,山花欲谢似残妆。xiǎo wù zhà kāi yí juǎn màn,shān huā yù xiè shì cán zhuāng。 星河好夜闻清佩,云雨归时带异香。xīng hé hǎo yè wén qīng pèi,yún yǔ guī shí dài yì xiāng。 何事神仙九天上,人间来就楚襄王。hé shì shén xiān jiǔ tiān shàng,rén jiān lái jiù chǔ xiāng wáng。

秋风引

刘禹锡

何处秋风至?萧萧送雁群。hé chù qiū fēng zhì?xiāo xiāo sòng yàn qún。 朝来入庭树,孤客最先闻。cháo lái rù tíng shù,gū kè zuì xiān wén。

翠微寺有感

刘禹锡

吾王昔游幸,离宫云际开。wú wáng xī yóu xìng,lí gōng yún jì kāi。 朱旗迎夏早,凉轩避暑来。zhū qí yíng xià zǎo,liáng xuān bì shǔ lái。 汤饼赐都尉,寒冰颁上才。tāng bǐng cì dōu wèi,hán bīng bān shàng cái。 龙髯不可望,玉座生尘埃。lóng rán bù kě wàng,yù zuò shēng chén āi。

读张曲江集作

刘禹锡

圣言贵忠恕,至道重观身。shèng yán guì zhōng shù,zhì dào zhòng guān shēn。 法在何所恨,色相斯为仁。fǎ zài hé suǒ hèn,sè xiāng sī wèi rén。 良时难久恃,阴谪岂无因。liáng shí nán jiǔ shì,yīn zhé qǐ wú yīn。 寂寞韶阳庙,魂归不见人。jì mò sháo yáng miào,hún guī bù jiàn rén。

岁夜咏怀

刘禹锡

弥年不得意,新岁又如何。mí nián bù dé yì,xīn suì yòu rú hé。 念昔同游者,而今有几多。niàn xī tóng yóu zhě,ér jīn yǒu jǐ duō。 以闲为自在,将寿补蹉跎。yǐ xián wèi zì zài,jiāng shòu bǔ cuō tuó。 春色无情故,幽居亦见过。chūn sè wú qíng gù,yōu jū yì jiàn guò。

秋日书怀寄河南王尹

刘禹锡

公府想无事,西池秋水清。gōng fǔ xiǎng wú shì,xī chí qiū shuǐ qīng。 去年为狎客,永日奉高情。qù nián wèi xiá kè,yǒng rì fèng gāo qíng。 况有台上月,如闻云外笙。kuàng yǒu tái shàng yuè,rú wén yún wài shēng。 不知桑落酒,今岁与谁倾。bù zhī sāng luò jiǔ,jīn suì yǔ shuí qīng。

海阳十咏

刘禹锡

潇洒青林际,夤缘碧潭隈。xiāo sǎ qīng lín jì,yín yuán bì tán wēi。 淙流冒石下,轻波触砌回。cóng liú mào shí xià,qīng bō chù qì huí。 香风逼人度,幽花覆水开。xiāng fēng bī rén dù,yōu huā fù shuǐ kāi。 故令无四壁,晴夜月光来。gù lìng wú sì bì,qíng yè yuè guāng lái。

海阳十咏

刘禹锡

飞流透嵌隙,喷洒如丝棼。fēi liú tòu qiàn xì,pēn sǎ rú sī fén。 含晕迎初旭,翻光破夕曛。hán yūn yíng chū xù,fān guāng pò xī xūn。 馀波绕石去,碎响隔溪闻。yú bō rào shí qù,suì xiǎng gé xī wén。 却望琼沙际,逶迤见脉分。què wàng qióng shā jì,wēi yí jiàn mài fēn。