古诗词

牛相公留守见示城外新墅有溪竹秋月亲情多往宿游恨不得去因成四韵兼简洛中亲故之什兼命同作

刘禹锡

别墅洛城外,月明村野通。bié shù luò chéng wài,yuè míng cūn yě tōng。 光辉满地上,丝管发舟中。guāng huī mǎn dì shàng,sī guǎn fā zhōu zhōng。 堤艳菊花露,岛凉松叶风。dī yàn jú huā lù,dǎo liáng sōng yè fēng。 高情限清禁,寒漏滴深宫。gāo qíng xiàn qīng jìn,hán lòu dī shēn gōng。

酬滑州李尚书秋日见寄

刘禹锡

一入石渠署,三闻宫树蝉。yī rù shí qú shǔ,sān wén gōng shù chán。 丹霄未得路,白发又添年。dān xiāo wèi dé lù,bái fā yòu tiān nián。 双节外台贵,孤箫中禁传。shuāng jié wài tái guì,gū xiāo zhōng jìn chuán。 徵黄在旦夕,早晚发南燕。zhēng huáng zài dàn xī,zǎo wǎn fā nán yàn。

和西川李尚书汉州微月游房太尉西湖

刘禹锡

木落汉川夜,西湖悬玉钩。mù luò hàn chuān yè,xī hú xuán yù gōu。 旌旗环水次,舟楫泛中流。jīng qí huán shuǐ cì,zhōu jí fàn zhōng liú。 目极想前事,神交如共游。mù jí xiǎng qián shì,shén jiāo rú gòng yóu。 瑶琴久已绝,松韵自悲秋。yáo qín jiǔ yǐ jué,sōng yùn zì bēi qiū。

和重题

刘禹锡

林端落照尽,湖上远岚清。lín duān luò zhào jǐn,hú shàng yuǎn lán qīng。 水榭芝兰室,仙舟鱼鸟情。shuǐ xiè zhī lán shì,xiān zhōu yú niǎo qíng。 人琴久寂寞,烟月若平生。rén qín jiǔ jì mò,yān yuè ruò píng shēng。 一泛钓璜处,再吟锵玉声。yī fàn diào huáng chù,zài yín qiāng yù shēng。

酬李相公喜归乡国自巩县夜泛洛水见寄

刘禹锡

巩树烟月上,清光含碧流。gǒng shù yān yuè shàng,qīng guāng hán bì liú。 且无三已色,犹泛五湖州。qiě wú sān yǐ sè,yóu fàn wǔ hú zhōu。 鹏息风还起,凤归林正秋。péng xī fēng hái qǐ,fèng guī lín zhèng qiū。 虽攀小山桂,此地不淹留。suī pān xiǎo shān guì,cǐ dì bù yān liú。

和李相公平泉潭上喜见初月

刘禹锡

家山见初月,林壑悄无尘。jiā shān jiàn chū yuè,lín hè qiāo wú chén。 幽境此何夕,清光如为人。yōu jìng cǐ hé xī,qīng guāng rú wèi rén。 潭空破镜入,风动翠蛾颦。tán kōng pò jìng rù,fēng dòng cuì é pín。 会向琐窗望,追思伊洛滨。huì xiàng suǒ chuāng wàng,zhuī sī yī luò bīn。

和李相公初归平泉过龙门南岭遥望山居即事

刘禹锡

暂别明庭去,初随优诏还。zàn bié míng tíng qù,chū suí yōu zhào hái。 曾为鹏鸟赋,喜过凿龙山。céng wèi péng niǎo fù,xǐ guò záo lóng shān。 新墅烟火起,野程泉石间。xīn shù yān huǒ qǐ,yě chéng quán shí jiān。 岩廊人望在,只得片时闲。yán láng rén wàng zài,zhǐ dé piàn shí xián。

和李相公以平泉新墅获方外之名因为诗以报洛中士君子兼见寄之什

刘禹锡

业继韦平后,家依昆阆间。yè jì wéi píng hòu,jiā yī kūn láng jiān。 恩华辞北第,潇洒爱东山。ēn huá cí běi dì,xiāo sǎ ài dōng shān。 满室图书在,入门松菊闲。mǎn shì tú shū zài,rù mén sōng jú xián。 垂天虽暂息,一举出人寰。chuí tiān suī zàn xī,yī jǔ chū rén huán。

松江送处州奚使君

刘禹锡

吴越古今路,沧波朝夕流。wú yuè gǔ jīn lù,cāng bō cháo xī liú。 从来别离地,能使管弦愁。cóng lái bié lí dì,néng shǐ guǎn xián chóu。 江草带烟暮,海云含雨秋。jiāng cǎo dài yān mù,hǎi yún hán yǔ qiū。 知君五陵客,不乐石门游。zhī jūn wǔ líng kè,bù lè shí mén yóu。

题报恩寺

刘禹锡

云外支硎寺,名声敌虎丘。yún wài zhī xíng sì,míng shēng dí hǔ qiū。 石文留马迹,峰势耸牛头。shí wén liú mǎ jì,fēng shì sǒng niú tóu。 泉眼潜通海,松门预带秋。quán yǎn qián tōng hǎi,sōng mén yù dài qiū。 迟回好风景,王谢昔曾游。chí huí hǎo fēng jǐng,wáng xiè xī céng yóu。

罢郡姑苏北归渡杨子津

刘禹锡

几岁悲南国,今朝赋北征。jǐ suì bēi nán guó,jīn cháo fù běi zhēng。 归心渡江勇,病体得秋轻。guī xīn dù jiāng yǒng,bìng tǐ dé qiū qīng。 海阔石门小,城高粉堞明。hǎi kuò shí mén xiǎo,chéng gāo fěn dié míng。 金山旧游寺,过岸听钟声。jīn shān jiù yóu sì,guò àn tīng zhōng shēng。

罢郡姑苏北归渡杨子津

刘禹锡

故国荒台在,前临震泽波。gù guó huāng tái zài,qián lín zhèn zé bō。 绮罗随世尽,麋鹿古时多。qǐ luó suí shì jǐn,mí lù gǔ shí duō。 筑用金锤力,摧因石鼠窠。zhù yòng jīn chuí lì,cuī yīn shí shǔ kē。 昔年雕辇路,唯有采樵歌。xī nián diāo niǎn lù,wéi yǒu cǎi qiáo gē。

寻汪道士不遇

刘禹锡

仙子东南秀,泠然善驭风。xiān zi dōng nán xiù,líng rán shàn yù fēng。 笙歌五云里,天地一壶中。shēng gē wǔ yún lǐ,tiān dì yī hú zhōng。 受箓金华洞,焚香玉帝宫。shòu lù jīn huá dòng,fén xiāng yù dì gōng。 我来君闭户,应是向崆峒。wǒ lái jūn bì hù,yīng shì xiàng kōng dòng。

谢柳子厚寄叠石砚

刘禹锡

常时同砚席,寄砚感离群。cháng shí tóng yàn xí,jì yàn gǎn lí qún。 清越敲寒玉,参差叠碧云。qīng yuè qiāo hán yù,cān chà dié bì yún。 烟岚馀斐亹,水墨两氛氲。yān lán yú fěi wěi,shuǐ mò liǎng fēn yūn。 好与陶贞白,松窗写紫文。hǎo yǔ táo zhēn bái,sōng chuāng xiě zǐ wén。

元日感怀

刘禹锡

振蛰春潜至,湘南人未归。zhèn zhé chūn qián zhì,xiāng nán rén wèi guī。 身加一日长,心觉去年非。shēn jiā yī rì zhǎng,xīn jué qù nián fēi。 燎火委虚烬,儿童炫彩衣。liáo huǒ wěi xū jìn,ér tóng xuàn cǎi yī。 异乡无旧识,车马到门稀。yì xiāng wú jiù shí,chē mǎ dào mén xī。

谢宣州崔相公赐马

刘禹锡

浮云金络膝,昨日别朱轮。fú yún jīn luò xī,zuó rì bié zhū lún。 衔草如怀恋,嘶风尚意频。xián cǎo rú huái liàn,sī fēng shàng yì pín。 曾将此君子,不是换佳人。céng jiāng cǐ jūn zi,bù shì huàn jiā rén。 从此西归路,应容蹑后尘。cóng cǐ xī guī lù,yīng róng niè hòu chén。

南中书来

刘禹锡

君书问风俗,此地接炎州。jūn shū wèn fēng sú,cǐ dì jiē yán zhōu。 淫祀多青鬼,居人少白头。yín sì duō qīng guǐ,jū rén shǎo bái tóu。 旅情偏在夜,乡思岂唯秋。lǚ qíng piān zài yè,xiāng sī qǐ wéi qiū。 每羡朝宗水,门前尽日流。měi xiàn cháo zōng shuǐ,mén qián jǐn rì liú。

题招隐寺

刘禹锡

隐士遗尘在,高僧精舍开。yǐn shì yí chén zài,gāo sēng jīng shě kāi。 地形临渚断,江势触山回。dì xíng lín zhǔ duàn,jiāng shì chù shān huí。 楚野花多思,南禽声例哀。chǔ yě huā duō sī,nán qín shēng lì āi。 殷勤最高顶,闲即望乡来。yīn qín zuì gāo dǐng,xián jí wàng xiāng lái。

思归寄山中友人

刘禹锡

萧条对秋色,相忆在云泉。xiāo tiáo duì qiū sè,xiāng yì zài yún quán。 木落病身死,潮平归思悬。mù luò bìng shēn sǐ,cháo píng guī sī xuán。 凉钟山顶寺,暝火渡头船。liáng zhōng shān dǐng sì,míng huǒ dù tóu chuán。 此地非吾土,闲留又一年。cǐ dì fēi wú tǔ,xián liú yòu yī nián。

有感

刘禹锡

死且不自觉,其馀安可论。sǐ qiě bù zì jué,qí yú ān kě lùn。 昨宵凤池客,今日雀罗门。zuó xiāo fèng chí kè,jīn rì què luó mén。 骑吏尘未息,铭旌风已翻。qí lì chén wèi xī,míng jīng fēng yǐ fān。 平生红粉爱,惟解哭黄昏。píng shēng hóng fěn ài,wéi jiě kū huáng hūn。