古诗词

听旧宫中乐人穆氏唱歌

刘禹锡

曾随织女渡天河,记得云间第一歌。céng suí zhī nǚ dù tiān hé,jì dé yún jiān dì yī gē。 休唱贞元供奉曲,当时朝士已无多。xiū chàng zhēn yuán gōng fèng qū,dāng shí cháo shì yǐ wú duō。

金陵五题·台城

刘禹锡

台城六代竞豪华,结绮临春事最奢。tái chéng liù dài jìng háo huá,jié qǐ lín chūn shì zuì shē。 万户千门成野草,只缘一曲后庭花。wàn hù qiān mén chéng yě cǎo,zhǐ yuán yī qū hòu tíng huā。

金陵五题·生公讲堂

刘禹锡

生公说法鬼神听,身后空堂夜不扃。shēng gōng shuō fǎ guǐ shén tīng,shēn hòu kōng táng yè bù jiōng。 高坐寂寥尘漠漠,一方明月可中庭。gāo zuò jì liáo chén mò mò,yī fāng míng yuè kě zhōng tíng。

金陵五题

刘禹锡

南朝词臣北朝客,归来唯见秦淮碧。nán cháo cí chén běi cháo kè,guī lái wéi jiàn qín huái bì。 池台竹树三亩馀,至今人道江家宅。chí tái zhú shù sān mǔ yú,zhì jīn rén dào jiāng jiā zhái。

韩信庙

刘禹锡

将略兵机命世雄,苍黄钟室叹良弓。jiāng lüè bīng jī mìng shì xióng,cāng huáng zhōng shì tàn liáng gōng。 遂令后代登坛者,每一寻思怕立功。suì lìng hòu dài dēng tán zhě,měi yī xún sī pà lì gōng。

李贾二大夫谏拜命后寄杨八寿州

刘禹锡

谏省新登二直臣,万方惊喜捧丝纶。jiàn shěng xīn dēng èr zhí chén,wàn fāng jīng xǐ pěng sī lún。 则知天子明如日,肯放淮南高卧人。zé zhī tiān zi míng rú rì,kěn fàng huái nán gāo wò rén。

美温尚书镇定兴元以诗寄贺

刘禹锡

旌旗入境犬无声,戮尽鲸鲵汉水清。jīng qí rù jìng quǎn wú shēng,lù jǐn jīng ní hàn shuǐ qīng。 从此世人开耳目,始知名将出书生。cóng cǐ shì rén kāi ěr mù,shǐ zhī míng jiāng chū shū shēng。

酬瑞

刘禹锡

夜泊湘川逐客心,月明猿苦血沾襟。yè pō xiāng chuān zhú kè xīn,yuè míng yuán kǔ xuè zhān jīn。 湘妃旧竹痕犹浅,从此因君染更深。xiāng fēi jiù zhú hén yóu qiǎn,cóng cǐ yīn jūn rǎn gèng shēn。

徵还京师见旧番官冯叔达

刘禹锡

前者匆匆襆被行,十年憔悴到京城。qián zhě cōng cōng fú bèi xíng,shí nián qiáo cuì dào jīng chéng。 南宫旧吏来相问,何处淹留白发生。nán gōng jiù lì lái xiāng wèn,hé chù yān liú bái fā shēng。

与歌者何戡

刘禹锡

二十馀年别帝京,重闻天乐不胜情。èr shí yú nián bié dì jīng,zhòng wén tiān lè bù shèng qíng。 旧人唯有何戡在,更与殷勤唱渭城。jiù rén wéi yǒu hé kān zài,gèng yǔ yīn qín chàng wèi chéng。

与歌童田顺郎

刘禹锡

天下能歌御史娘,花前叶底奉君王。tiān xià néng gē yù shǐ niáng,huā qián yè dǐ fèng jūn wáng。 九重深处无人见,分付新声与顺郎。jiǔ zhòng shēn chù wú rén jiàn,fēn fù xīn shēng yǔ shùn láng。

燕尔馆破屏风所画至精人多叹赏题之

刘禹锡

画时应遇空亡日,卖处难逢识别人。huà shí yīng yù kōng wáng rì,mài chù nán féng shí bié rén。 唯有多情往来客,强将衫袖拂埃尘。wéi yǒu duō qíng wǎng lái kè,qiáng jiāng shān xiù fú āi chén。

赏牡丹

刘禹锡

庭前芍药妖无格,池上芙蕖净少情。tíng qián sháo yào yāo wú gé,chí shàng fú qú jìng shǎo qíng。 唯有牡丹真国色,花开时节动京城。wéi yǒu mǔ dān zhēn guó sè,huā kāi shí jié dòng jīng chéng。

题欹器图

刘禹锡

秦国功成思税驾,晋臣名遂叹危机。qín guó gōng chéng sī shuì jià,jìn chén míng suì tàn wēi jī。 无因上蔡牵黄犬,愿作丹徒一布衣。wú yīn shàng cài qiān huáng quǎn,yuàn zuò dān tú yī bù yī。

伤桃源薛道士

刘禹锡

坛边松在鹤巢空,白鹿闲行旧径中。tán biān sōng zài hè cháo kōng,bái lù xián xíng jiù jìng zhōng。 手植红桃千树发,满山无主任春风。shǒu zhí hóng táo qiān shù fā,mǎn shān wú zhǔ rèn chūn fēng。

王思道碑堂下作

刘禹锡

苍苍宰树起寒烟,尚有威名海内传。cāng cāng zǎi shù qǐ hán yān,shàng yǒu wēi míng hǎi nèi chuán。 四府旧闻多故吏,几人垂泪拜碑前。sì fǔ jiù wén duō gù lì,jǐ rén chuí lèi bài bēi qián。

伤愚溪三首

刘禹锡

溪水悠悠春自来,草堂无主燕飞回。xī shuǐ yōu yōu chūn zì lái,cǎo táng wú zhǔ yàn fēi huí。 隔帘惟见中庭草,一树山榴依旧开。gé lián wéi jiàn zhōng tíng cǎo,yī shù shān liú yī jiù kāi。

伤愚溪三首

刘禹锡

草圣数行留坏壁,木奴千树属邻家。cǎo shèng shù xíng liú huài bì,mù nú qiān shù shǔ lín jiā。 唯见里门通德榜,残阳寂寞出樵车。wéi jiàn lǐ mén tōng dé bǎng,cán yáng jì mò chū qiáo chē。

伤愚溪三首

刘禹锡

柳门竹巷依依在,野草青苔日日多。liǔ mén zhú xiàng yī yī zài,yě cǎo qīng tái rì rì duō。 纵有邻人解吹笛,山阳旧侣更谁过。zòng yǒu lín rén jiě chuī dí,shān yáng jiù lǚ gèng shuí guò。

伤循州浑尚书

刘禹锡

贵人沦落路人衰,碧海连天丹旐回。guì rén lún luò lù rén shuāi,bì hǎi lián tiān dān zhào huí。 遥想长安此时节,朱门深巷百花开。yáo xiǎng zhǎng ān cǐ shí jié,zhū mén shēn xiàng bǎi huā kāi。