古诗词

侠士诗

崔涯

太行岭上二尺雪,崔涯袖中三尺铁。tài xíng lǐng shàng èr chǐ xuě,cuī yá xiù zhōng sān chǐ tiě。
一朝若遇有心人,出门便与妻儿别。yī cháo ruò yù yǒu xīn rén,chū mén biàn yǔ qī ér bié。

嘲李端端

崔涯

黄昏不语不知行,鼻似烟窗耳似铛。huáng hūn bù yǔ bù zhī xíng,bí shì yān chuāng ěr shì dāng。
独把象牙梳插鬓,昆仑山上月初明。dú bǎ xiàng yá shū chā bìn,kūn lún shān shàng yuè chū míng。

嘲李端端

崔涯

觅得黄骝鞁绣鞍,善和坊里取端端。mì dé huáng liú bèi xiù ān,shàn hé fāng lǐ qǔ duān duān。
扬州近日浑成差,一朵能行白牡丹。yáng zhōu jìn rì hún chéng chà,yī duǒ néng xíng bái mǔ dān。

性空

乌不前,兔不后,几人于此茫然走。wū bù qián,tù bù hòu,jǐ rén yú cǐ máng rán zǒu。
只有阇黎达本源,结舌何曾着空有?zhǐ yǒu dū lí dá běn yuán,jié shé hé céng zhe kōng yǒu?

寄孙储

孙定

行行血泪洒尘襟,事逐东流渭水深。xíng xíng xuè lèi sǎ chén jīn,shì zhú dōng liú wèi shuǐ shēn。
秋跨蹇驴风尚紧,静投孤店日初沈。qiū kuà jiǎn lǘ fēng shàng jǐn,jìng tóu gū diàn rì chū shěn。
一枝犹挂东堂梦,千里空驰北巷心。yī zhī yóu guà dōng táng mèng,qiān lǐ kōng chí běi xiàng xīn。
明月悲歌又前去,满城烟树噪春禽。míng yuè bēi gē yòu qián qù,mǎn chéng yān shù zào chūn qín。

怀鲁

程弥纶

曲阜国,尼丘山。qū fù guó,ní qiū shān。
周公邈难问,夫子犹启关。zhōu gōng miǎo nán wèn,fū zi yóu qǐ guān。
履风雩兮若见,游夏兴兮鲁颜。lǚ fēng yú xī ruò jiàn,yóu xià xīng xī lǔ yán。
天孙天孙,何为今兮学且难,负星明而东游闲闲。tiān sūn tiān sūn,hé wèi jīn xī xué qiě nán,fù xīng míng ér dōng yóu xián xián。

和裴司空答张秘书赠马诗

张贾

阁下从容旧客卿,寄来骏马赏高情。gé xià cóng róng jiù kè qīng,jì lái jùn mǎ shǎng gāo qíng。
任追烟景骑仍醉,知有文章倚便成。rèn zhuī yān jǐng qí réng zuì,zhī yǒu wén zhāng yǐ biàn chéng。
步步自怜春日影,萧萧犹起朔风声。bù bù zì lián chūn rì yǐng,xiāo xiāo yóu qǐ shuò fēng shēng。
须知上宰吹嘘意,送入天门上路行。xū zhī shàng zǎi chuī xū yì,sòng rù tiān mén shàng lù xíng。

和太原山亭怀古诗

张贾

中庭起崖谷,漱玉下涟漪。zhōng tíng qǐ yá gǔ,shù yù xià lián yī。
丹丘谁云远,寓象得心期。dān qiū shuí yún yuǎn,yù xiàng dé xīn qī。
岂不贵钟鼎,至怀在希夷。qǐ bù guì zhōng dǐng,zhì huái zài xī yí。
唯当蓬莱阁,灵凤复来仪。wéi dāng péng lái gé,líng fèng fù lái yí。

状江南季秋

刘蕃

江南季秋天,栗熟大如拳。jiāng nán jì qiū tiān,lì shú dà rú quán。
枫叶红霞举,苍芦白浪川。fēng yè hóng xiá jǔ,cāng lú bái làng chuān。

忆长安十一月

刘蕃

忆长安,子月时,千官贺至丹墀。yì zhǎng ān,zi yuè shí,qiān guān hè zhì dān chí。
御苑雪开琼树,龙堂冰作瑶池。yù yuàn xuě kāi qióng shù,lóng táng bīng zuò yáo chí。
兽炭毡炉正好,貂裘狐白相宜。shòu tàn zhān lú zhèng hǎo,diāo qiú hú bái xiāng yí。

春夜山亭

房旭

夜静琴还静,年春酒复春。yè jìng qín hái jìng,nián chūn jiǔ fù chūn。
何曾山水地,风月不□□。hé céng shān shuǐ dì,fēng yuè bù。

上裴侍郎

王涣

青衿七十榜三年,建礼含香次第迁。qīng jīn qī shí bǎng sān nián,jiàn lǐ hán xiāng cì dì qiān。
珠彩下连星错落,桂花曾对月婵娟。zhū cǎi xià lián xīng cuò luò,guì huā céng duì yuè chán juān。
玉经磨琢多成器,剑拔沈埋更倚天。yù jīng mó zuó duō chéng qì,jiàn bá shěn mái gèng yǐ tiān。
应念衔恩最深者,春来为寿拜尊前。yīng niàn xián ēn zuì shēn zhě,chūn lái wèi shòu bài zūn qián。

悼亡

王涣

春来得病夏来加,深掩妆窗卧碧纱。chūn lái dé bìng xià lái jiā,shēn yǎn zhuāng chuāng wò bì shā。
为怯暗藏秦女扇,怕惊愁度阿香车。wèi qiè àn cáng qín nǚ shàn,pà jīng chóu dù ā xiāng chē。
腰肢暗想风欺柳,粉态难忘露洗花。yāo zhī àn xiǎng fēng qī liǔ,fěn tài nán wàng lù xǐ huā。
今日青门葬君处,乱蝉衰草夕阳斜。jīn rì qīng mén zàng jūn chù,luàn chán shuāi cǎo xī yáng xié。

惆怅诗十二首

王涣

八蚕薄絮鸳鸯绮,半夜佳期并枕眠。bā cán báo xù yuān yāng qǐ,bàn yè jiā qī bìng zhěn mián。
钟动红娘唤归去,对人匀泪拾金钿。zhōng dòng hóng niáng huàn guī qù,duì rén yún lèi shí jīn diàn。

惆怅诗十二首

王涣

李夫人病已经秋,汉武看来不举头。lǐ fū rén bìng yǐ jīng qiū,hàn wǔ kàn lái bù jǔ tóu。
得所浓华销歇尽,楚魂湘血一生休。dé suǒ nóng huá xiāo xiē jǐn,chǔ hún xiāng xuè yī shēng xiū。

惆怅诗十二首

王涣

谢家池馆花笼月,萧寺房廊竹飐风。xiè jiā chí guǎn huā lóng yuè,xiāo sì fáng láng zhú zhǎn fēng。
夜半酒醒凭槛立,所思多在别离中。yè bàn jiǔ xǐng píng kǎn lì,suǒ sī duō zài bié lí zhōng。

惆怅诗十二首

王涣

隋师战舰欲亡陈,国破应难保此身。suí shī zhàn jiàn yù wáng chén,guó pò yīng nán bǎo cǐ shēn。
诀别徐郎泪如雨,镜鸾分后属何人。jué bié xú láng lèi rú yǔ,jìng luán fēn hòu shǔ hé rén。

惆怅诗十二首

王涣

七夕琼筵随事陈,兼花连蒂共伤神。qī xī qióng yán suí shì chén,jiān huā lián dì gòng shāng shén。
蜀王殿里三更月,不见骊山私语人。shǔ wáng diàn lǐ sān gèng yuè,bù jiàn lí shān sī yǔ rén。

惆怅诗十二首

王涣

夜寒春病不胜怀,玉瘦花啼万事乖。yè hán chūn bìng bù shèng huái,yù shòu huā tí wàn shì guāi。
薄幸檀郎断芳信,惊嗟犹梦合欢鞋。báo xìng tán láng duàn fāng xìn,jīng jiē yóu mèng hé huān xié。

惆怅诗十二首

王涣

呜咽离声管吹秋,妾身今日为君休。wū yàn lí shēng guǎn chuī qiū,qiè shēn jīn rì wèi jūn xiū。
齐奴不说平生事,忍看花枝谢玉楼。qí nú bù shuō píng shēng shì,rěn kàn huā zhī xiè yù lóu。