古诗词

偶然作六首

王维

陶潜任天真,其性颇耽酒。táo qián rèn tiān zhēn,qí xìng pǒ dān jiǔ。 自从弃官来,家贫不能有。zì cóng qì guān lái,jiā pín bù néng yǒu。 九月九日时,菊花空满手。jiǔ yuè jiǔ rì shí,jú huā kōng mǎn shǒu。 中心窃自思,傥有人送否。zhōng xīn qiè zì sī,tǎng yǒu rén sòng fǒu。 白衣携壶觞,果来遗老叟。bái yī xié hú shāng,guǒ lái yí lǎo sǒu。 且喜得斟酌,安问升与斗。qiě xǐ dé zhēn zhuó,ān wèn shēng yǔ dòu。 奋衣野田中,今日嗟无负。fèn yī yě tián zhōng,jīn rì jiē wú fù。 兀傲迷东西,蓑笠不能守。wù ào mí dōng xī,suō lì bù néng shǒu。 倾倒强行行,酣歌归五柳。qīng dào qiáng xíng xíng,hān gē guī wǔ liǔ。 生事不曾问,肯愧家中妇。shēng shì bù céng wèn,kěn kuì jiā zhōng fù。

偶然作六首

王维

赵女弹箜篌,复能邯郸舞。zhào nǚ dàn kōng hóu,fù néng hán dān wǔ。 夫婿轻薄儿,斗鸡事齐主。fū xù qīng báo ér,dòu jī shì qí zhǔ。 黄金买歌笑,用钱不复数。huáng jīn mǎi gē xiào,yòng qián bù fù shù。 许史相经过,高门盈四牡。xǔ shǐ xiāng jīng guò,gāo mén yíng sì mǔ。 客舍有儒生,昂藏出邹鲁。kè shě yǒu rú shēng,áng cáng chū zōu lǔ。 读书三十年,腰间无尺组。dú shū sān shí nián,yāo jiān wú chǐ zǔ。 被服圣人教,一生自穷苦。bèi fú shèng rén jiào,yī shēng zì qióng kǔ。

偶然作六首

王维

老来懒赋诗,惟有老相随。lǎo lái lǎn fù shī,wéi yǒu lǎo xiāng suí。 宿世谬词客,前身应画师。sù shì miù cí kè,qián shēn yīng huà shī。 不能舍馀习,偶被世人知。bù néng shě yú xí,ǒu bèi shì rén zhī。 名字本皆是,此心还不知。míng zì běn jiē shì,cǐ xīn hái bù zhī。

寓言二首其一

王维

朱绂谁家子,无乃金张孙。zhū fú shuí jiā zi,wú nǎi jīn zhāng sūn。 骊驹从白马,出入铜龙门。lí jū cóng bái mǎ,chū rù tóng lóng mén。 问尔何功德,多承明主恩。wèn ěr hé gōng dé,duō chéng míng zhǔ ēn。 斗鸡平乐馆,射雉上林园。dòu jī píng lè guǎn,shè zhì shàng lín yuán。 曲陌车骑盛,高堂珠翠繁。qū mò chē qí shèng,gāo táng zhū cuì fán。 奈何轩冕贵,不与布衣言。nài hé xuān miǎn guì,bù yǔ bù yī yán。

冬夜书怀

王维

冬宵寒且永,夜漏宫中发。dōng xiāo hán qiě yǒng,yè lòu gōng zhōng fā。 草白霭繁霜,木衰澄清月。cǎo bái ǎi fán shuāng,mù shuāi chéng qīng yuè。 丽服映颓颜,朱灯照华发。lì fú yìng tuí yán,zhū dēng zhào huá fā。 汉家方尚少,顾影惭朝谒。hàn jiā fāng shàng shǎo,gù yǐng cán cháo yè。

送权二

王维

高人不可有,清论复何深。gāo rén bù kě yǒu,qīng lùn fù hé shēn。 一见如旧识,一言知道心。yī jiàn rú jiù shí,yī yán zhī dào xīn。 明时当薄宦,解薜去中林。míng shí dāng báo huàn,jiě bì qù zhōng lín。 芳草空隐处,白云馀故岑。fāng cǎo kōng yǐn chù,bái yún yú gù cén。 韩侯久携手,河岳共幽寻。hán hóu jiǔ xié shǒu,hé yuè gòng yōu xún。 怅别千馀里,临堂鸣素琴。chàng bié qiān yú lǐ,lín táng míng sù qín。

哭殷遥

王维

人生能几何,毕竟归无形。rén shēng néng jǐ hé,bì jìng guī wú xíng。 念君等为死,万事伤人情。niàn jūn děng wèi sǐ,wàn shì shāng rén qíng。 慈母未及葬,一女才十龄。cí mǔ wèi jí zàng,yī nǚ cái shí líng。 泱漭寒郊外,萧条闻哭声。yāng mǎng hán jiāo wài,xiāo tiáo wén kū shēng。 浮云为苍茫,飞鸟不能鸣。fú yún wèi cāng máng,fēi niǎo bù néng míng。 行人何寂寞,白日自凄清。xíng rén hé jì mò,bái rì zì qī qīng。 忆昔君在时,问我学无生。yì xī jūn zài shí,wèn wǒ xué wú shēng。 劝君苦不早,令君无所成。quàn jūn kǔ bù zǎo,lìng jūn wú suǒ chéng。 故人各有赠,又不及生平。gù rén gè yǒu zèng,yòu bù jí shēng píng。 负尔非一途,恸哭返柴荆。fù ěr fēi yī tú,tòng kū fǎn chái jīng。

故南阳夫人樊氏挽歌

王维

石窌恩荣重,金吾车骑盛。shí jiào ēn róng zhòng,jīn wú chē qí shèng。 将朝每赠言,入室还相敬。jiāng cháo měi zèng yán,rù shì hái xiāng jìng。 叠鼓秋城动,悬旌寒日映。dié gǔ qiū chéng dòng,xuán jīng hán rì yìng。 不言长不归,环佩犹将听。bù yán zhǎng bù guī,huán pèi yóu jiāng tīng。

夷门歌

王维

七雄雄雌犹未分,攻城杀将何纷纷。qī xióng xióng cí yóu wèi fēn,gōng chéng shā jiāng hé fēn fēn。 秦兵益围邯郸急,魏王不救平原君。qín bīng yì wéi hán dān jí,wèi wáng bù jiù píng yuán jūn。 公子为嬴停驷马,执辔愈恭意愈下。gōng zi wèi yíng tíng sì mǎ,zhí pèi yù gōng yì yù xià。 亥为屠肆鼓刀人,嬴乃夷门抱关者。hài wèi tú sì gǔ dāo rén,yíng nǎi yí mén bào guān zhě。 非但慷慨献良谋,意气兼将身命酬。fēi dàn kāng kǎi xiàn liáng móu,yì qì jiān jiāng shēn mìng chóu。 向风刎颈送公子,七十老翁何所求。xiàng fēng wěn jǐng sòng gōng zi,qī shí lǎo wēng hé suǒ qiú。

陇头吟

王维

长安少年游侠客,夜上戍楼看太白。zhǎng ān shǎo nián yóu xiá kè,yè shàng shù lóu kàn tài bái。 陇头明月迥临关,陇上行人夜吹笛。lǒng tóu míng yuè jiǒng lín guān,lǒng shàng xíng rén yè chuī dí。 关西老将不胜愁,驻马听之双泪流。guān xī lǎo jiāng bù shèng chóu,zhù mǎ tīng zhī shuāng lèi liú。 身经大小百馀战,麾下偏裨万户侯。shēn jīng dà xiǎo bǎi yú zhàn,huī xià piān bì wàn hù hóu。 苏武才为典属国,节旄落尽海西头。sū wǔ cái wèi diǎn shǔ guó,jié máo luò jǐn hǎi xī tóu。

燕支行

王维

汉家天将才且雄,来时谒帝明光宫。hàn jiā tiān jiāng cái qiě xióng,lái shí yè dì míng guāng gōng。 万乘亲推双阙下,千官出饯五陵东。wàn chéng qīn tuī shuāng quē xià,qiān guān chū jiàn wǔ líng dōng。 誓辞甲第金门里,身作长城玉塞中。shì cí jiǎ dì jīn mén lǐ,shēn zuò zhǎng chéng yù sāi zhōng。 卫霍才堪一骑将,朝廷不数贰师功。wèi huò cái kān yī qí jiāng,cháo tíng bù shù èr shī gōng。 赵魏燕韩多劲卒,关西侠少何咆勃。zhào wèi yàn hán duō jìn zú,guān xī xiá shǎo hé páo bó。 报雠只是闻尝胆,饮酒不曾妨刮骨。bào chóu zhǐ shì wén cháng dǎn,yǐn jiǔ bù céng fáng guā gǔ。 画戟雕戈白日寒,连旗大旆黄尘没。huà jǐ diāo gē bái rì hán,lián qí dà pèi huáng chén méi。 叠鼓遥翻瀚海波,鸣笳乱动天山月。dié gǔ yáo fān hàn hǎi bō,míng jiā luàn dòng tiān shān yuè。 麒麟锦带佩吴钩,飒沓青骊跃紫骝。qí lín jǐn dài pèi wú gōu,sà dá qīng lí yuè zǐ liú。 拔剑已断天骄臂,归鞍共饮月支头。bá jiàn yǐ duàn tiān jiāo bì,guī ān gòng yǐn yuè zhī tóu。 汉兵大呼一当百,虏骑相看哭且愁。hàn bīng dà hū yī dāng bǎi,lǔ qí xiāng kàn kū qiě chóu。 教战虽令赴汤火,终知上将先伐谋。jiào zhàn suī lìng fù tāng huǒ,zhōng zhī shàng jiāng xiān fá móu。

同崔傅答贤弟

王维

洛阳才子姑苏客,桂苑殊非故乡陌。luò yáng cái zi gū sū kè,guì yuàn shū fēi gù xiāng mò。 九江枫树几回青,一片扬州五湖白。jiǔ jiāng fēng shù jǐ huí qīng,yī piàn yáng zhōu wǔ hú bái。 扬州时有下江兵,兰陵镇前吹笛声。yáng zhōu shí yǒu xià jiāng bīng,lán líng zhèn qián chuī dí shēng。 夜火人归富春郭,秋风鹤唳石头城。yè huǒ rén guī fù chūn guō,qiū fēng hè lì shí tóu chéng。 周郎陆弟为俦侣,对舞前溪歌白纻。zhōu láng lù dì wèi chóu lǚ,duì wǔ qián xī gē bái zhù。 曲几书留小史家,草堂棋赌山阴墅。qū jǐ shū liú xiǎo shǐ jiā,cǎo táng qí dǔ shān yīn shù。 衣冠若话外台臣,先数夫君席上珍。yī guān ruò huà wài tái chén,xiān shù fū jūn xí shàng zhēn。 更闻台阁求三语,遥想风流第一人。gèng wén tái gé qiú sān yǔ,yáo xiǎng fēng liú dì yī rén。

赠吴官

王维

长安客舍热如煮,无个茗糜难御暑。zhǎng ān kè shě rè rú zhǔ,wú gè míng mí nán yù shǔ。 空摇白团其谛苦,欲向缥囊还归旅。kōng yáo bái tuán qí dì kǔ,yù xiàng piāo náng hái guī lǚ。 江乡鲭鲊不寄来,秦人汤饼那堪许。jiāng xiāng qīng zhǎ bù jì lái,qín rén tāng bǐng nà kān xǔ。 不如侬家任挑达,草屩捞虾富春渚。bù rú nóng jiā rèn tiāo dá,cǎo juē lāo xiā fù chūn zhǔ。

故人张諲工诗善易卜兼能丹青草隶顷以诗见赠聊获酬之

王维

不逐城东游侠儿,隐囊纱帽坐弹棋。bù zhú chéng dōng yóu xiá ér,yǐn náng shā mào zuò dàn qí。 蜀中夫子时开卦,洛下书生解咏诗。shǔ zhōng fū zi shí kāi guà,luò xià shū shēng jiě yǒng shī。 药阑花径衡门里,时复据梧聊隐几。yào lán huā jìng héng mén lǐ,shí fù jù wú liáo yǐn jǐ。 屏风误点惑孙郎,团扇草书轻内史。píng fēng wù diǎn huò sūn láng,tuán shàn cǎo shū qīng nèi shǐ。 故园高枕度三春,永日垂帷绝四邻。gù yuán gāo zhěn dù sān chūn,yǒng rì chuí wéi jué sì lín。 自想蔡邕今已老,更将书籍与何人。zì xiǎng cài yōng jīn yǐ lǎo,gèng jiāng shū jí yǔ hé rén。

送崔五太守

王维

长安厩吏来到门,朱文露网动行轩。zhǎng ān jiù lì lái dào mén,zhū wén lù wǎng dòng xíng xuān。 黄花县西九折坂,玉树宫南五丈原。huáng huā xiàn xī jiǔ zhé bǎn,yù shù gōng nán wǔ zhàng yuán。 褒斜谷中不容幰,唯有白云当露冕。bāo xié gǔ zhōng bù róng xiǎn,wéi yǒu bái yún dāng lù miǎn。 子午山里杜鹃啼,嘉陵水头行客饭。zi wǔ shān lǐ dù juān tí,jiā líng shuǐ tóu xíng kè fàn。 剑门忽断蜀川开,万井双流满眼来。jiàn mén hū duàn shǔ chuān kāi,wàn jǐng shuāng liú mǎn yǎn lái。 雾中远树刀州出,天际澄江巴字回。wù zhōng yuǎn shù dāo zhōu chū,tiān jì chéng jiāng bā zì huí。 使君年纪三十馀,少年白皙专城居。shǐ jūn nián jì sān shí yú,shǎo nián bái xī zhuān chéng jū。 欲持画省郎官笔,回与临邛父老书。yù chí huà shěng láng guān bǐ,huí yǔ lín qióng fù lǎo shū。

不遇咏

王维

北阙献书寝不报,南山种田时不登。běi quē xiàn shū qǐn bù bào,nán shān zhǒng tián shí bù dēng。 百人会中身不预,五侯门前心不能。bǎi rén huì zhōng shēn bù yù,wǔ hóu mén qián xīn bù néng。 身投河朔饮君酒,家在茂陵平安否。shēn tóu hé shuò yǐn jūn jiǔ,jiā zài mào líng píng ān fǒu。 且此登山复临水,莫问春风动杨柳。qiě cǐ dēng shān fù lín shuǐ,mò wèn chūn fēng dòng yáng liǔ。 今人昨人多自私,我心不说君应知。jīn rén zuó rén duō zì sī,wǒ xīn bù shuō jūn yīng zhī。 济人然后拂衣去,肯作徒尔一男儿。jì rén rán hòu fú yī qù,kěn zuò tú ěr yī nán ér。

赠裴迪

王维

不相见,不相见来久。bù xiāng jiàn,bù xiāng jiàn lái jiǔ。 日日泉水头,常忆同携手。rì rì quán shuǐ tóu,cháng yì tóng xié shǒu。 携手本同心,复叹忽分襟。xié shǒu běn tóng xīn,fù tàn hū fēn jīn。 相忆今如此,相思深不深。xiāng yì jīn rú cǐ,xiāng sī shēn bù shēn。

青雀歌

王维

青雀翅羽短,未能远食玉山禾。qīng què chì yǔ duǎn,wèi néng yuǎn shí yù shān hé。 犹胜黄雀争上下,唧唧空仓复若何。yóu shèng huáng què zhēng shàng xià,jī jī kōng cāng fù ruò hé。

黄雀痴

王维

黄雀痴,黄雀痴,谓言青鷇是我儿。huáng què chī,huáng què chī,wèi yán qīng kòu shì wǒ ér。 一一口衔食,养得成毛衣。yī yī kǒu xián shí,yǎng dé chéng máo yī。 到大啁啾解游扬,各自东西南北飞。dào dà zhāo jiū jiě yóu yáng,gè zì dōng xī nán běi fēi。 薄暮空巢上,羁雌独自归。báo mù kōng cháo shàng,jī cí dú zì guī。 凤凰九雏亦如此,慎莫愁思憔悴损容辉。fèng huáng jiǔ chú yì rú cǐ,shèn mò chóu sī qiáo cuì sǔn róng huī。

新秦郡松树歌

王维

青青山上松,数里不见今更逢。qīng qīng shān shàng sōng,shù lǐ bù jiàn jīn gèng féng。 不见君,心相忆,此心向君君应识。bù jiàn jūn,xīn xiāng yì,cǐ xīn xiàng jūn jūn yīng shí。 为君颜色高且闲,亭亭迥出浮云间。wèi jūn yán sè gāo qiě xián,tíng tíng jiǒng chū fú yún jiān。