古诗词

真妄偈

本净

穷真真无相,穷妄妄无形。qióng zhēn zhēn wú xiāng,qióng wàng wàng wú xíng。 返观推穷心,知心亦假名。fǎn guān tuī qióng xīn,zhī xīn yì jiǎ míng。 会道既如此,到头亦只宁。huì dào jì rú cǐ,dào tóu yì zhǐ níng。

善恶二根不实偈

本净

善既从心生,恶岂离心有。shàn jì cóng xīn shēng,è qǐ lí xīn yǒu。 善恶是外缘,于心实不有。shàn è shì wài yuán,yú xīn shí bù yǒu。 舍恶送何处,取善令谁守?shě è sòng hé chù,qǔ shàn lìng shuí shǒu? 伤嗟二见人,攀缘两头走。shāng jiē èr jiàn rén,pān yuán liǎng tóu zǒu。 若悟本无心,始悔从前咎。ruò wù běn wú xīn,shǐ huǐ cóng qián jiù。

咏妻

长须国驸马

花无叶不妍,女无须亦丑。huā wú yè bù yán,nǚ wú xū yì chǒu。 丈人试遣惣无,未必不如惣有。zhàng rén shì qiǎn zǒng wú,wèi bì bù rú zǒng yǒu。

感寓二首其一

梁德裕

彩云呈瑞质,五色发人寰。cǎi yún chéng ruì zhì,wǔ sè fā rén huán。 独作龙虎状,孤飞天地间。dú zuò lóng hǔ zhuàng,gū fēi tiān dì jiān。 隐隐临北极,峨峨象南山。yǐn yǐn lín běi jí,é é xiàng nán shān。 恨在帝乡外,不逢枝叶攀。hèn zài dì xiāng wài,bù féng zhī yè pān。

感寓二首其二

梁德裕

幽涧生蕙若,幽渚老江蓠。yōu jiàn shēng huì ruò,yōu zhǔ lǎo jiāng lí。 荣落人不见,芳香徒尔为。róng luò rén bù jiàn,fāng xiāng tú ěr wèi。 不及绿萍草,生君红莲池。bù jí lǜ píng cǎo,shēng jūn hóng lián chí。 左右美人弄,朝夕春风吹。zuǒ yòu měi rén nòng,cháo xī chūn fēng chuī。 叶洗玉泉水,珠清湛露滋。yè xǐ yù quán shuǐ,zhū qīng zhàn lù zī。 心亦愿如此,托君君不知。xīn yì yuàn rú cǐ,tuō jūn jūn bù zhī。

奉和太子纳妃太平公主出降三首

裴守真

瑜佩升青殿,秾华降紫微。yú pèi shēng qīng diàn,nóng huá jiàng zǐ wēi。 还如桃李发,更似凤皇飞。hái rú táo lǐ fā,gèng shì fèng huáng fēi。 金屋真离象,瑶台起婺徽。jīn wū zhēn lí xiàng,yáo tái qǐ wù huī。 彩缨纷碧坐,缋羽泛褕衣。cǎi yīng fēn bì zuò,huì yǔ fàn yú yī。

奉和太子纳妃太平公主出降三首

裴守真

丛云霭晓光,湛露晞朝阳。cóng yún ǎi xiǎo guāng,zhàn lù xī cháo yáng。 天文天景丽,睿藻睿词芳。tiān wén tiān jǐng lì,ruì zǎo ruì cí fāng。 玉庭散秋色,银宫生夕凉。yù tíng sàn qiū sè,yín gōng shēng xī liáng。 太平超邃古,万寿乐无疆。tài píng chāo suì gǔ,wàn shòu lè wú jiāng。

奉和太子纳妃太平公主出降三首其二

裴守真

云路移彤辇,天津转明镜。yún lù yí tóng niǎn,tiān jīn zhuǎn míng jìng。 仙珠照乘归,宝月重轮映。xiān zhū zhào chéng guī,bǎo yuè zhòng lún yìng。 望园嘉宴洽,主第欢娱盛。wàng yuán jiā yàn qià,zhǔ dì huān yú shèng。 丝竹扬帝熏,簪裾奉宸庆。sī zhú yáng dì xūn,zān jū fèng chén qìng。

相和歌辞倢伃怨

张烜

贱妾裁纨扇,初摇明月姿。jiàn qiè cái wán shàn,chū yáo míng yuè zī。 君王看舞席,坐起秋风时。jūn wáng kàn wǔ xí,zuò qǐ qiū fēng shí。 玉树清御路,金陈翳垂丝。yù shù qīng yù lù,jīn chén yì chuí sī。 昭阳无分理,愁寂任前期。zhāo yáng wú fēn lǐ,chóu jì rèn qián qī。

扬子江夜宴

蔡希寂

楚水夜潮平,仙舟烬烛明。chǔ shuǐ yè cháo píng,xiān zhōu jìn zhú míng。 美人歌一曲,坐客不胜情。měi rén gē yī qū,zuò kè bù shèng qíng。 罗幕香风倦,纱巾舞袖轻。luó mù xiāng fēng juàn,shā jīn wǔ xiù qīng。 遨游正得意,云雨莫来迎。áo yóu zhèng dé yì,yún yǔ mò lái yíng。

陕中作

蔡希寂

西别秦关近,东行陕服长。xī bié qín guān jìn,dōng xíng shǎn fú zhǎng。 川原馀让畔,歌吹忆遗棠。chuān yuán yú ràng pàn,gē chuī yì yí táng。 河水流城下,山云起路傍。hé shuǐ liú chéng xià,shān yún qǐ lù bàng。 更怜栖泊处,池馆绕林篁。gèng lián qī pō chù,chí guǎn rào lín huáng。

洛阳客舍逢祖咏留宴

蔡希寂

绵绵钟漏洛阳城,客舍贫居绝送迎。mián mián zhōng lòu luò yáng chéng,kè shě pín jū jué sòng yíng。 逢君贳酒因成醉,醉后焉知世上情。féng jūn shì jiǔ yīn chéng zuì,zuì hòu yān zhī shì shàng qíng。

赠张敬微

蔡希寂

大河东北望桃林,杂树冥冥结翠阴。dà hé dōng běi wàng táo lín,zá shù míng míng jié cuì yīn。 不知君作神仙尉,特讶行来云雾深。bù zhī jūn zuò shén xiān wèi,tè yà xíng lái yún wù shēn。

同家兄题渭南王公别业

蔡希寂

好闲知在家,退迹何必深。hǎo xián zhī zài jiā,tuì jì hé bì shēn。 不出人境外,萧条江海心。bù chū rén jìng wài,xiāo tiáo jiāng hǎi xīn。 轩车自来往,空名对清阴。xuān chē zì lái wǎng,kōng míng duì qīng yīn。 川涘将钓玉,乡亭期散金。chuān sì jiāng diào yù,xiāng tíng qī sàn jīn。 素晖射流濑,翠色绵森林。sù huī shè liú lài,cuì sè mián sēn lín。 曾为诗书癖,宁惟耕稼任。céng wèi shī shū pǐ,níng wéi gēng jià rèn。 吾兄许微尚,枉道来相寻。wú xiōng xǔ wēi shàng,wǎng dào lái xiāng xún。 朝庆老莱服,夕闲安道琴。cháo qìng lǎo lái fú,xī xián ān dào qín。 文章遥颂美,寤寐增所钦。wén zhāng yáo sòng měi,wù mèi zēng suǒ qīn。 既郁苍生望,明时岂陆沈。jì yù cāng shēng wàng,míng shí qǐ lù shěn。

登福先寺上方然公禅室

蔡希寂

名都标佛刹,梵构临河干。míng dōu biāo fú shā,fàn gòu lín hé gàn。 举目上方峻,森森青翠攒。jǔ mù shàng fāng jùn,sēn sēn qīng cuì zǎn。 步登诸劫尽,忽造浮云端。bù dēng zhū jié jǐn,hū zào fú yún duān。 当暑敞扃闼,却嫌絺绤寒。dāng shǔ chǎng jiōng tà,què xián chī xì hán。 禅房最高顶,静者殊闲安。chán fáng zuì gāo dǐng,jìng zhě shū xián ān。 疏雨向空城,数峰帘外盘。shū yǔ xiàng kōng chéng,shù fēng lián wài pán。 午钟振衣坐,招我同一餐。wǔ zhōng zhèn yī zuò,zhāo wǒ tóng yī cān。 真味杂饴露,众香唯茝兰。zhēn wèi zá yí lù,zhòng xiāng wéi chǎi lán。 晚来恣偃俯,茶果仍留欢。wǎn lái zì yǎn fǔ,chá guǒ réng liú huān。

奉陪段相公晚夏登张仪楼

姚康

登览值晴开,诗从野思来。dēng lǎn zhí qíng kāi,shī cóng yě sī lái。 蜀川新草木,秦日旧楼台。shǔ chuān xīn cǎo mù,qín rì jiù lóu tái。 池景摇中座,山光接上台。chí jǐng yáo zhōng zuò,shān guāng jiē shàng tái。 近秋宜晚景,极目断浮埃。jìn qiū yí wǎn jǐng,jí mù duàn fú āi。

和段相公登武担寺西台

姚康

松径引清风,登台古寺中。sōng jìng yǐn qīng fēng,dēng tái gǔ sì zhōng。 江平沙岸白,日下锦川红。jiāng píng shā àn bái,rì xià jǐn chuān hóng。 疏树山根净,深云鸟迹穷。shū shù shān gēn jìng,shēn yún niǎo jì qióng。 自惭陪末席,便与九霄通。zì cán péi mò xí,biàn yǔ jiǔ xiāo tōng。

礼部试早春残雪

姚康

微暖春潜至,轻明雪尚残。wēi nuǎn chūn qián zhì,qīng míng xuě shàng cán。 银铺光渐湿,圭破色仍寒。yín pù guāng jiàn shī,guī pò sè réng hán。 无柳花常在,非秋露正团。wú liǔ huā cháng zài,fēi qiū lù zhèng tuán。 素光浮转薄,皓质驻应难。sù guāng fú zhuǎn báo,hào zhì zhù yīng nán。 幸得依阴处,偏宜带月看。xìng dé yī yīn chù,piān yí dài yuè kàn。 玉尘销欲尽,穷巷起袁安。yù chén xiāo yù jǐn,qióng xiàng qǐ yuán ān。

赋得巨鱼纵大壑

姚康

水府乘闲望,圆波息跃鱼。shuǐ fǔ chéng xián wàng,yuán bō xī yuè yú。 从来暴泥久,今日脱泉初。cóng lái bào ní jiǔ,jīn rì tuō quán chū。 得志宁相忌,无心任宛如。dé zhì níng xiāng jì,wú xīn rèn wǎn rú。 龙门应可度,鲛室岂常居。lóng mén yīng kě dù,jiāo shì qǐ cháng jū。 掉尾方穷乐,游鳞每自舒。diào wěi fāng qióng lè,yóu lín měi zì shū。 乘流千里去,风力藉吹嘘。chéng liú qiān lǐ qù,fēng lì jí chuī xū。

戏答朝士

李都

华缄千里到荆门,章草纵横任意论。huá jiān qiān lǐ dào jīng mén,zhāng cǎo zòng héng rèn yì lùn。 应笑钟张虚用力,却教羲献枉劳魂。yīng xiào zhōng zhāng xū yòng lì,què jiào xī xiàn wǎng láo hún。 惟堪爱惜为珍宝,不敢传留误子孙。wéi kān ài xī wèi zhēn bǎo,bù gǎn chuán liú wù zi sūn。 深荷故人相厚处,天行时气许教吞。shēn hé gù rén xiāng hòu chù,tiān xíng shí qì xǔ jiào tūn。