古诗词

江村题壁

李商隐

沙岸竹森森,维艄听越禽。shā àn zhú sēn sēn,wéi shāo tīng yuè qín。
数家同老寿,一径自阴深。shù jiā tóng lǎo shòu,yī jìng zì yīn shēn。
喜客尝留橘,应官说采金。xǐ kè cháng liú jú,yīng guān shuō cǎi jīn。
倾壶真得地,爱日静霜砧。qīng hú zhēn dé dì,ài rì jìng shuāng zhēn。

即日

李商隐

桂林闻旧说,曾不异炎方。guì lín wén jiù shuō,céng bù yì yán fāng。
山响匡床语,花飘度腊香。shān xiǎng kuāng chuáng yǔ,huā piāo dù là xiāng。
几时逢雁足,著处断猿肠。jǐ shí féng yàn zú,zhù chù duàn yuán cháng。
独抚青青桂,临城忆雪霜。dú fǔ qīng qīng guì,lín chéng yì xuě shuāng。

秋日晚思

李商隐

桐槿日零落,雨馀方寂寥。tóng jǐn rì líng luò,yǔ yú fāng jì liáo。
枕寒庄蝶去,窗冷胤萤销。zhěn hán zhuāng dié qù,chuāng lěng yìn yíng xiāo。
取适琴将酒,忘名牧与樵。qǔ shì qín jiāng jiǔ,wàng míng mù yǔ qiáo。
平生有游旧,一一在烟霄。píng shēng yǒu yóu jiù,yī yī zài yān xiāo。

春宵自遣

李商隐

地胜遗尘事,身闲念岁华。dì shèng yí chén shì,shēn xián niàn suì huá。
晚晴风过竹,深夜月当花。wǎn qíng fēng guò zhú,shēn yè yuè dāng huā。
石乱知泉咽,苔荒任径斜。shí luàn zhī quán yàn,tái huāng rèn jìng xié。
陶然恃琴酒,忘却在山家。táo rán shì qín jiǔ,wàng què zài shān jiā。

过姚孝子庐偶书

李商隐

拱木临周道,荒庐积古苔。gǒng mù lín zhōu dào,huāng lú jī gǔ tái。
鱼因感姜出,鹤为吊陶来。yú yīn gǎn jiāng chū,hè wèi diào táo lái。
两鬓蓬常乱,双眸血不开。liǎng bìn péng cháng luàn,shuāng móu xuè bù kāi。
圣朝敦尔类,非独路人哀。shèng cháo dūn ěr lèi,fēi dú lù rén āi。

寒食行次冷泉驿

李商隐

驿途仍近节,旅宿倍思家。yì tú réng jìn jié,lǚ sù bèi sī jiā。
独夜三更月,空庭一树花。dú yè sān gèng yuè,kōng tíng yī shù huā。
介山当驿秀,汾水绕关斜。jiè shān dāng yì xiù,fén shuǐ rào guān xié。
自怯春寒苦,那堪禁火赊。zì qiè chūn hán kǔ,nà kān jìn huǒ shē。

寄华岳孙逸

李商隐

灵岳几千仞,老松逾百寻。líng yuè jǐ qiān rèn,lǎo sōng yú bǎi xún。
攀崖仍蹑壁,啖叶复眠阴。pān yá réng niè bì,dàn yè fù mián yīn。
海上呼三岛,斋中戏五禽。hǎi shàng hū sān dǎo,zhāi zhōng xì wǔ qín。
唯应逢阮籍,长啸作鸾音。wéi yīng féng ruǎn jí,zhǎng xiào zuò luán yīn。

七夕偶题

李商隐

宝婺摇珠佩,常娥照玉轮。bǎo wù yáo zhū pèi,cháng é zhào yù lún。
灵归天上匹,巧遗世间人。líng guī tiān shàng pǐ,qiǎo yí shì jiān rén。
花果香千户,笙竽滥四邻。huā guǒ xiāng qiān hù,shēng yú làn sì lín。
明朝晒犊鼻,方信阮家贫。míng cháo shài dú bí,fāng xìn ruǎn jiā pín。

撰彭阳公志文毕有感

李商隐

延陵留表墓,岘首送沈碑。yán líng liú biǎo mù,xiàn shǒu sòng shěn bēi。
敢伐不加点,犹当无愧辞。gǎn fá bù jiā diǎn,yóu dāng wú kuì cí。
百生终莫报,九死谅难追。bǎi shēng zhōng mò bào,jiǔ sǐ liàng nán zhuī。
待得生金后,川原亦几移。dài dé shēng jīn hòu,chuān yuán yì jǐ yí。

幽人

李商隐

丹灶三年火,苍崖万岁藤。dān zào sān nián huǒ,cāng yá wàn suì téng。
樵归说逢虎,棋罢正留僧。qiáo guī shuō féng hǔ,qí bà zhèng liú sēng。
星斗同秦分,人烟接汉陵。xīng dòu tóng qín fēn,rén yān jiē hàn líng。
东流清渭苦,不尽照衰兴。dōng liú qīng wèi kǔ,bù jǐn zhào shuāi xīng。

过故崔兖海宅与崔明秀才话旧因寄僚杜赵李三掾

李商隐

绛帐恩如昨,乌衣事莫寻。jiàng zhàng ēn rú zuó,wū yī shì mò xún。
诸生空会葬,旧掾已华簪。zhū shēng kōng huì zàng,jiù yuàn yǐ huá zān。
共入留宾驿,俱分市骏金。gòng rù liú bīn yì,jù fēn shì jùn jīn。
莫凭无鬼论,终负托孤心。mò píng wú guǐ lùn,zhōng fù tuō gū xīn。

故番禺侯以赃罪致不辜事觉母者

李商隐

饮鸩非君命,兹身亦厚亡。yǐn zhèn fēi jūn mìng,zī shēn yì hòu wáng。
江陵从种橘,交广合投香。jiāng líng cóng zhǒng jú,jiāo guǎng hé tóu xiāng。
不见千金子,空馀数仞墙。bù jiàn qiān jīn zi,kōng yú shù rèn qiáng。
杀人须显戮,谁举汉三章。shā rén xū xiǎn lù,shuí jǔ hàn sān zhāng。

咏云

李商隐

捧月三更断,藏星七夕明。pěng yuè sān gèng duàn,cáng xīng qī xī míng。
才闻飘迥路,旋见隔重城。cái wén piāo jiǒng lù,xuán jiàn gé zhòng chéng。
潭暮随龙起,河秋压雁声。tán mù suí lóng qǐ,hé qiū yā yàn shēng。
只应惟宋玉,知是楚神名。zhǐ yīng wéi sòng yù,zhī shì chǔ shén míng。

夜出西溪

李商隐

东府忧春尽,西溪许日曛。dōng fǔ yōu chūn jǐn,xī xī xǔ rì xūn。
月澄新涨水,星见欲销云。yuè chéng xīn zhǎng shuǐ,xīng jiàn yù xiāo yún。
柳好休伤别,松高莫出群。liǔ hǎo xiū shāng bié,sōng gāo mò chū qún。
军书虽倚马,犹未当能文。jūn shū suī yǐ mǎ,yóu wèi dāng néng wén。

九月于东逢雪

李商隐

举家忻共报,秋雪堕前峰。jǔ jiā xīn gòng bào,qiū xuě duò qián fēng。
岭外他年忆,于东此日逢。lǐng wài tā nián yì,yú dōng cǐ rì féng。
粒轻还自乱,花薄未成重。lì qīng hái zì luàn,huā báo wèi chéng zhòng。
岂是惊离鬓,应来洗病容。qǐ shì jīng lí bìn,yīng lái xǐ bìng róng。

僧院牡丹

李商隐

薄叶风才倚,枝轻雾不胜。báo yè fēng cái yǐ,zhī qīng wù bù shèng。
开先如避客,色浅为依僧。kāi xiān rú bì kè,sè qiǎn wèi yī sēng。
粉壁正荡水,缃帏初卷灯。fěn bì zhèng dàng shuǐ,xiāng wéi chū juǎn dēng。
倾城惟待笑,要裂几多缯。qīng chéng wéi dài xiào,yào liè jǐ duō zēng。

送丰都李尉

李商隐

万古商于地,凭君泣路岐。wàn gǔ shāng yú dì,píng jūn qì lù qí。
固难寻绮季,可得信张仪。gù nán xún qǐ jì,kě dé xìn zhāng yí。
雨气燕先觉,叶阴蝉遽知。yǔ qì yàn xiān jué,yè yīn chán jù zhī。
望乡尤忌晚,山晚更参差。wàng xiāng yóu jì wǎn,shān wǎn gèng cān chà。

访隐

李商隐

路到层峰断,门依老树开。lù dào céng fēng duàn,mén yī lǎo shù kāi。
月从平楚转,泉自上方来。yuè cóng píng chǔ zhuǎn,quán zì shàng fāng lái。
薤白罗朝馔,松黄暖夜杯。xiè bái luó cháo zhuàn,sōng huáng nuǎn yè bēi。
相留笑孙绰,空解赋天台。xiāng liú xiào sūn chuò,kōng jiě fù tiān tái。

寓兴

李商隐

薄宦仍多病,从知竟远游。báo huàn réng duō bìng,cóng zhī jìng yuǎn yóu。
谈谐叨客礼,休浣接冥搜。tán xié dāo kè lǐ,xiū huàn jiē míng sōu。
树好频移榻,云奇不下楼。shù hǎo pín yí tà,yún qí bù xià lóu。
岂关无景物,自是有乡愁。qǐ guān wú jǐng wù,zì shì yǒu xiāng chóu。

归来

李商隐

旧隐无何别,归来始更悲。jiù yǐn wú hé bié,guī lái shǐ gèng bēi。
难寻白道士,不见惠禅师。nán xún bái dào shì,bù jiàn huì chán shī。
草径虫鸣急,沙渠水下迟。cǎo jìng chóng míng jí,shā qú shuǐ xià chí。
却将波浪眼,清晓对红梨。què jiāng bō làng yǎn,qīng xiǎo duì hóng lí。