古诗词

徐夤

碧落谁分造化权,结霜凝雪作婵娟。bì luò shuí fēn zào huà quán,jié shuāng níng xuě zuò chán juān。
寒蝉若不开三穴,狡兔何从上九天。hán chán ruò bù kāi sān xué,jiǎo tù hé cóng shàng jiǔ tiān。
莫见团圆明处远,须看湾曲鉴时偏。mò jiàn tuán yuán míng chù yuǎn,xū kàn wān qū jiàn shí piān。
郤诜树老尧蓂换,惆怅今年似去年。xì shēn shù lǎo yáo míng huàn,chóu chàng jīn nián shì qù nián。

镜中览怀

徐夤

晨起梳头忽自悲,镜中亲见数茎丝。chén qǐ shū tóu hū zì bēi,jìng zhōng qīn jiàn shù jīng sī。
从今休说龙泉剑,世上恩雠报已迟。cóng jīn xiū shuō lóng quán jiàn,shì shàng ēn chóu bào yǐ chí。

楚国史

徐夤

六国商于恨最多,良弓休绾剑休磨。liù guó shāng yú hèn zuì duō,liáng gōng xiū wǎn jiàn xiū mó。
君王不剪如簧舌,再得张仪欲奈何。jūn wáng bù jiǎn rú huáng shé,zài dé zhāng yí yù nài hé。

张仪

徐夤

荆楚南来又北归,分明舌在不应违。jīng chǔ nán lái yòu běi guī,fēn míng shé zài bù yīng wéi。
怀王本是无心者,笼得苍蝇却放飞。huái wáng běn shì wú xīn zhě,lóng dé cāng yíng què fàng fēi。

蔷薇

徐夤

朝露洒时如濯锦,晚风飘处似遗钿。cháo lù sǎ shí rú zhuó jǐn,wǎn fēng piāo chù shì yí diàn。
重门剩著黄金锁,莫被飞琼摘上天。zhòng mén shèng zhù huáng jīn suǒ,mò bèi fēi qióng zhāi shàng tiān。

大夫松

徐夤

五树旌封许岁寒,挽柯攀叶也无端。wǔ shù jīng fēng xǔ suì hán,wǎn kē pān yè yě wú duān。
争如涧底凌霜节,不受秦皇乱世官。zhēng rú jiàn dǐ líng shuāng jié,bù shòu qín huáng luàn shì guān。

杏园

徐夤

杏苑箫声好醉乡,春风嘉宴更无双。xìng yuàn xiāo shēng hǎo zuì xiāng,chūn fēng jiā yàn gèng wú shuāng。
凭谁为谑穆天子,莫把瑶池并曲江。píng shuí wèi xuè mù tiān zi,mò bǎ yáo chí bìng qū jiāng。

蕉叶

徐夤

绿绮新裁织女机,摆风摇日影离披。lǜ qǐ xīn cái zhī nǚ jī,bǎi fēng yáo rì yǐng lí pī。
只应青帝行春罢,闲倚东墙卓翠旗。zhǐ yīng qīng dì xíng chūn bà,xián yǐ dōng qiáng zhuó cuì qí。

路旁草

徐夤

楚甸秦原万里平,谁教根向路傍生。chǔ diān qín yuán wàn lǐ píng,shuí jiào gēn xiàng lù bàng shēng。
轻蹄绣毂长相蹋,合是荣时不得荣。qīng tí xiù gǔ zhǎng xiāng tà,hé shì róng shí bù dé róng。

读汉纪

徐夤

布衣空手取中原,劲卒雄师不足论。bù yī kōng shǒu qǔ zhōng yuán,jìn zú xióng shī bù zú lùn。
楚国八千秦百万,豁开胸臆一时吞。chǔ guó bā qiān qín bǎi wàn,huō kāi xiōng yì yī shí tūn。

李夫人二首

徐夤

不望金舆到锦帷,人间乐极即须悲。bù wàng jīn yú dào jǐn wéi,rén jiān lè jí jí xū bēi。
若言要识愁中貌,也似君恩日日衰。ruò yán yào shí chóu zhōng mào,yě shì jūn ēn rì rì shuāi。

李夫人二首

徐夤

招得香魂爵少翁,九华灯烛晓还空。zhāo dé xiāng hún jué shǎo wēng,jiǔ huá dēng zhú xiǎo hái kōng。
汉王不及吴王乐,且与西施死处同。hàn wáng bù jí wú wáng lè,qiě yǔ xī shī sǐ chù tóng。

明妃

徐夤

不用牵心恨画工,帝家无策及边戎。bù yòng qiān xīn hèn huà gōng,dì jiā wú cè jí biān róng。
香魂若得升明月,夜夜还应照汉宫。xiāng hún ruò dé shēng míng yuè,yè yè hái yīng zhào hàn gōng。

马嵬

徐夤

二百年来事远闻,从龙谁解尽如云。èr bǎi nián lái shì yuǎn wén,cóng lóng shuí jiě jǐn rú yún。
张均兄弟皆何在,却是杨妃死报君。zhāng jūn xiōng dì jiē hé zài,què shì yáng fēi sǐ bào jūn。

依韵赠南安方处士五首

徐夤

七贵五侯生肯退,利尘名网死当抛。qī guì wǔ hóu shēng kěn tuì,lì chén míng wǎng sǐ dāng pāo。
黔娄寂寞严陵卧,借问何人与结交。qián lóu jì mò yán líng wò,jiè wèn hé rén yǔ jié jiāo。

依韵赠南安方处士五首

徐夤

休把羸蹄蹋霜雪,书成何处献君王。xiū bǎ léi tí tà shuāng xuě,shū chéng hé chù xiàn jūn wáng。
嵩山好与浮丘约,三十六峰云外乡。sōng shān hǎo yǔ fú qiū yuē,sān shí liù fēng yún wài xiāng。

依韵赠南安方处士五首

徐夤

百万僧中不为僧,比君知道仅谁能。bǎi wàn sēng zhōng bù wèi sēng,bǐ jūn zhī dào jǐn shuí néng。
无家寄泊南安县,六月门前也似冰。wú jiā jì pō nán ān xiàn,liù yuè mén qián yě shì bīng。

依韵赠南安方处士五首

徐夤

两鬓当春却似秋,僻居夸近野僧楼。liǎng bìn dāng chūn què shì qiū,pì jū kuā jìn yě sēng lóu。
落花明月皆临水,明月不流花自流。luò huā míng yuè jiē lín shuǐ,míng yuè bù liú huā zì liú。

依韵赠南安方处士五首

徐夤

晋楚忙忙起战尘,龚黄门外有高人。jìn chǔ máng máng qǐ zhàn chén,gōng huáng mén wài yǒu gāo rén。
一畦云薤三株竹,席上先生未是贫。yī qí yún xiè sān zhū zhú,xí shàng xiān shēng wèi shì pín。

依韵答黄校书

徐夤

慈恩雁塔参差榜,杏苑莺花次第游。cí ēn yàn tǎ cān chà bǎng,xìng yuàn yīng huā cì dì yóu。
白日有愁犹可散,青山高卧况无愁。bái rì yǒu chóu yóu kě sàn,qīng shān gāo wò kuàng wú chóu。