古诗词

飞鸿响远音

李体仁

漠漠微霜夕,翩翩出渚鸿。mò mò wēi shuāng xī,piān piān chū zhǔ hóng。
清声流迥野,高韵入寥空。qīng shēng liú jiǒng yě,gāo yùn rù liáo kōng。
旧质经寒塞,残音响远风。jiù zhì jīng hán sāi,cán yīn xiǎng yuǎn fēng。
萦云犹类网,避月尚疑弓。yíng yún yóu lèi wǎng,bì yuè shàng yí gōng。
弱羽虽能振,丹霄竟未通。ruò yǔ suī néng zhèn,dān xiāo jìng wèi tōng。
欲知多怨思,听取暮烟中。yù zhī duō yuàn sī,tīng qǔ mù yān zhōng。

游枋口

郑辕

竦干青山下,卓立白云际。sǒng gàn qīng shān xià,zhuó lì bái yún jì。
濯似春筠茎,奇如夏峰势。zhuó shì chūn yún jīng,qí rú xià fēng shì。
赏者空往来,亭亭几千里。shǎng zhě kōng wǎng lái,tíng tíng jǐ qiān lǐ。

游枋口

郑辕

丹洞吐细泉,宛转苍苔里。dān dòng tǔ xì quán,wǎn zhuǎn cāng tái lǐ。
凝碧时含光,流泄复如此。níng bì shí hán guāng,liú xiè fù rú cǐ。
谁知山下泉,来洗幽人耳。shuí zhī shān xià quán,lái xǐ yōu rén ěr。

游枋口

郑辕

薜荔生空山,幽姿媚苔壁。bì lì shēng kōng shān,yōu zī mèi tái bì。
根封石燕泥,花似乳窦滴。gēn fēng shí yàn ní,huā shì rǔ dòu dī。
灵均没已久,荣落谁人惜。líng jūn méi yǐ jiǔ,róng luò shuí rén xī。

巫峡听猿

吴商浩

巴江猿啸苦,响入客舟中。bā jiāng yuán xiào kǔ,xiǎng rù kè zhōu zhōng。
孤枕破残梦,三声随晓风。gū zhěn pò cán mèng,sān shēng suí xiǎo fēng。
连云波澹澹,和雾雨蒙蒙。lián yún bō dàn dàn,hé wù yǔ méng méng。
巫峡去家远,不堪魂断空。wū xiá qù jiā yuǎn,bù kān hún duàn kōng。

长安春赠友人

吴商浩

繁华堪泣帝城春,粉堞青楼势碍云。fán huá kān qì dì chéng chūn,fěn dié qīng lóu shì ài yún。
花对玉钩帘外发,歌飘尘土路边闻。huā duì yù gōu lián wài fā,gē piāo chén tǔ lù biān wén。
几多远客魂空断,何处王孙酒自醺。jǐ duō yuǎn kè hún kōng duàn,hé chù wáng sūn jiǔ zì xūn。
各有归程千万里,东风时节恨离群。gè yǒu guī chéng qiān wàn lǐ,dōng fēng shí jié hèn lí qún。

塞上即事

吴商浩

身似星流迹似蓬,玉关孤望杳溟蒙。shēn shì xīng liú jì shì péng,yù guān gū wàng yǎo míng méng。
寒沙万里平铺月,晓角一声高卷风。hán shā wàn lǐ píng pù yuè,xiǎo jiǎo yī shēng gāo juǎn fēng。
战士殁边魂尚哭,单于猎处火犹红。zhàn shì mò biān hún shàng kū,dān yú liè chù huǒ yóu hóng。
分明更想残宵梦,故国依然在甬东。fēn míng gèng xiǎng cán xiāo mèng,gù guó yī rán zài yǒng dōng。

宿山驿

吴商浩

文战何堪功未图,又驱羸马指天衢。wén zhàn hé kān gōng wèi tú,yòu qū léi mǎ zhǐ tiān qú。
露华凝夜渚莲尽,月彩满轮山驿孤。lù huá níng yè zhǔ lián jǐn,yuè cǎi mǎn lún shān yì gū。
岐路辛勤终日有,乡关音信隔年无。qí lù xīn qín zhōng rì yǒu,xiāng guān yīn xìn gé nián wú。
好同范蠡扁舟兴,高挂一帆归五湖。hǎo tóng fàn lí biǎn zhōu xīng,gāo guà yī fān guī wǔ hú。

北邙山

吴商浩

北邙山草又青青,今日销魂事可明。běi máng shān cǎo yòu qīng qīng,jīn rì xiāo hún shì kě míng。
绿酒醉来春未歇,白杨风起柳初晴。lǜ jiǔ zuì lái chūn wèi xiē,bái yáng fēng qǐ liǔ chū qíng。
冈原旋葬松新长,年代无人阙半平。gāng yuán xuán zàng sōng xīn zhǎng,nián dài wú rén quē bàn píng。
堪取金炉九还药,不能随梦向浮生。kān qǔ jīn lú jiǔ hái yào,bù néng suí mèng xiàng fú shēng。

秋塘晓望

吴商浩

钟尽疏桐散曙鸦,故山烟树隔天涯。zhōng jǐn shū tóng sàn shǔ yā,gù shān yān shù gé tiān yá。
西风一夜秋塘晓,零落几多红藕花。xī fēng yī yè qiū táng xiǎo,líng luò jǐ duō hóng ǒu huā。

水楼感事

吴商浩

高柳螀啼雨后秋,年光空感泪如流。gāo liǔ jiāng tí yǔ hòu qiū,nián guāng kōng gǎn lèi rú liú。
满湖菱荇东归晚,闲倚南轩尽日愁。mǎn hú líng xìng dōng guī wǎn,xián yǐ nán xuān jǐn rì chóu。

泊舟

吴商浩

身逐烟波魂自惊,木兰舟上一帆轻。shēn zhú yān bō hún zì jīng,mù lán zhōu shàng yī fān qīng。
云中有寺在何处,山底宿时闻磬声。yún zhōng yǒu sì zài hé chù,shān dǐ sù shí wén qìng shēng。

湘云

吴商浩

□满湘江云莹空,纷纷长对水溶溶。mǎn xiāng jiāng yún yíng kōng,fēn fēn zhǎng duì shuǐ róng róng。
日西遥望自归处,尽挂九疑千万峰。rì xī yáo wàng zì guī chù,jǐn guà jiǔ yí qiān wàn fēng。

金谷园花发怀古

张公乂

今日春风至,花开石氏园。jīn rì chūn fēng zhì,huā kāi shí shì yuán。
未全红艳折,半与素光翻。wèi quán hóng yàn zhé,bàn yǔ sù guāng fān。
点缀疏林遍,微明古径繁。diǎn zhuì shū lín biàn,wēi míng gǔ jìng fán。
窥临莺欲语,寂寞李无言。kuī lín yīng yù yǔ,jì mò lǐ wú yán。
谷变迷铺锦,台馀认树萱。gǔ biàn mí pù jǐn,tái yú rèn shù xuān。
川流人事共,千载竟谁论。chuān liú rén shì gòng,qiān zài jìng shuí lùn。

月夜梧桐叶上见寒露

戴察

萧疏桐叶上,月白露初团。xiāo shū tóng yè shàng,yuè bái lù chū tuán。
滴沥清光满,荧煌素彩寒。dī lì qīng guāng mǎn,yíng huáng sù cǎi hán。
风摇愁玉坠,枝动惜珠乾。fēng yáo chóu yù zhuì,zhī dòng xī zhū qián。
气冷疑秋晚,声微觉夜阑。qì lěng yí qiū wǎn,shēng wēi jué yè lán。
凝空流欲遍,润物净宜看。níng kōng liú yù biàn,rùn wù jìng yí kàn。
莫厌窥临倦,将晞聚更难。mò yàn kuī lín juàn,jiāng xī jù gèng nán。

清明日登城春望寄大夫使君

王表

春城闲望爱晴天,何处风光不眼前。chūn chéng xián wàng ài qíng tiān,hé chù fēng guāng bù yǎn qián。
寒食花开千树雪,清明日出万家烟。hán shí huā kāi qiān shù xuě,qīng míng rì chū wàn jiā yān。
兴来促席唯同舍,醉后狂歌尽少年。xīng lái cù xí wéi tóng shě,zuì hòu kuáng gē jǐn shǎo nián。
闻说莺啼却惆怅,诗成不见谢临川。wén shuō yīng tí què chóu chàng,shī chéng bù jiàn xiè lín chuān。

成德乐

王表

赵女乘春上画楼,一声歌发满城秋。zhào nǚ chéng chūn shàng huà lóu,yī shēng gē fā mǎn chéng qiū。
无端更唱关山曲,不是征人亦泪流。wú duān gèng chàng guān shān qū,bù shì zhēng rén yì lèi liú。

赋得花发上林

王表

御苑春何早,繁花已绣林。yù yuàn chūn hé zǎo,fán huā yǐ xiù lín。
笑迎明主仗,香拂美人簪。xiào yíng míng zhǔ zhàng,xiāng fú měi rén zān。
地接楼台近,天垂雨露深。dì jiē lóu tái jìn,tiān chuí yǔ lù shēn。
晴光来戏蝶,夕景动栖禽。qíng guāng lái xì dié,xī jǐng dòng qī qín。
欲托凌云势,先开捧日心。yù tuō líng yún shì,xiān kāi pěng rì xīn。
方知桃李树,从此别成阴。fāng zhī táo lǐ shù,cóng cǐ bié chéng yīn。

沙门崇惠登刀梯歌

□钊

百尺凌空倚剑梯,千峰回拔接天霓。bǎi chǐ líng kōng yǐ jiàn tī,qiān fēng huí bá jiē tiān ní。
鏖炉霜明鸟道斋,龙泉金镮生虹蜺。áo lú shuāng míng niǎo dào zhāi,lóng quán jīn huán shēng hóng ní。
刀为树,剑作山,应真飞锡游其间。dāo wèi shù,jiàn zuò shān,yīng zhēn fēi xī yóu qí jiān。
一步一登,挥手攀毛,七星灿烂光斑斑。yī bù yī dēng,huī shǒu pān máo,qī xīng càn làn guāng bān bān。
干将剑刃两离披,碧光焰,上人履之不为崄。gàn jiāng jiàn rèn liǎng lí pī,bì guāng yàn,shàng rén lǚ zhī bù wèi xiǎn。
镆铘刀,铦锋锐锷可吹毛,如今蹈之不足劳。mò yé dāo,xiān fēng ruì è kě chuī máo,rú jīn dǎo zhī bù zú láo。
白若雪,青如冰,龟甲鱼鳞几百层,四部睹之,战战兢兢,万仞峰头见一僧。bái ruò xuě,qīng rú bīng,guī jiǎ yú lín jǐ bǎi céng,sì bù dǔ zhī,zhàn zhàn jīng jīng,wàn rèn fēng tóu jiàn yī sēng。
宾铁文,青蛇色,茜{艹/竦}峥嵘寒岌嶷。bīn tiě wén,qīng shé sè,qiàn cǎo sǒng zhēng róng hán jí yí。
不伤不损难可测,方是大悲解脱力。bù shāng bù sǔn nán kě cè,fāng shì dà bēi jiě tuō lì。
自古武臣矜剑术,舞之投之皆不失。zì gǔ wǔ chén jīn jiàn shù,wǔ zhī tóu zhī jiē bù shī。
视之胆摄身慄慄,谁道挥戈移白日?shì zhī dǎn shè shēn lì lì,shuí dào huī gē yí bái rì?
李广旧传百战功,何如今日见神通?紫衣襜襜飞入空,出没纵横蹈刃兮,蹈刃兮光翡翠,黯黯精光和能利。lǐ guǎng jiù chuán bǎi zhàn gōng,hé rú jīn rì jiàn shén tōng?zǐ yī chān chān fēi rù kōng,chū méi zòng héng dǎo rèn xī,dǎo rèn xī guāng fěi cuì,àn àn jīng guāng hé néng lì。

雨中对后檐丛竹

崔元翰

含风摇砚水,带雨拂墙衣。hán fēng yáo yàn shuǐ,dài yǔ fú qiáng yī。
乍似秋江上,渔家半掩扉。zhà shì qiū jiāng shàng,yú jiā bàn yǎn fēi。