古诗词

经秦皇墓

鲍溶

左岗青虬盘,右坂白虎踞。zuǒ gǎng qīng qiú pán,yòu bǎn bái hǔ jù。
谁识此中陵,祖龙藏身处。shuí shí cǐ zhōng líng,zǔ lóng cáng shēn chù。
别为一天地,下入三泉路。bié wèi yī tiān dì,xià rù sān quán lù。
珠华翔青鸟,玉影耀白兔。zhū huá xiáng qīng niǎo,yù yǐng yào bái tù。
山河一易姓,万事随人去。shān hé yī yì xìng,wàn shì suí rén qù。
白昼盗开陵,玄冬火焚树。bái zhòu dào kāi líng,xuán dōng huǒ fén shù。
哀哉送死厚,乃为弃身具。āi zāi sòng sǐ hòu,nǎi wèi qì shēn jù。
死者不复知,回看汉文墓。sǐ zhě bù fù zhī,huí kàn hàn wén mù。

将归旧山留别孟郊

鲍溶

择木无利刃,羡鱼无巧纶。zé mù wú lì rèn,xiàn yú wú qiǎo lún。
如何不量力,自取中路贫。rú hé bù liàng lì,zì qǔ zhōng lù pín。
前者不厌耕,一日不离亲。qián zhě bù yàn gēng,yī rì bù lí qīn。
今来千里外,我心不在身。jīn lái qiān lǐ wài,wǒ xīn bù zài shēn。
悠悠慈母心,惟愿才如人。yōu yōu cí mǔ xīn,wéi yuàn cái rú rén。
蚕桑能几许,衣服常著新。cán sāng néng jǐ xǔ,yī fú cháng zhù xīn。
一饭吐尺丝,谁见此殷勤。yī fàn tǔ chǐ sī,shuí jiàn cǐ yīn qín。
别君归耕去,持火烧车轮。bié jūn guī gēng qù,chí huǒ shāo chē lún。

留辞

鲍溶

东风吹旅怀,乡梦无夜无。dōng fēng chuī lǚ huái,xiāng mèng wú yè wú。
惭见君子堂,贫思上归途。cán jiàn jūn zi táng,pín sī shàng guī tú。
海岳泛念深,涓尘复何须。hǎi yuè fàn niàn shēn,juān chén fù hé xū。
婆娑不在本,屈曲无弦弧。pó suō bù zài běn,qū qū wú xián hú。
恻恻奉离尊,承欢独向隅。cè cè fèng lí zūn,chéng huān dú xiàng yú。
时当凤来日,孰用鸡鸣夫。shí dāng fèng lái rì,shú yòng jī míng fū。
回首九仙门,皇家在玉壶。huí shǒu jiǔ xiān mén,huáng jiā zài yù hú。
惭非海人别,泪下不成珠。cán fēi hǎi rén bié,lèi xià bù chéng zhū。

长城

鲍溶

蒙公虏生人,北筑秦氏冤。méng gōng lǔ shēng rén,běi zhù qín shì yuān。
祸兴萧墙内,万里防祸根。huò xīng xiāo qiáng nèi,wàn lǐ fáng huò gēn。
城成六国亡,宫阙启千门。chéng chéng liù guó wáng,gōng quē qǐ qiān mén。
生人半为土,何用空中原。shēng rén bàn wèi tǔ,hé yòng kōng zhōng yuán。
奈何家天下,骨肉尚无恩。nài hé jiā tiān xià,gǔ ròu shàng wú ēn。
投沙拥海水,安得久不翻。tóu shā yōng hǎi shuǐ,ān dé jiǔ bù fān。
乘高惨人魂,寒日易黄昏。chéng gāo cǎn rén hún,hán rì yì huáng hūn。
枯骨贯朽铁,砂中如有言。kū gǔ guàn xiǔ tiě,shā zhōng rú yǒu yán。
万古骊山下,徒悲野火燔。wàn gǔ lí shān xià,tú bēi yě huǒ fán。

章华宫行

鲍溶

烟渚南鸿呼晓群,章华宫娥怨行云。yān zhǔ nán hóng hū xiǎo qún,zhāng huá gōng é yuàn xíng yún。
十二巫峰仰天禄,金车何处邀云宿。shí èr wū fēng yǎng tiān lù,jīn chē hé chù yāo yún sù。
小腰婑堕三千人,宫衣水碧颜青春。xiǎo yāo ruí duò sān qiān rén,gōng yī shuǐ bì yán qīng chūn。
岂无一人似神女,忍使黛蛾常不伸。qǐ wú yī rén shì shén nǚ,rěn shǐ dài é cháng bù shēn。
黛蛾不伸犹自可,春朝诸处门常锁。dài é bù shēn yóu zì kě,chūn cháo zhū chù mén cháng suǒ。

倚瑟行

鲍溶

金舆传惊灞浐水,龙旗参天行殿巍。jīn yú chuán jīng bà chǎn shuǐ,lóng qí cān tiān xíng diàn wēi。
左文皇帝右慎姬,北面侍臣张释之。zuǒ wén huáng dì yòu shèn jī,běi miàn shì chén zhāng shì zhī。
因高知处邯郸道,寿陵已见生秋草。yīn gāo zhī chù hán dān dào,shòu líng yǐ jiàn shēng qiū cǎo。
万世何人不此归,一言出口堪生老。wàn shì hé rén bù cǐ guī,yī yán chū kǒu kān shēng lǎo。
高歌倚瑟流清悲,徐乐哀生知为谁。gāo gē yǐ sè liú qīng bēi,xú lè āi shēng zhī wèi shuí。
臣惊欢叹不可放,愿赐一言释名妄。chén jīng huān tàn bù kě fàng,yuàn cì yī yán shì míng wàng。
明珠为日红亭亭,水银为河玉为星。míng zhū wèi rì hóng tíng tíng,shuǐ yín wèi hé yù wèi xīng。
泉宫一闭秦国丧,牧童弄火骊山上。quán gōng yī bì qín guó sàng,mù tóng nòng huǒ lí shān shàng。
与世无情在速贫,弃尸于野由斯葬。yǔ shì wú qíng zài sù pín,qì shī yú yě yóu sī zàng。
生死茫茫不可知,视不一姓君莫悲。shēng sǐ máng máng bù kě zhī,shì bù yī xìng jūn mò bēi。
始皇有训二世哲,君独何人至于斯。shǐ huáng yǒu xùn èr shì zhé,jūn dú hé rén zhì yú sī。
灞陵一代无发毁,俭风本是张廷尉。bà líng yī dài wú fā huǐ,jiǎn fēng běn shì zhāng tíng wèi。

送僧之宣城

鲍溶

昔从谢太守,宾客宛陵城。xī cóng xiè tài shǒu,bīn kè wǎn líng chéng。
有日持斋戒,高僧识姓名。yǒu rì chí zhāi jiè,gāo sēng shí xìng míng。
秋风送客去,安得尽忘情。qiū fēng sòng kè qù,ān dé jǐn wàng qíng。

宣城北楼昔从顺阳公会于此

鲍溶

诗楼郡城北,窗牖敬亭山。shī lóu jùn chéng běi,chuāng yǒu jìng tíng shān。
几步尘埃隔,终朝世界闲。jǐ bù chén āi gé,zhōng cháo shì jiè xián。
凭师看粉壁,名姓在其间。píng shī kàn fěn bì,míng xìng zài qí jiān。

东高峰

鲍溶

东亭最高峙,春树绕山腰。dōng tíng zuì gāo zhì,chūn shù rào shān yāo。
画里青鸾客,云中碧玉箫。huà lǐ qīng luán kè,yún zhōng bì yù xiāo。
秋风若西望,为我一长谣。qiū fēng ruò xī wàng,wèi wǒ yī zhǎng yáo。

禅定寺经院

鲍溶

莲华不朽寺,雕刻满山根。lián huá bù xiǔ sì,diāo kè mǎn shān gēn。
石汗知天雨,金泥落圣言。shí hàn zhī tiān yǔ,jīn ní luò shèng yán。
思量施金客,千古独消魂。sī liàng shī jīn kè,qiān gǔ dú xiāo hún。

越女词

鲍溶

越女芙蓉妆,浣纱清浅水。yuè nǚ fú róng zhuāng,huàn shā qīng qiǎn shuǐ。
忽惊春心晓,不敢思君子。hū jīng chūn xīn xiǎo,bù gǎn sī jūn zi。
君子纵我思,宁来浣溪里。jūn zi zòng wǒ sī,níng lái huàn xī lǐ。

弄玉词二首

鲍溶

素女结念飞天行,白玉参差凤皇声,天仙借女双翅猛。sù nǚ jié niàn fēi tiān xíng,bái yù cān chà fèng huáng shēng,tiān xiān jiè nǚ shuāng chì měng。
五灯绕身生,入烟去无影。wǔ dēng rào shēn shēng,rù yān qù wú yǐng。

弄玉词二首

鲍溶

三清弄玉秦公女,嫁得天上人。sān qīng nòng yù qín gōng nǚ,jià dé tiān shàng rén。
琼箫碧月唤朱雀,携手上谒玉晨君。qióng xiāo bì yuè huàn zhū què,xié shǒu shàng yè yù chén jūn。
夫妻同寿,万万青春。fū qī tóng shòu,wàn wàn qīng chūn。

山行经樵翁

鲍溶

我心劳我身,远道谁与论。wǒ xīn láo wǒ shēn,yuǎn dào shuí yǔ lùn。
心如木中火,忧至常自燔。xīn rú mù zhōng huǒ,yōu zhì cháng zì fán。
披访结恩地,世人轻报恩。pī fǎng jié ēn dì,shì rén qīng bào ēn。
女无良媒识,知入何人门。nǚ wú liáng méi shí,zhī rù hé rén mén。
寒日行深山,路由谷中村。hán rì xíng shēn shān,lù yóu gǔ zhōng cūn。
田翁樵采熟,男女讴吟喧。tián wēng qiáo cǎi shú,nán nǚ ōu yín xuān。
借问身命谋,上言愧乾坤。jiè wèn shēn mìng móu,shàng yán kuì qián kūn。
时清公赋薄,力勤地利繁。shí qīng gōng fù báo,lì qín dì lì fán。
下念草木年,坐家见重孙。xià niàn cǎo mù nián,zuò jiā jiàn zhòng sūn。
举案馈宾客,糟浆盈陶尊。jǔ àn kuì bīn kè,zāo jiāng yíng táo zūn。
醉闲鹿裘暖,白发舞轩轩。zuì xián lù qiú nuǎn,bái fā wǔ xuān xuān。
仰羡太古人,余将破行辕。yǎng xiàn tài gǔ rén,yú jiāng pò xíng yuán。
遑遑问身事,师友难为言。huáng huáng wèn shēn shì,shī yǒu nán wèi yán。
离歌又行去,落日低寒泉。lí gē yòu xíng qù,luò rì dī hán quán。

途中旅思二首

鲍溶

喔喔鸡鸣晓,萧萧马辞枥。ō ō jī míng xiǎo,xiāo xiāo mǎ cí lì。
草草名利区,居人少于客。cǎo cǎo míng lì qū,jū rén shǎo yú kè。
生期三万日,童耄半虚掷。shēng qī sān wàn rì,tóng mào bàn xū zhì。
修短命半中,忧欢复相敌。xiū duǎn mìng bàn zhōng,yōu huān fù xiāng dí。
朝提黄金爵,暮造青松宅。cháo tí huáng jīn jué,mù zào qīng sōng zhái。
来往日相悲,北邙田土窄。lái wǎng rì xiāng bēi,běi máng tián tǔ zhǎi。
峨峨西天岳,锦绣明翠壁。é é xī tiān yuè,jǐn xiù míng cuì bì。
中有不死乡,千年无人迹。zhōng yǒu bù sǐ xiāng,qiān nián wú rén jì。
心期周太子,下马拜虚碧。xīn qī zhōu tài zi,xià mǎ bài xū bì。
鹤驾如可从,他年执烟策。hè jià rú kě cóng,tā nián zhí yān cè。

途中旅思二首

鲍溶

星出方问宿,睡眼始朦胧。xīng chū fāng wèn sù,shuì yǎn shǐ méng lóng。
天光见地色,上路车幢幢。tiān guāng jiàn dì sè,shàng lù chē chuáng chuáng。
时物既老大,众山何枯空。shí wù jì lǎo dà,zhòng shān hé kū kōng。
青冥见古柏,寥朗闻疏鸿。qīng míng jiàn gǔ bǎi,liáo lǎng wén shū hóng。
独步天地间,无因为君忠。dú bù tiān dì jiān,wú yīn wèi jūn zhōng。
白毛寻人忧,生此头发中。bái máo xún rén yōu,shēng cǐ tóu fā zhōng。
跃马非壮岁,报恩无高功。yuè mǎ fēi zhuàng suì,bào ēn wú gāo gōng。
斯言化为火,日夜焚深衷。sī yán huà wèi huǒ,rì yè fén shēn zhōng。

旧镜

鲍溶

婵娟本家镜,与妾归君子。chán juān běn jiā jìng,yǔ qiè guī jūn zi。
每忆并照时,相逢明月里。měi yì bìng zhào shí,xiāng féng míng yuè lǐ。
春风忽分影,白日难依倚。chūn fēng hū fēn yǐng,bái rì nán yī yǐ。
珠粉不结花,玉珰宁辉耳。zhū fěn bù jié huā,yù dāng níng huī ěr。
心期不可见,不保长如此。xīn qī bù kě jiàn,bù bǎo zhǎng rú cǐ。
华发一欺人,青铜化为鬼。huá fā yī qī rén,qīng tóng huà wèi guǐ。
良人有归日,肯学妖桃李。liáng rén yǒu guī rì,kěn xué yāo táo lǐ。
瑶匣若浮云,冥冥藏玉水。yáo xiá ruò fú yún,míng míng cáng yù shuǐ。
侍儿不遣照,恐学孤鸾死。shì ér bù qiǎn zhào,kǒng xué gū luán sǐ。

宿悟空寺赠僧

鲍溶

劳者谣烛蛾,致身何营营。láo zhě yáo zhú é,zhì shēn hé yíng yíng。
雪山本师在,心地如镜清。xuě shān běn shī zài,xīn dì rú jìng qīng。
往与本师别,人间买浮名。wǎng yǔ běn shī bié,rén jiān mǎi fú míng。
朝光畏不久,内火烧人情。cháo guāng wèi bù jiǔ,nèi huǒ shāo rén qíng。
迷路喜为远,宿留化人城。mí lù xǐ wèi yuǎn,sù liú huà rén chéng。
前心宛如此,了了随静生。qián xīn wǎn rú cǐ,le le suí jìng shēng。
维持薝卜花,却与前心行。wéi chí zhān bo huā,què yǔ qián xīn xíng。

感兴

鲍溶

幽人无近迹,别易会则稀。yōu rén wú jìn jì,bié yì huì zé xī。
黄鹤亦姓丁,寥寥何处飞?huáng hè yì xìng dīng,liáo liáo hé chù fēi?
时见海上山,绕云心依依。shí jiàn hǎi shàng shān,rào yún xīn yī yī。
谅无驭风术,中路愁虚归。liàng wú yù fēng shù,zhōng lù chóu xū guī。
童发慕道心,壮年堕尘机。tóng fā mù dào xīn,zhuàng nián duò chén jī。
白日不饶我,如今事皆非。bái rì bù ráo wǒ,rú jīn shì jiē fēi。
群羊化石尽,双凫与我违。qún yáng huà shí jǐn,shuāng fú yǔ wǒ wéi。
□岳黄金富,轩辕晓霞衣。yuè huáng jīn fù,xuān yuán xiǎo xiá yī。
谁令日在眼,容色烟云微。shuí lìng rì zài yǎn,róng sè yān yún wēi。

秋思

鲍溶

楚客秋更悲,皇皇无声地。chǔ kè qiū gèng bēi,huáng huáng wú shēng dì。
时无无事人,我命与身异。shí wú wú shì rén,wǒ mìng yǔ shēn yì。
良时如飞鸟,回掌成故事。liáng shí rú fēi niǎo,huí zhǎng chéng gù shì。
蹉跎秋定还,凝冽坚冰至。cuō tuó qiū dìng hái,níng liè jiān bīng zhì。
人生不期老,华发谁能避。rén shēng bù qī lǎo,huá fā shuí néng bì。
感此惜壮年,壮年少为贵。gǎn cǐ xī zhuàng nián,zhuàng nián shǎo wèi guì。
我生虽努力,荣途难自致。wǒ shēng suī nǔ lì,róng tú nán zì zhì。
徒为击角歌,且惭雕剑字。tú wèi jī jiǎo gē,qiě cán diāo jiàn zì。
吾师罕言命,感激潜伤思。wú shī hǎn yán mìng,gǎn jī qián shāng sī。