古诗词

长门怨二首

王贞白

寂寞故宫春,残灯晓尚存。jì mò gù gōng chūn,cán dēng xiǎo shàng cún。
从来非妾过,偶尔失君恩。cóng lái fēi qiè guò,ǒu ěr shī jūn ēn。
花落伤容鬓,莺啼惊梦魂。huā luò shāng róng bìn,yīng tí jīng mèng hún。
翠华如可待,应免老长门。cuì huá rú kě dài,yīng miǎn lǎo zhǎng mén。

长门怨二首

王贞白

叶落长门静,苔生永巷幽。yè luò zhǎng mén jìng,tái shēng yǒng xiàng yōu。
相思对明月,独坐向空楼。xiāng sī duì míng yuè,dú zuò xiàng kōng lóu。
銮驾迷终转,蛾眉老自愁。luán jià mí zhōng zhuǎn,é méi lǎo zì chóu。
昭阳歌舞伴,此夕未知秋。zhāo yáng gē wǔ bàn,cǐ xī wèi zhī qiū。

有所思

王贞白

芙蓉出水时,偶尔便分离。fú róng chū shuǐ shí,ǒu ěr biàn fēn lí。
自此无因见,长教挂所思。zì cǐ wú yīn jiàn,zhǎng jiào guà suǒ sī。
残春不入梦,芳信欲传谁。cán chūn bù rù mèng,fāng xìn yù chuán shuí。
寂寞秋堂下,空吟小谢诗。jì mò qiū táng xià,kōng yín xiǎo xiè shī。

少年行二首

王贞白

游宴不知厌,杜陵狂少年。yóu yàn bù zhī yàn,dù líng kuáng shǎo nián。
花时轻暖酒,春服薄装绵。huā shí qīng nuǎn jiǔ,chūn fú báo zhuāng mián。
戏马上林苑,斗鸡寒食天。xì mǎ shàng lín yuàn,dòu jī hán shí tiān。
鲁儒甘被笑,对策鬓皤然。lǔ rú gān bèi xiào,duì cè bìn pó rán。

少年行二首

王贞白

弱冠投边急,驱兵夜渡河。ruò guān tóu biān jí,qū bīng yè dù hé。
追奔铁马走,杀虏宝刀讹。zhuī bēn tiě mǎ zǒu,shā lǔ bǎo dāo é。
威静黑山路,气含清海波。wēi jìng hēi shān lù,qì hán qīng hǎi bō。
常闻为突骑,天子赐长戈。cháng wén wèi tū qí,tiān zi cì zhǎng gē。

长安道

王贞白

晓鼓人已行,暮鼓人未息。xiǎo gǔ rén yǐ xíng,mù gǔ rén wèi xī。
梯航万国来,争先贡金帛。tī háng wàn guó lái,zhēng xiān gòng jīn bó。
不问贤与愚,但论官与职。bù wèn xián yǔ yú,dàn lùn guān yǔ zhí。
如何贫书生,只献安边策。rú hé pín shū shēng,zhǐ xiàn ān biān cè。

杂曲歌辞妾薄命

王贞白

薄命头欲白,频年嫁不成。báo mìng tóu yù bái,pín nián jià bù chéng。
秦娥未十五,昨夜事公卿。qín é wèi shí wǔ,zuó yè shì gōng qīng。
岂有机杼力,空传歌舞名。qǐ yǒu jī zhù lì,kōng chuán gē wǔ míng。
妾专修妇德,媒氏却相轻。qiè zhuān xiū fù dé,méi shì què xiāng qīng。

忆张处士

王贞白

天台张处士,诗句造玄微。tiān tái zhāng chù shì,shī jù zào xuán wēi。
古乐知音少,名言与俗违。gǔ lè zhī yīn shǎo,míng yán yǔ sú wéi。
山风入松径,海月上岩扉。shān fēng rù sōng jìng,hǎi yuè shàng yán fēi。
毕世唯高卧,无人说是非。bì shì wéi gāo wò,wú rén shuō shì fēi。

送马向入蜀

徐凝

游子出咸京,巴山万里程。yóu zi chū xián jīng,bā shān wàn lǐ chéng。
白云连鸟道,青壁遰猿声。bái yún lián niǎo dào,qīng bì dì yuán shēng。
雨雪经泥坂,烟花望锦城。yǔ xuě jīng ní bǎn,yān huā wàng jǐn chéng。
工文人共许,应纪蜀中行。gōng wén rén gòng xǔ,yīng jì shǔ zhōng xíng。

送李补阙归朝

徐凝

驷马归咸秦,双凫出海门。sì mǎ guī xián qín,shuāng fú chū hǎi mén。
还从清切禁,再沐圣明恩。hái cóng qīng qiè jìn,zài mù shèng míng ēn。
礼乐中朝贵,文章大雅存。lǐ lè zhōng cháo guì,wén zhāng dà yǎ cún。
江湖多放逸,献替欲谁论。jiāng hú duō fàng yì,xiàn tì yù shuí lùn。

题开元寺牡丹

徐凝

此花南地知难种,惭愧僧闲用意栽。cǐ huā nán dì zhī nán zhǒng,cán kuì sēng xián yòng yì zāi。
海燕解怜频睥睨,胡蜂未识更徘徊。hǎi yàn jiě lián pín pì nì,hú fēng wèi shí gèng pái huái。
虚生芍药徒劳妒,羞杀玫瑰不敢开。xū shēng sháo yào tú láo dù,xiū shā méi guī bù gǎn kāi。
惟有数苞红萼在,含芳只待舍人来。wéi yǒu shù bāo hóng è zài,hán fāng zhǐ dài shě rén lái。

香炉峰

徐凝

香炉一峰绝,顶在寺门前。xiāng lú yī fēng jué,dǐng zài sì mén qián。
尽是玲珑石,时生旦暮烟。jǐn shì líng lóng shí,shí shēng dàn mù yān。

白铜鞮

徐凝

騕袅锦障泥,楼头日又西。yǎo niǎo jǐn zhàng ní,lóu tóu rì yòu xī。
留欢住不住,素齿白铜鞮。liú huān zhù bù zhù,sù chǐ bái tóng dī。

杨叛儿

徐凝

哀怨杨叛儿,骀荡郎知否。āi yuàn yáng pàn ér,dài dàng láng zhī fǒu。
香死博山炉,烟生白门柳。xiāng sǐ bó shān lú,yān shēng bái mén liǔ。

春寒

徐凝

乱雪从教舞,回风任听吹。luàn xuě cóng jiào wǔ,huí fēng rèn tīng chuī。
春寒能作底,已被柳条欺。chūn hán néng zuò dǐ,yǐ bèi liǔ tiáo qī。

庐山独夜

徐凝

寒空五老雪,斜月九江云。hán kōng wǔ lǎo xuě,xié yuè jiǔ jiāng yún。
钟声知何处,苍苍树里闻。zhōng shēng zhī hé chù,cāng cāng shù lǐ wén。

送寒岩归士

徐凝

不挂丝纩衣,归向寒岩栖。bù guà sī kuàng yī,guī xiàng hán yán qī。
寒岩风雪夜,又过岩前溪。hán yán fēng xuě yè,yòu guò yán qián xī。

武夷山仙城

徐凝

武夷无上路,毛径不通风。wǔ yí wú shàng lù,máo jìng bù tōng fēng。
欲共麻姑住,仙城半在空。yù gòng má gū zhù,xiān chéng bàn zài kōng。

避暑二首

徐凝

一株金染密,数亩碧鲜疏。yī zhū jīn rǎn mì,shù mǔ bì xiān shū。
避暑临溪坐,何妨直钓鱼。bì shǔ lín xī zuò,hé fáng zhí diào yú。

避暑二首

徐凝

斑多筒簟冷,发少角冠清。bān duō tǒng diàn lěng,fā shǎo jiǎo guān qīng。
避暑长林下,寒蝉又有声。bì shǔ zhǎng lín xià,hán chán yòu yǒu shēng。