古诗词

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

阳关临绝漠,中有水精堂。yáng guān lín jué mò,zhōng yǒu shuǐ jīng táng。
暗碛铺银地,平沙散玉羊。àn qì pù yín dì,píng shā sàn yù yáng。
体明同夜月,色净含秋霜。tǐ míng tóng yè yuè,sè jìng hán qiū shuāng。
可则弃胡塞,终归还帝乡。kě zé qì hú sāi,zhōng guī hái dì xiāng。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

周人祭瑶水,黍稷信非馨。zhōu rén jì yáo shuǐ,shǔ jì xìn fēi xīn。
西豹追河伯,蛟龙遂隐形。xī bào zhuī hé bó,jiāo lóng suì yǐn xíng。
红妆随洛浦,绿鬓逐浮萍。hóng zhuāng suí luò pǔ,lǜ bìn zhú fú píng。
尚有销金冶,何曾玉女灵。shàng yǒu xiāo jīn yě,hé céng yù nǚ líng。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

瑟瑟焦山下,悠悠采几年。sè sè jiāo shān xià,yōu yōu cǎi jǐ nián。
为珠悬宝髻,作璞间金钿。wèi zhū xuán bǎo jì,zuò pú jiān jīn diàn。
色入青霄里,光浮黑碛边。sè rù qīng xiāo lǐ,guāng fú hēi qì biān。
世人偏重此,谁念楚材贤。shì rén piān zhòng cǐ,shuí niàn chǔ cái xián。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

昔时兴圣帝,遗庙在敦煌。xī shí xīng shèng dì,yí miào zài dūn huáng。
叱咤雄千古,英威静一方。chì zhà xióng qiān gǔ,yīng wēi jìng yī fāng。
牧童歌冢上,狐兔穴坟傍。mù tóng gē zhǒng shàng,hú tù xué fén bàng。
晋史传韬略,留名播五凉。jìn shǐ chuán tāo lüè,liú míng bō wǔ liáng。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

贞女谁家女?孤标坐此台。zhēn nǚ shuí jiā nǚ?gū biāo zuò cǐ tái。
青蛾随月转,红粉向花开。qīng é suí yuè zhuǎn,hóng fěn xiàng huā kāi。
二八无人识,千秋已作灰。èr bā wú rén shí,qiān qiū yǐ zuò huī。
洁身终不嫁,非为乏良媒。jié shēn zhōng bù jià,fēi wèi fá liáng méi。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

版筑安城日,神祠与此兴。bǎn zhù ān chéng rì,shén cí yǔ cǐ xīng。
一州祈景祚,万类仰休徵。yī zhōu qí jǐng zuò,wàn lèi yǎng xiū zhēng。
蘋藻采无乏,精灵若有凭。píng zǎo cǎi wú fá,jīng líng ruò yǒu píng。
更看云祭处,朝夕酒如渑。gèng kàn yún jì chù,cháo xī jiǔ rú miǎn。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

昔人精篆素,尽妙许张芝。xī rén jīng zhuàn sù,jǐn miào xǔ zhāng zhī。
草圣雄千古,芳名冠一时。cǎo shèng xióng qiān gǔ,fāng míng guān yī shí。
舒笺行鸟迹,研墨染鱼缁。shū jiān xíng niǎo jì,yán mò rǎn yú zī。
长想临池处,兴来聊咏诗。zhǎng xiǎng lín chí chù,xīng lái liáo yǒng shī。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

半壁生奇木,盘根到水涯。bàn bì shēng qí mù,pán gēn dào shuǐ yá。
高柯笼宿雾,密叶隐朝霞。gāo kē lóng sù wù,mì yè yǐn cháo xiá。
二月含青翠,三秋带紫花。èr yuè hán qīng cuì,sān qiū dài zǐ huā。
森森神树下,祈赛不应赊。sēn sēn shén shù xià,qí sài bù yīng shē。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

池草三攒别,能芳二月春。chí cǎo sān zǎn bié,néng fāng èr yuè chūn。
绿苔生水嫩,翠色出泥新。lǜ tái shēng shuǐ nèn,cuì sè chū ní xīn。
弄舞餐花蝶,潜惊触钓鳞。nòng wǔ cān huā dié,qián jīng chù diào lín。
芳菲观不厌,留兴待诗人。fāng fēi guān bù yàn,liú xīng dài shī rén。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

英雄传贺拔,割据王敦煌。yīng xióng chuán hè bá,gē jù wáng dūn huáng。
五郡徵般匠,千金造寝堂。wǔ jùn zhēng bān jiàng,qiān jīn zào qǐn táng。
绮檐安兽瓦,粉壁架鸿梁。qǐ yán ān shòu wǎ,fěn bì jià hóng liáng。
峻宇称无德,何曾有不亡?jùn yǔ chēng wú dé,hé céng yǒu bù wáng?

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

郭门望京处,楼上启重闉。guō mén wàng jīng chù,lóu shàng qǐ zhòng yīn。
水北通西域,桥东路入秦。shuǐ běi tōng xī yù,qiáo dōng lù rù qín。
黄沙吐双径,白草生三春。huáng shā tǔ shuāng jìng,bái cǎo shēng sān chūn。
不见中华使,翩翩起虏尘。bù jiàn zhōng huá shǐ,piān piān qǐ lǔ chén。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

两树夹招提,三春引影低。liǎng shù jiā zhāo tí,sān chūn yǐn yǐng dī。
叶中微有字,阶下已成蹊。yè zhōng wēi yǒu zì,jiē xià yǐ chéng qī。
含气同修短,分条德且齐。hán qì tóng xiū duǎn,fēn tiáo dé qiě qí。
不容凡鸟坐,应欲俟鸾栖。bù róng fán niǎo zuò,yīng yù qí luán qī。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

尝闻凿壁井,兹水最为灵。cháng wén záo bì jǐng,zī shuǐ zuì wèi líng。
色带三春渌,芳传一味清。sè dài sān chūn lù,fāng chuán yī wèi qīng。
玄言称上善,图录著高名。xuán yán chēng shàng shàn,tú lù zhù gāo míng。
德重胜铢两,诸流量且轻。dé zhòng shèng zhū liǎng,zhū liú liàng qiě qīng。

敦煌廿咏三危山咏

敦煌人作品

地涌澄泉美,环城本自奇。dì yǒng chéng quán měi,huán chéng běn zì qí。
一源分异派,两道入汤池。yī yuán fēn yì pài,liǎng dào rù tāng chí。
波上青蘋合,洲前翠柳垂。bō shàng qīng píng hé,zhōu qián cuì liǔ chuí。
况逢佳景处,从此遂忘疲。kuàng féng jiā jǐng chù,cóng cǐ suì wàng pí。

敦煌□□

敦煌人作品

万顷平田四畔沙,汉朝城垒属蕃家。wàn qǐng píng tián sì pàn shā,hàn cháo chéng lěi shǔ fān jiā。
歌谣再复归唐国,道舞春风杨柳花。gē yáo zài fù guī táng guó,dào wǔ chūn fēng yáng liǔ huā。
仕女尚□天宝髻,水流依旧种桑麻。shì nǚ shàng tiān bǎo jì,shuǐ liú yī jiù zhǒng sāng má。
雄军往往施鼙鼓,斗将徒劳猃狁夸。xióng jūn wǎng wǎng shī pí gǔ,dòu jiāng tú láo xiǎn yǔn kuā。

答卢邺

良乂

风泉只向梦中闻,身外无馀可寄君。fēng quán zhǐ xiàng mèng zhōng wén,shēn wài wú yú kě jì jūn。
当户一轮惟晓月,挂檐数片是秋云。dāng hù yī lún wéi xiǎo yuè,guà yán shù piàn shì qiū yún。

送贺秘监归会稽诗

王瑀

父子承恩日,遗荣拜职辰。fù zi chéng ēn rì,yí róng bài zhí chén。
挂冠辞圣主,佩印奉严亲。guà guān cí shèng zhǔ,pèi yìn fèng yán qīn。
举代辞贤智,当朝劝孝仁。jǔ dài cí xián zhì,dāng cháo quàn xiào rén。
退归将适越,攀饯乃倾秦。tuì guī jiāng shì yuè,pān jiàn nǎi qīng qín。

葬西施挽歌

王炎

西望吴王国,云书凤字牌。xī wàng wú wáng guó,yún shū fèng zì pái。
连江起珠帐,择地葬金钗。lián jiāng qǐ zhū zhàng,zé dì zàng jīn chāi。
满地红心草,三层碧玉阶。mǎn dì hóng xīn cǎo,sān céng bì yù jiē。
春风无处所,悽恨不胜怀。chūn fēng wú chù suǒ,qī hèn bù shèng huái。

赋得行不由径

王炎

邪径趋时捷,端心恶此名。xié jìng qū shí jié,duān xīn è cǐ míng。
长衢贵高步,大路自规行。zhǎng qú guì gāo bù,dà lù zì guī xíng。
且虑萦纡僻,将求坦荡情。qiě lǜ yíng yū pì,jiāng qiú tǎn dàng qíng。
讵同流俗好,方保立身贞。jù tóng liú sú hǎo,fāng bǎo lì shēn zhēn。
远迹如违险,修仁在履平。yuǎn jì rú wéi xiǎn,xiū rén zài lǚ píng。
始知夫子道,从此得坚诚。shǐ zhī fū zi dào,cóng cǐ dé jiān chéng。

昙一师歌

慈和

昙一师,解毗尼。tán yī shī,jiě pí ní。
大聪明,更无疑。dà cōng míng,gèng wú yí。