古诗词

过王浚墓

罗邺

埋骨千年近路尘,路傍碑号晋将军。mái gǔ qiān nián jìn lù chén,lù bàng bēi hào jìn jiāng jūn。
当时若使无功业,早个耕桑到此坟。dāng shí ruò shǐ wú gōng yè,zǎo gè gēng sāng dào cǐ fén。

灞上感别

罗邺

灞水何人不别离,无家南北倚空悲。bà shuǐ hé rén bù bié lí,wú jiā nán běi yǐ kōng bēi。
十年此路花时节,立马沾襟酒一卮。shí nián cǐ lù huā shí jié,lì mǎ zhān jīn jiǔ yī zhī。

行次

罗邺

终日长程复短程,一山行尽一山青。zhōng rì zhǎng chéng fù duǎn chéng,yī shān xíng jǐn yī shān qīng。
路傍君子莫相笑,天上由来有客星。lù bàng jūn zi mò xiāng xiào,tiān shàng yóu lái yǒu kè xīng。

凤州北楼

罗邺

城上层楼北望时,闲云远水自相宜。chéng shàng céng lóu běi wàng shí,xián yún yuǎn shuǐ zì xiāng yí。
人人尽道堪图画,枉遣山翁醉习池。rén rén jǐn dào kān tú huà,wǎng qiǎn shān wēng zuì xí chí。

赠僧

罗邺

繁华举世皆如梦,今古何人肯暂闲。fán huá jǔ shì jiē rú mèng,jīn gǔ hé rén kěn zàn xián。
唯有东林学禅客,白头闲坐对青山。wéi yǒu dōng lín xué chán kè,bái tóu xián zuò duì qīng shān。

题新雁

罗邺

暮天新雁起汀洲,红蓼花疏水国秋。mù tiān xīn yàn qǐ tīng zhōu,hóng liǎo huā shū shuǐ guó qiū。
想得故园今夜月,几人相忆在江楼。xiǎng dé gù yuán jīn yè yuè,jǐ rén xiāng yì zài jiāng lóu。

夏日题远公北阁

罗邺

危阁压山冈,晴空疑鸟行。wēi gé yā shān gāng,qíng kōng yí niǎo xíng。
胜搜花界尽,响益梵音长。shèng sōu huā jiè jǐn,xiǎng yì fàn yīn zhǎng。
有月堪先到,无风亦自凉。yǒu yuè kān xiān dào,wú fēng yì zì liáng。
人烟纷绕绕,诸树共苍苍。rén yān fēn rào rào,zhū shù gòng cāng cāng。
榻恋高楼语,瓯怜昼茗香。tà liàn gāo lóu yǔ,ōu lián zhòu míng xiāng。
此身闲未得,驱马入残阳。cǐ shēn xián wèi dé,qū mǎ rù cán yáng。

鹦鹉咏

罗邺

玉槛瑶轩任所依,东风休忆岭头归。yù kǎn yáo xuān rèn suǒ yī,dōng fēng xiū yì lǐng tóu guī。
金笼共惜好毛羽,红觜莫教多是非。jīn lóng gòng xī hǎo máo yǔ,hóng zī mò jiào duō shì fēi。
便向郤堂夸饮啄,还应祢笔发光辉。biàn xiàng xì táng kuā yǐn zhuó,hái yīng mí bǐ fā guāng huī。
乘时得路何须贵,燕雀鸾凤各有机。chéng shí dé lù hé xū guì,yàn què luán fèng gè yǒu jī。

驾蜀回

罗邺

上皇西幸却归秦,花木依然满禁春。shàng huáng xī xìng què guī qín,huā mù yī rán mǎn jìn chūn。
唯有贵妃歌舞地,月明空殿锁香尘。wéi yǒu guì fēi gē wǔ dì,yuè míng kōng diàn suǒ xiāng chén。

早发宜陵即事

罗邺

霜白山村月落时,一声鸡后又登岐。shuāng bái shān cūn yuè luò shí,yī shēng jī hòu yòu dēng qí。
居人犹自掩关在,行客已愁驱马迟。jū rén yóu zì yǎn guān zài,xíng kè yǐ chóu qū mǎ chí。
身事不堪空感激,鬓毛看著欲凋衰。shēn shì bù kān kōng gǎn jī,bìn máo kàn zhù yù diāo shuāi。
青萍委匣休哮吼,未有恩雠拟报谁。qīng píng wěi xiá xiū xiāo hǒu,wèi yǒu ēn chóu nǐ bào shuí。

芳草

罗邺

芳草和烟暖更青,闲门要路一时生。fāng cǎo hé yān nuǎn gèng qīng,xián mén yào lù yī shí shēng。
年年点检人间事,唯有春风不世情。nián nián diǎn jiǎn rén jiān shì,wéi yǒu chūn fēng bù shì qíng。

和主司王起

丁棱

公心独立副天心,三辖春闱冠古今。gōng xīn dú lì fù tiān xīn,sān xiá chūn wéi guān gǔ jīn。
兰署门生皆入室,莲峰太守别知音。lán shǔ mén shēng jiē rù shì,lián fēng tài shǒu bié zhī yīn。
同升翰苑时名重,遍历朝端主意深。tóng shēng hàn yuàn shí míng zhòng,biàn lì cháo duān zhǔ yì shēn。
新有受恩江海客,坐听朝夕继为霖。xīn yǒu shòu ēn jiāng hǎi kè,zuò tīng cháo xī jì wèi lín。

塞下曲

丁棱

北风鸣晚角,雨雪塞云低。běi fēng míng wǎn jiǎo,yǔ xuě sāi yún dī。
烽举战军动,天寒征马嘶。fēng jǔ zhàn jūn dòng,tiān hán zhēng mǎ sī。
出营红旆展,过碛暗沙迷。chū yíng hóng pèi zhǎn,guò qì àn shā mí。

燕支行营

崔希逸

天平四塞尽黄砂,塞冷三春少物华。tiān píng sì sāi jǐn huáng shā,sāi lěng sān chūn shǎo wù huá。
忽见天山飞下雪,疑是前庭有落花。hū jiàn tiān shān fēi xià xuě,yí shì qián tíng yǒu luò huā。

燕支行营

崔希逸

阳乌黯黯映山平,阴兔微微光渐生。yáng wū àn àn yìng shān píng,yīn tù wēi wēi guāng jiàn shēng。
戍楼往往云间没,烽火时时碛里明。shù lóu wǎng wǎng yún jiān méi,fēng huǒ shí shí qì lǐ míng。

奉和九日幸临渭亭登高应制得臣字

陆景初

九秋光顺豫,重节霁良辰。jiǔ qiū guāng shùn yù,zhòng jié jì liáng chén。
登高识汉苑,问道侍轩臣。dēng gāo shí hàn yuàn,wèn dào shì xuān chén。
菊花浮秬鬯,萸房插缙绅。jú huā fú jù chàng,yú fáng chā jìn shēn。
圣化边陲谧,长洲鸿雁宾。shèng huà biān chuí mì,zhǎng zhōu hóng yàn bīn。

登岳阳楼

麻温其

湖边景物属秋天,楼上风光似去年。hú biān jǐng wù shǔ qiū tiān,lóu shàng fēng guāng shì qù nián。
仙侣缑生留福地,湘娥帝子寄哀弦。xiān lǚ gōu shēng liú fú dì,xiāng é dì zi jì āi xián。
云门自统轩台外,木叶偏飞楚客前。yún mén zì tǒng xuān tái wài,mù yè piān fēi chǔ kè qián。
极目江山何处是,一帆万里信归船。jí mù jiāng shān hé chù shì,yī fān wàn lǐ xìn guī chuán。

报颜标

姚岩杰

为报颜公识我么,我心唯只与天和。wèi bào yán gōng shí wǒ me,wǒ xīn wéi zhǐ yǔ tiān hé。
眼前俗物关情少,醉后青山入意多。yǎn qián sú wù guān qíng shǎo,zuì hòu qīng shān rù yì duō。
田子莫嫌弹铗恨,宁生休唱饭牛歌。tián zi mò xián dàn jiá hèn,níng shēng xiū chàng fàn niú gē。
圣朝若为苍生计,也合公车到薜萝。shèng cháo ruò wèi cāng shēng jì,yě hé gōng chē dào bì luó。

登姑苏台赋附歌

任公叔

中心不必兮子胥何为?怀直道而骤谏,遭重昏之见危。zhōng xīn bù bì xī zi xū hé wèi?huái zhí dào ér zhòu jiàn,zāo zhòng hūn zhī jiàn wēi。
将渔父以抗迹,且垂钓于江湄。jiāng yú fù yǐ kàng jì,qiě chuí diào yú jiāng méi。

戏题盱眙邵明府壁

韦鹏翼

岂肯闲寻竹径行,却嫌丝管好蛙声。qǐ kěn xián xún zhú jìng xíng,què xián sī guǎn hǎo wā shēng。
自从煮鹤烧琴后,背却青山卧月明。zì cóng zhǔ hè shāo qín hòu,bèi què qīng shān wò yuè míng。