古诗词

送韩揆之江西

李冶

相看指杨柳,别恨转依依。xiāng kàn zhǐ yáng liǔ,bié hèn zhuǎn yī yī。
万里江西水,孤舟何处归?wàn lǐ jiāng xī shuǐ,gū zhōu hé chù guī?
湓城潮不到,夏口信应稀。pén chéng cháo bù dào,xià kǒu xìn yīng xī。
唯有衡阳雁,年年来去飞。wéi yǒu héng yáng yàn,nián nián lái qù fēi。

道意寄崔侍郎

李冶

莫漫恋浮名,应须薄宦情。mò màn liàn fú míng,yīng xū báo huàn qíng。
百年齐旦暮,前事尽虚盈。bǎi nián qí dàn mù,qián shì jǐn xū yíng。
愁鬓行看白,童颜学未成。chóu bìn xíng kàn bái,tóng yán xué wèi chéng。
无过天竺国,依止古先生。wú guò tiān zhú guó,yī zhǐ gǔ xiān shēng。

送阎二十六赴剡县

李冶

流水阊门外,孤舟日复西。liú shuǐ chāng mén wài,gū zhōu rì fù xī。
离情遍芳草,无处不萋萋。lí qíng biàn fāng cǎo,wú chù bù qī qī。
妾梦经吴苑,君行到剡溪。qiè mèng jīng wú yuàn,jūn xíng dào shàn xī。
归来重相访,莫学阮郎迷。guī lái zhòng xiāng fǎng,mò xué ruǎn láng mí。

感兴

李冶

朝云暮雨镇相随,去雁来人有返期。cháo yún mù yǔ zhèn xiāng suí,qù yàn lái rén yǒu fǎn qī。
玉枕只知长下泪,银灯空照不眠时。yù zhěn zhǐ zhī zhǎng xià lèi,yín dēng kōng zhào bù mián shí。
仰看明月翻含意,俯眄流波欲寄词。yǎng kàn míng yuè fān hán yì,fǔ miǎn liú bō yù jì cí。
却忆初闻凤楼曲,教人寂寞复相思。què yì chū wén fèng lóu qū,jiào rén jì mò fù xiāng sī。

恩命追入留别广陵故人

李冶

无才多病分龙钟,不料虚名达九重。wú cái duō bìng fēn lóng zhōng,bù liào xū míng dá jiǔ zhòng。
仰愧弹冠上华发,多惭拂镜理衰容。yǎng kuì dàn guān shàng huá fā,duō cán fú jìng lǐ shuāi róng。
驰心北阙随芳草,极目南山望旧峰。chí xīn běi quē suí fāng cǎo,jí mù nán shān wàng jiù fēng。
桂树不能留野客,沙鸥出浦谩相逢。guì shù bù néng liú yě kè,shā ōu chū pǔ mán xiāng féng。

蔷薇花

李冶

翠融红绽浑无力,斜倚栏干似诧人。cuì róng hóng zhàn hún wú lì,xié yǐ lán gàn shì chà rén。
深处最宜香惹蝶,摘时兼恐焰烧春。shēn chù zuì yí xiāng rě dié,zhāi shí jiān kǒng yàn shāo chūn。
当空巧结玲珑帐,著地能铺锦绣裀。dāng kōng qiǎo jié líng lóng zhàng,zhù dì néng pù jǐn xiù yīn。
最好凌晨和露看,碧纱窗外一枝新。zuì hǎo líng chén hé lù kàn,bì shā chuāng wài yī zhī xīn。

李冶

最爱纤纤曲水滨,夕阳移影过青蘋。zuì ài xiān xiān qū shuǐ bīn,xī yáng yí yǐng guò qīng píng。
东风又染一年绿,楚客更伤千里春。dōng fēng yòu rǎn yī nián lǜ,chǔ kè gèng shāng qiān lǐ chūn。
低叶已藏依岸棹,高枝应闭上楼人。dī yè yǐ cáng yī àn zhào,gāo zhī yīng bì shàng lóu rén。
舞腰渐重烟光老,散作飞绵惹翠裀。wǔ yāo jiàn zhòng yān guāng lǎo,sàn zuò fēi mián rě cuì yīn。

结素鱼贻友人

李冶

尺素如残雪,结为双鲤鱼。chǐ sù rú cán xuě,jié wèi shuāng lǐ yú。
欲知心里事,看取腹中书。yù zhī xīn lǐ shì,kàn qǔ fù zhōng shū。

春闺怨

李冶

百尺井栏上,数株桃已红。bǎi chǐ jǐng lán shàng,shù zhū táo yǐ hóng。
念君辽海北,抛妾宋家东。niàn jūn liáo hǎi běi,pāo qiè sòng jiā dōng。

得阎伯钧书

李冶

情来对镜懒梳头,暮雨萧萧庭树秋。qíng lái duì jìng lǎn shū tóu,mù yǔ xiāo xiāo tíng shù qiū。
莫怪阑干垂玉箸,只缘惆怅对银钩。mò guài lán gàn chuí yù zhù,zhǐ yuán chóu chàng duì yín gōu。

偶居

李冶

心远浮云知不还,心云并在有无间。xīn yuǎn fú yún zhī bù hái,xīn yún bìng zài yǒu wú jiān。
狂风何事相摇荡,吹向南山复北山。kuáng fēng hé shì xiāng yáo dàng,chuī xiàng nán shān fù běi shān。

明月夜留别

李冶

离人无语月无声,明月有光人有情。lí rén wú yǔ yuè wú shēng,míng yuè yǒu guāng rén yǒu qíng。
别后相思人似月,云间水上到层城。bié hòu xiāng sī rén shì yuè,yún jiān shuǐ shàng dào céng chéng。

寄朱放

李冶

望水试登山,山高湖又阔。wàng shuǐ shì dēng shān,shān gāo hú yòu kuò。
相思无晓夕,相望经年月。xiāng sī wú xiǎo xī,xiāng wàng jīng nián yuè。
郁郁山木荣,绵绵野花发。yù yù shān mù róng,mián mián yě huā fā。
别后无限情,相逢一时说。bié hòu wú xiàn qíng,xiāng féng yī shí shuō。

从萧叔子听弹琴赋得三峡流泉歌

李冶

妾家本住巫山云,巫山流泉常自闻。qiè jiā běn zhù wū shān yún,wū shān liú quán cháng zì wén。
玉琴弹出转寥夐,直是当时梦里听。yù qín dàn chū zhuǎn liáo xiòng,zhí shì dāng shí mèng lǐ tīng。
三峡迢迢几千里,一时流入幽闺里。sān xiá tiáo tiáo jǐ qiān lǐ,yī shí liú rù yōu guī lǐ。
巨石崩崖指下生,飞泉走浪弦中起。jù shí bēng yá zhǐ xià shēng,fēi quán zǒu làng xián zhōng qǐ。
初疑愤怒含雷风,又似呜咽流不通。chū yí fèn nù hán léi fēng,yòu shì wū yàn liú bù tōng。
回湍曲濑势将尽,时复滴沥平沙中。huí tuān qū lài shì jiāng jǐn,shí fù dī lì píng shā zhōng。
忆昔阮公为此曲,能令仲容听不足。yì xī ruǎn gōng wèi cǐ qū,néng lìng zhòng róng tīng bù zú。
一弹既罢复一弹,愿作流泉镇相续。yī dàn jì bà fù yī dàn,yuàn zuò liú quán zhèn xiāng xù。

八至

李冶

至近至远东西,至深至浅清溪。zhì jìn zhì yuǎn dōng xī,zhì shēn zhì qiǎn qīng xī。
至高至明日月,至亲至疏夫妻。zhì gāo zhì míng rì yuè,zhì qīn zhì shū fū qī。

李冶

经时未架却,心绪乱纵横。jīng shí wèi jià què,xīn xù luàn zòng héng。
已看云鬓散,更念木枯荣。yǐ kàn yún bìn sàn,gèng niàn mù kū róng。
鞞鼓喧行选,旌旗拂座隅。bǐng gǔ xuān xíng xuǎn,jīng qí fú zuò yú。
不睹河阳一县花,空见青山三两点。bù dǔ hé yáng yī xiàn huā,kōng jiàn qīng shān sān liǎng diǎn。

岳阳楼晚望

崔珏

乾坤千里水云间,钓艇如萍去复还。qián kūn qiān lǐ shuǐ yún jiān,diào tǐng rú píng qù fù hái。
楼上北风斜卷席,湖中西日倒衔山。lóu shàng běi fēng xié juǎn xí,hú zhōng xī rì dào xián shān。
怀沙有恨骚人往,鼓瑟无声帝子闲。huái shā yǒu hèn sāo rén wǎng,gǔ sè wú shēng dì zi xián。
何事黄昏尚凝睇,数行烟树接荆蛮。hé shì huáng hūn shàng níng dì,shù xíng yān shù jiē jīng mán。

哭李商隐二首

崔珏

【其一】
成纪星郎字义山,适归高壤抱长叹。chéng jì xīng láng zì yì shān,shì guī gāo rǎng bào zhǎng tàn。
词林枝叶三春尽,学海波澜一夜乾。cí lín zhī yè sān chūn jǐn,xué hǎi bō lán yī yè qián。
风雨已吹灯烛灭,姓名长在齿牙寒。fēng yǔ yǐ chuī dēng zhú miè,xìng míng zhǎng zài chǐ yá hán。
只应物外攀琪树,便著霓裳上绛坛。zhǐ yīng wù wài pān qí shù,biàn zhù ní shang shàng jiàng tán。
【其二】
虚负凌云万丈才,一生襟抱未曾开。xū fù líng yún wàn zhàng cái,yī shēng jīn bào wèi céng kāi。
鸟啼花落人何在,竹死桐枯凤不来。niǎo tí huā luò rén hé zài,zhú sǐ tóng kū fèng bù lái。
良马足因无主踠,旧交心为绝弦哀。liáng mǎ zú yīn wú zhǔ wǎn,jiù jiāo xīn wèi jué xián āi。
九泉莫叹三光隔,又送文星入夜台。jiǔ quán mò tàn sān guāng gé,yòu sòng wén xīng rù yè tái。

哭李商隐

崔珏

虚负凌云万丈才,一生襟抱未曾开。xū fù líng yún wàn zhàng cái,yī shēng jīn bào wèi céng kāi。
鸟啼花落人何在,竹死桐枯凤不来。niǎo tí huā luò rén hé zài,zhú sǐ tóng kū fèng bù lái。
良马足因无主踠,旧交心为绝弦哀。liáng mǎ zú yīn wú zhǔ wǎn,jiù jiāo xīn wèi jué xián āi。
九泉莫叹三光隔,又送文星入夜台。jiǔ quán mò tàn sān guāng gé,yòu sòng wén xīng rù yè tái。

有贈二首(其一)

崔珏

莫道妆成断客肠,粉胸绵手白莲香。mò dào zhuāng chéng duàn kè cháng,fěn xiōng mián shǒu bái lián xiāng。
烟分顶上三层绿,剑截眸中一寸光。yān fēn dǐng shàng sān céng lǜ,jiàn jié móu zhōng yī cùn guāng。
舞胜柳枝腰更软,歌嫌珠贯曲犹长。wǔ shèng liǔ zhī yāo gèng ruǎn,gē xián zhū guàn qū yóu zhǎng。
虽然不似王孙女,解爱临邛卖赋郎。suī rán bù shì wáng sūn nǚ,jiě ài lín qióng mài fù láng。