古诗词

送钱给事赴虢州

刘得仁

帝心忧虢俗,暂庭辍掖垣臣。dì xīn yōu guó sú,zàn tíng chuò yē yuán chén。
疲瘵初承制,乡闾似得春。pí zhài chū chéng zhì,xiāng lǘ shì dé chūn。
化成应有瑞,位重转闻贫。huà chéng yīng yǒu ruì,wèi zhòng zhuǎn wén pín。
用作盐梅日,争回卧辙人。yòng zuò yán méi rì,zhēng huí wò zhé rén。

长门怨

刘得仁

争得一人闻此怨,长门深夜有妍姝。zhēng dé yī rén wén cǐ yuàn,zhǎng mén shēn yè yǒu yán shū。
早知雨露翻相误,只插荆钗嫁匹夫。zǎo zhī yǔ lù fān xiāng wù,zhǐ chā jīng chāi jià pǐ fū。

池上宿

刘得仁

事事不求奢,长吟省叹嗟。shì shì bù qiú shē,zhǎng yín shěng tàn jiē。
无才堪世弃,有句向谁夸。wú cái kān shì qì,yǒu jù xiàng shuí kuā。
老树呈秋色,空池浸月华。lǎo shù chéng qiū sè,kōng chí jìn yuè huá。
凉风白露夕,此境属诗家。liáng fēng bái lù xī,cǐ jìng shǔ shī jiā。

夏日即事

刘得仁

到晓改诗句,四邻嫌苦吟。dào xiǎo gǎi shī jù,sì lín xián kǔ yín。
中宵横北斗,夏木隐栖禽。zhōng xiāo héng běi dòu,xià mù yǐn qī qín。
天地先秋肃,轩窗映月深。tiān dì xiān qiū sù,xuān chuāng yìng yuè shēn。
幽庭多此景,惟恐曙光侵。yōu tíng duō cǐ jǐng,wéi kǒng shǔ guāng qīn。

送李四校书

元孚

朱丝写别鹤泠泠,诗满红笺月满庭。zhū sī xiě bié hè líng líng,shī mǎn hóng jiān yuè mǎn tíng。
莫学楚狂隳姓字,知音还有子期听。mò xué chǔ kuáng huī xìng zì,zhī yīn hái yǒu zi qī tīng。

严陵祠

洪子舆

汉主召子陵,归宿洛阳殿。hàn zhǔ zhào zi líng,guī sù luò yáng diàn。
客星今安在,隐迹犹可见。kè xīng jīn ān zài,yǐn jì yóu kě jiàn。
水石空潺湲,松篁尚葱茜。shuǐ shí kōng chán yuán,sōng huáng shàng cōng qiàn。
岸深翠阴合,川回白云遍。àn shēn cuì yīn hé,chuān huí bái yún biàn。
幽径滋芜没,荒祠幂霜霰。yōu jìng zī wú méi,huāng cí mì shuāng xiàn。
垂钓想遗芳,掇蘋羞野荐。chuí diào xiǎng yí fāng,duō píng xiū yě jiàn。
高风激终古,语理忘荣贱。gāo fēng jī zhōng gǔ,yǔ lǐ wàng róng jiàn。
方验道可尊,山林情不变。fāng yàn dào kě zūn,shān lín qíng bù biàn。

寻人偶题

邵真

日昃不复午,落花难归树。rì zè bù fù wǔ,luò huā nán guī shù。
人生能几何,莫厌相逢遇。rén shēng néng jǐ hé,mò yàn xiāng féng yù。

陪太原郑行军中丞登汾上阁中丞诗曰汾楼秋水阔宛似到阊门惆怅江湖思惟将南客论南客即詹也辄书即事上答

欧阳詹

并州汾上阁,登望似吴阊。bìng zhōu fén shàng gé,dēng wàng shì wú chāng。
贯郭河通路,萦村水逼乡。guàn guō hé tōng lù,yíng cūn shuǐ bī xiāng。
城槐临枉渚,巷市接飞梁。chéng huái lín wǎng zhǔ,xiàng shì jiē fēi liáng。
莫论江湖思,南人正断肠。mò lùn jiāng hú sī,nán rén zhèng duàn cháng。

送少微上人归德峰

欧阳詹

不负人间累,栖身任所从。bù fù rén jiān lèi,qī shēn rèn suǒ cóng。
灰心闻密行,菜色见羸容。huī xīn wén mì xíng,cài sè jiàn léi róng。
幻世方同悟,深居愿继踪。huàn shì fāng tóng wù,shēn jū yuàn jì zōng。
孤云与禅诵,到后在何峰。gū yún yǔ chán sòng,dào hòu zài hé fēng。

荆南夏夜水楼怀昭丘直上人云梦李莘

欧阳詹

无机成旅逸,中夜上江楼。wú jī chéng lǚ yì,zhōng yè shàng jiāng lóu。
云尽月如练,水凉风似秋。yún jǐn yuè rú liàn,shuǐ liáng fēng shì qiū。
凫声闻梦泽,黛色上昭丘。fú shēng wén mèng zé,dài sè shàng zhāo qiū。
不远人情在,良宵恨独游。bù yuǎn rén qíng zài,liáng xiāo hèn dú yóu。

旅次舟中对月寄姜公

欧阳詹

中宵天色净,片月出沧洲。zhōng xiāo tiān sè jìng,piàn yuè chū cāng zhōu。
皎洁临孤岛,婵娟入乱流。jiǎo jié lín gū dǎo,chán juān rù luàn liú。
应同故园夜,独起异乡愁。yīng tóng gù yuán yè,dú qǐ yì xiāng chóu。
那得修蓬转,从君上庾楼。nà dé xiū péng zhuǎn,cóng jūn shàng yǔ lóu。

除夜长安客舍

欧阳詹

十上书仍寝,如流岁又迁。shí shàng shū réng qǐn,rú liú suì yòu qiān。
望家思献寿,算甲恨长年。wàng jiā sī xiàn shòu,suàn jiǎ hèn zhǎng nián。
虚牖传寒柝,孤灯照绝编。xū yǒu chuán hán tuò,gū dēng zhào jué biān。
谁应问穷辙,泣尽更潸然。shuí yīng wèn qióng zhé,qì jǐn gèng shān rán。

早秋登慈恩寺塔

欧阳詹

宝塔过千仞,登临尽四维。bǎo tǎ guò qiān rèn,dēng lín jǐn sì wéi。
毫端分马颊,墨点辨蛾眉。háo duān fēn mǎ jiá,mò diǎn biàn é méi。
地迥风弥紧,天长日久迟。dì jiǒng fēng mí jǐn,tiān zhǎng rì jiǔ chí。
因高欲有赋,远意惨生悲。yīn gāo yù yǒu fù,yuǎn yì cǎn shēng bēi。

太原和严长官八月十五日夜西山童子上方玩月寄中丞少尹

欧阳詹

西寺碧云端,东溟白雪团。xī sì bì yún duān,dōng míng bái xuě tuán。
年来一夜玩,君在半天看。nián lái yī yè wán,jūn zài bàn tiān kàn。
素魄当怀上,清光在下寒。sù pò dāng huái shàng,qīng guāng zài xià hán。
宜裁济江什,有阻惠连欢。yí cái jì jiāng shén,yǒu zǔ huì lián huān。

九日广陵同陈十五先辈登高怀林十二先辈

欧阳詹

客路重阳日,登高寄上楼。kè lù zhòng yáng rì,dēng gāo jì shàng lóu。
风烟今令节,台阁古雄州。fēng yān jīn lìng jié,tái gé gǔ xióng zhōu。
泛菊聊斟酒,持萸懒插头。fàn jú liáo zhēn jiǔ,chí yú lǎn chā tóu。
情人共惆怅,良久不同游。qíng rén gòng chóu chàng,liáng jiǔ bù tóng yóu。

送高士安下第归岷南宁觐

欧阳詹

偕隐有贤亲,岷南四十春。xié yǐn yǒu xián qīn,mín nán sì shí chūn。
栖云自匪石,观国暂同尘。qī yún zì fěi shí,guān guó zàn tóng chén。
就养思儿戏,延年爱鸟伸。jiù yǎng sī ér xì,yán nián ài niǎo shēn。
还看谢时去,有类颍阳人。hái kàn xiè shí qù,yǒu lèi yǐng yáng rén。

述德上兴元严仆射

欧阳詹

山横碧立并雄岷,大阜洪川共降神。shān héng bì lì bìng xióng mín,dà fù hóng chuān gòng jiàng shén。
心合云雷清祸乱,力回天地作阳春。xīn hé yún léi qīng huò luàn,lì huí tiān dì zuò yáng chūn。
非熊德愧当周辅,称杰叨惭首汉臣。fēi xióng dé kuì dāng zhōu fǔ,chēng jié dāo cán shǒu hàn chén。
何幸腐儒无一艺,得为门下食鱼人。hé xìng fǔ rú wú yī yì,dé wèi mén xià shí yú rén。

及第后酬故园亲故

欧阳詹

才非天授学非师,以此成名曩岂期。cái fēi tiān shòu xué fēi shī,yǐ cǐ chéng míng nǎng qǐ qī。
杨叶射频因偶中,桂枝材美敢当之。yáng yè shè pín yīn ǒu zhōng,guì zhī cái měi gǎn dāng zhī。
称文作艺方惭德,相贺投篇料愧词。chēng wén zuò yì fāng cán dé,xiāng hè tóu piān liào kuì cí。
犹著褐衣何足羡,如君即是载鸣时。yóu zhù hè yī hé zú xiàn,rú jūn jí shì zài míng shí。

题华十二判官汝州宅内亭

欧阳詹

高居胜景谁能有,佳意幽情共可欢。gāo jū shèng jǐng shuí néng yǒu,jiā yì yōu qíng gòng kě huān。
新柳绕门青翡翠,修篁浮径碧琅玕。xīn liǔ rào mén qīng fěi cuì,xiū huáng fú jìng bì láng gān。
步兵阮籍空除屏,彭泽陶潜谩挂冠。bù bīng ruǎn jí kōng chú píng,péng zé táo qián mán guà guān。
只在城隍也趋府,岂如吾子道斯安。zhǐ zài chéng huáng yě qū fǔ,qǐ rú wú zi dào sī ān。

薛舍人使君观察韩判官侍御许雨晴到所居既霁先呈即事

欧阳詹

江皋昨夜雨收梅,寂寂衡门与钓台。jiāng gāo zuó yè yǔ shōu méi,jì jì héng mén yǔ diào tái。
西岛落花随水至,前山飞鸟出云来。xī dǎo luò huā suí shuǐ zhì,qián shān fēi niǎo chū yún lái。
观风驷马能言驻,行县双旌许暂回。guān fēng sì mǎ néng yán zhù,xíng xiàn shuāng jīng xǔ zàn huí。
岂不偶然聊为竹,空令石径扫莓苔。qǐ bù ǒu rán liáo wèi zhú,kōng lìng shí jìng sǎo méi tái。