古诗词

送淮阴孙令之官

温庭筠

隋堤杨柳烟,孤棹正悠然。suí dī yáng liǔ yān,gū zhào zhèng yōu rán。
萧寺通淮戍,芜城枕楚壖。xiāo sì tōng huái shù,wú chéng zhěn chǔ ruán。
鱼盐桥上市,灯火雨中船。yú yán qiáo shàng shì,dēng huǒ yǔ zhōng chuán。
故老青葭岸,先知虙子贤。gù lǎo qīng jiā àn,xiān zhī fú zi xián。

宿辉公精舍

温庭筠

禅房无外物,清话此宵同。chán fáng wú wài wù,qīng huà cǐ xiāo tóng。
林彩水烟里,涧声山月中。lín cǎi shuǐ yān lǐ,jiàn shēng shān yuè zhōng。
橡霜诸壑霁,杉火一炉空。xiàng shuāng zhū hè jì,shān huǒ yī lú kōng。
拥褐寒更彻,心知觉路通。yōng hè hán gèng chè,xīn zhī jué lù tōng。

旅泊新津却寄一二知己

温庭筠

维舟息行役,霁景近江村。wéi zhōu xī xíng yì,jì jǐng jìn jiāng cūn。
并起别离恨,似闻歌吹喧。bìng qǐ bié lí hèn,shì wén gē chuī xuān。
高林月初上,远水雾犹昏。gāo lín yuè chū shàng,yuǎn shuǐ wù yóu hūn。
王粲平生感,登临几断魂。wáng càn píng shēng gǎn,dēng lín jǐ duàn hún。

赠僧云栖

温庭筠

麈尾与筇杖,几年离石坛。zhǔ wěi yǔ qióng zhàng,jǐ nián lí shí tán。
梵馀林雪厚,棋罢岳钟残。fàn yú lín xuě hòu,qí bà yuè zhōng cán。
开卷喜先悟,漱瓶知早寒。kāi juǎn xǐ xiān wù,shù píng zhī zǎo hán。
衡阳寺前雁,今日到长安。héng yáng sì qián yàn,jīn rì dào zhǎng ān。

雪夜与友生同宿晓寄近邻

温庭筠

闭门群动息,积雪透疏林。bì mén qún dòng xī,jī xuě tòu shū lín。
有客寒方觉,无声晓已深。yǒu kè hán fāng jué,wú shēng xiǎo yǐ shēn。
正繁闻近雁,并落起栖禽。zhèng fán wén jìn yàn,bìng luò qǐ qī qín。
寂寞寒塘路,怜君独阻寻。jì mò hán táng lù,lián jūn dú zǔ xún。

正见寺晓别生公

温庭筠

清晓盥秋水,高窗留夕阴。qīng xiǎo guàn qiū shuǐ,gāo chuāng liú xī yīn。
初阳到古寺,宿鸟起寒林。chū yáng dào gǔ sì,sù niǎo qǐ hán lín。
香火有良愿,宦名非素心。xiāng huǒ yǒu liáng yuàn,huàn míng fēi sù xīn。
灵山缘未绝,他日重来寻。líng shān yuán wèi jué,tā rì zhòng lái xún。

旅次盱眙县

温庭筠

离离麦擢芒,楚客意偏伤。lí lí mài zhuó máng,chǔ kè yì piān shāng。
波上旅愁起,天边归路长。bō shàng lǚ chóu qǐ,tiān biān guī lù zhǎng。
孤桡投楚驿,残月在淮樯。gū ráo tóu chǔ yì,cán yuè zài huái qiáng。
外杜三千里,谁人数雁行。wài dù sān qiān lǐ,shuí rén shù yàn xíng。

京兆公池上作

温庭筠

稻香山色叠,平野接荒陂。dào xiāng shān sè dié,píng yě jiē huāng bēi。
莲折舟行远,萍多钓下迟。lián zhé zhōu xíng yuǎn,píng duō diào xià chí。
坏堤泉落处,凉簟雨来时。huài dī quán luò chù,liáng diàn yǔ lái shí。
京口兵堪用,何因入梦思。jīng kǒu bīng kān yòng,hé yīn rù mèng sī。

卢氏池上遇雨赠同游者

温庭筠

簟翻凉气集,溪上润残棋。diàn fān liáng qì jí,xī shàng rùn cán qí。
萍皱风来后,荷喧雨到时。píng zhòu fēng lái hòu,hé xuān yǔ dào shí。
寂寥闲望久,飘洒独归迟。jì liáo xián wàng jiǔ,piāo sǎ dú guī chí。
无限松江恨,烦君解钓丝。wú xiàn sōng jiāng hèn,fán jūn jiě diào sī。

题薛昌之所居

温庭筠

所得乃清旷,寂寥常掩关。suǒ dé nǎi qīng kuàng,jì liáo cháng yǎn guān。
独来春尚在,相得暮方还。dú lái chūn shàng zài,xiāng dé mù fāng hái。
花白风露晚,柳青街陌闲。huā bái fēng lù wǎn,liǔ qīng jiē mò xián。
翠微应有雪,窗外见南山。cuì wēi yīng yǒu xuě,chuāng wài jiàn nán shān。

东归有怀

温庭筠

晴川通野陂,此地昔伤离。qíng chuān tōng yě bēi,cǐ dì xī shāng lí。
一去迹常在,独来心自知。yī qù jì cháng zài,dú lái xīn zì zhī。
鹭眠茭叶折,鱼静蓼花垂。lù mián jiāo yè zhé,yú jìng liǎo huā chuí。
无限高秋泪,扁舟极路岐。wú xiàn gāo qiū lèi,biǎn zhōu jí lù qí。

细雨

温庭筠

凭轩望秋雨,凉入暑衣清。píng xuān wàng qiū yǔ,liáng rù shǔ yī qīng。
极目鸟频没,片时云复轻。jí mù niǎo pín méi,piàn shí yún fù qīng。
沼萍开更敛,山叶动还鸣。zhǎo píng kāi gèng liǎn,shān yè dòng hái míng。
楚客秋江上,萧萧故国情。chǔ kè qiū jiāng shàng,xiāo xiāo gù guó qíng。

秋雨

温庭筠

云满鸟行灭,池凉龙气腥。yún mǎn niǎo xíng miè,chí liáng lóng qì xīng。
斜飘看棋簟,疏洒望山亭。xié piāo kàn qí diàn,shū sǎ wàng shān tíng。
细响鸣林叶,圆文破沼萍。xì xiǎng míng lín yè,yuán wén pò zhǎo píng。
秋阴杳无际,平野但冥冥。qiū yīn yǎo wú jì,píng yě dàn míng míng。

雪二首其一

温庭筠

羸骖出更慵,林寺已疏钟。léi cān chū gèng yōng,lín sì yǐ shū zhōng。
踏紧寒声涩,飞交细点重。tà jǐn hán shēng sè,fēi jiāo xì diǎn zhòng。
圃斜人过迹,皆静鸟行踪。pǔ xié rén guò jì,jiē jìng niǎo xíng zōng。
寂寞梁鸿病,谁人代夜舂。jì mò liáng hóng bìng,shuí rén dài yè chōng。

送人游淮海

温庭筠

背樯灯色暗,宿客梦初成。bèi qiáng dēng sè àn,sù kè mèng chū chéng。
半夜竹窗雨,满池荷叶声。bàn yè zhú chuāng yǔ,mǎn chí hé yè shēng。
簟凉秋閤思,木落故山情。diàn liáng qiū gé sī,mù luò gù shān qíng。
明发又愁起,桂花溪水清。míng fā yòu chóu qǐ,guì huā xī shuǐ qīng。

宿秦生

温庭筠

衡巫路不同,结室在东峰。héng wū lù bù tóng,jié shì zài dōng fēng。
岁晚得支遁,夜寒逢戴颙。suì wǎn dé zhī dùn,yè hán féng dài yóng。
龛灯落叶寺,山雪隔林钟。kān dēng luò yè sì,shān xuě gé lín zhōng。
行解无由发,曹溪欲施舂。xíng jiě wú yóu fā,cáo xī yù shī chōng。

赠楚云上人

温庭筠

松根满苔石,尽日闭禅关。sōng gēn mǎn tái shí,jǐn rì bì chán guān。
有伴年年月,无家处处山。yǒu bàn nián nián yuè,wú jiā chù chù shān。
烟波五湖远,瓶屦一身闲。yān bō wǔ hú yuǎn,píng jù yī shēn xián。
岳寺蕙兰晚,几时幽鸟还。yuè sì huì lán wǎn,jǐ shí yōu niǎo hái。

宿白盖峰寺寄僧

温庭筠

山房霜气晴,一宿遂平生。shān fáng shuāng qì qíng,yī sù suì píng shēng。
閤上见林影,月中闻涧声。gé shàng jiàn lín yǐng,yuè zhōng wén jiàn shēng。
佛灯销永夜,僧磬彻寒更。fú dēng xiāo yǒng yè,sēng qìng chè hán gèng。
不学何居士,焚香为宦情。bù xué hé jū shì,fén xiāng wèi huàn qíng。

送僧东游

温庭筠

师归旧山去,此别已悽然。shī guī jiù shān qù,cǐ bié yǐ qī rán。
灯影秋江寺,篷声夜雨船。dēng yǐng qiū jiāng sì,péng shēng yè yǔ chuán。
鸥飞吴市外,麟卧晋陵前。ōu fēi wú shì wài,lín wò jìn líng qián。
若到东林社,谁人更问禅。ruò dào dōng lín shè,shuí rén gèng wèn chán。

题中南佛塔寺

温庭筠

鸣泉隔翠微,千里到柴扉。míng quán gé cuì wēi,qiān lǐ dào chái fēi。
地胜人无欲,林昏虎有威。dì shèng rén wú yù,lín hūn hǔ yǒu wēi。
涧苔侵客屦,山雪入禅衣。jiàn tái qīn kè jù,shān xuě rù chán yī。
桂树芳阴在,还期岁晏归。guì shù fāng yīn zài,hái qī suì yàn guī。