古诗词

再赠

上元夫人

弄玉有夫皆得道,刘纲兼室尽登仙。nòng yù yǒu fū jiē dé dào,liú gāng jiān shì jǐn dēng xiān。
君能仔细窥朝露,须逐云车拜洞天。jūn néng zǎi xì kuī cháo lù,xū zhú yún chē bài dòng tiān。

留别

上元夫人

萧郎不顾凤楼人,云涩回车泪脸新。xiāo láng bù gù fèng lóu rén,yún sè huí chē lèi liǎn xīn。
愁想蓬瀛归去路,难窥旧苑碧桃春。chóu xiǎng péng yíng guī qù lù,nán kuī jiù yuàn bì táo chūn。

长门失宠

萧意

自从别銮殿,长门几度春。zì cóng bié luán diàn,zhǎng mén jǐ dù chūn。
不知金屋里,更贮若为人。bù zhī jīn wū lǐ,gèng zhù ruò wèi rén。

侠客行

李白

赵客缦胡缨,吴钩霜雪明。zhào kè màn hú yīng,wú gōu shuāng xuě míng。
银鞍照白马,飒沓如流星。yín ān zhào bái mǎ,sà dá rú liú xīng。
十步杀一人,千里不留行。shí bù shā yī rén,qiān lǐ bù liú xíng。
事了拂衣去,深藏身与名。shì le fú yī qù,shēn cáng shēn yǔ míng。
闲过信陵饮,脱剑膝前横。xián guò xìn líng yǐn,tuō jiàn xī qián héng。
将炙啖朱亥,持觞劝侯嬴。jiāng zhì dàn zhū hài,chí shāng quàn hóu yíng。
三杯吐然诺,五岳倒为轻。sān bēi tǔ rán nuò,wǔ yuè dào wèi qīng。
眼花耳热后,意气素霓生。yǎn huā ěr rè hòu,yì qì sù ní shēng。
救赵挥金槌,邯郸先震惊。jiù zhào huī jīn chuí,hán dān xiān zhèn jīng。
千秋二壮士,烜赫大梁城。qiān qiū èr zhuàng shì,xuǎn hè dà liáng chéng。
纵死侠骨香,不惭世上英。zòng sǐ xiá gǔ xiāng,bù cán shì shàng yīng。
谁能书阁下,白首太玄经。shuí néng shū gé xià,bái shǒu tài xuán jīng。

静夜思

李白

床前明月光,疑是地上霜。chuáng qián míng yuè guāng,yí shì dì shàng shuāng。
举头望明月,低头思故乡。jǔ tóu wàng míng yuè,dī tóu sī gù xiāng。

梦游天姥吟留别

李白

海客谈瀛洲,烟涛微茫信难求。hǎi kè tán yíng zhōu,yān tāo wēi máng xìn nán qiú。
越人语天姥,云霞明灭或可睹。yuè rén yǔ tiān lǎo,yún xiá míng miè huò kě dǔ。
天姥连天向天横,势拔五岳掩赤城。tiān lǎo lián tiān xiàng tiān héng,shì bá wǔ yuè yǎn chì chéng。
天台四万八千丈,对此欲倒东南倾。tiān tái sì wàn bā qiān zhàng,duì cǐ yù dào dōng nán qīng。
我欲因之梦吴越,一夜飞度镜湖月。wǒ yù yīn zhī mèng wú yuè,yī yè fēi dù jìng hú yuè。
湖月照我影,送我至剡溪。hú yuè zhào wǒ yǐng,sòng wǒ zhì shàn xī。
谢公宿处今尚在,渌水荡漾清猿啼。xiè gōng sù chù jīn shàng zài,lù shuǐ dàng yàng qīng yuán tí。
脚著谢公屐,身登青云梯。jiǎo zhù xiè gōng jī,shēn dēng qīng yún tī。
半壁见海日,空中闻天鸡。bàn bì jiàn hǎi rì,kōng zhōng wén tiān jī。
千岩万转路不定,迷花倚石忽已暝。qiān yán wàn zhuǎn lù bù dìng,mí huā yǐ shí hū yǐ míng。
熊咆龙吟殷岩泉,栗深林兮惊层巅。xióng páo lóng yín yīn yán quán,lì shēn lín xī jīng céng diān。
云青青兮欲雨,水澹澹兮生烟。yún qīng qīng xī yù yǔ,shuǐ dàn dàn xī shēng yān。
列缺霹雳,丘峦崩摧。liè quē pī lì,qiū luán bēng cuī。
洞天石扉,訇然中开。dòng tiān shí fēi,hōng rán zhōng kāi。
青冥浩荡不见底,日月照耀金银台。qīng míng hào dàng bù jiàn dǐ,rì yuè zhào yào jīn yín tái。
霓为衣兮风为马,云之君兮纷纷而来下。ní wèi yī xī fēng wèi mǎ,yún zhī jūn xī fēn fēn ér lái xià。
虎鼓瑟兮鸾回车,仙之人兮列如麻。hǔ gǔ sè xī luán huí chē,xiān zhī rén xī liè rú má。
忽魂悸以魄动,恍惊起而长嗟。hū hún jì yǐ pò dòng,huǎng jīng qǐ ér zhǎng jiē。
惟觉时之枕席,失向来之烟霞。wéi jué shí zhī zhěn xí,shī xiàng lái zhī yān xiá。
世间行乐亦如此,古来万事东流水。shì jiān xíng lè yì rú cǐ,gǔ lái wàn shì dōng liú shuǐ。
别君去兮何时还?且放白鹿青崖间,须行即骑访名山。bié jūn qù xī hé shí hái?qiě fàng bái lù qīng yá jiān,xū xíng jí qí fǎng míng shān。
安能摧眉折腰事权贵,使我不得开心颜。ān néng cuī méi zhé yāo shì quán guì,shǐ wǒ bù dé kāi xīn yán。

月下独酌四首

李白

【其一】
花间一壶酒,独酌无相亲。huā jiān yī hú jiǔ,dú zhuó wú xiāng qīn。
举杯邀明月,对影成三人。jǔ bēi yāo míng yuè,duì yǐng chéng sān rén。
月既不解饮,影徒随我身。yuè jì bù jiě yǐn,yǐng tú suí wǒ shēn。
暂伴月将影,行乐须及春。zàn bàn yuè jiāng yǐng,xíng lè xū jí chūn。
我歌月徘徊,我舞影零乱。wǒ gē yuè pái huái,wǒ wǔ yǐng líng luàn。
醒时同交欢,醉后各分散。xǐng shí tóng jiāo huān,zuì hòu gè fēn sàn。
永结无情游,相期邈云汉。yǒng jié wú qíng yóu,xiāng qī miǎo yún hàn。
【其二】
天若不爱酒,酒星不在天。tiān ruò bù ài jiǔ,jiǔ xīng bù zài tiān。
地若不爱酒,地应无酒泉。dì ruò bù ài jiǔ,dì yīng wú jiǔ quán。
天地既爱酒,爱酒不愧天。tiān dì jì ài jiǔ,ài jiǔ bù kuì tiān。
已闻清比圣,复道浊如贤。yǐ wén qīng bǐ shèng,fù dào zhuó rú xián。
贤圣既已饮,何必求神仙。xián shèng jì yǐ yǐn,hé bì qiú shén xiān。
三杯通大道,一斗合自然。sān bēi tōng dà dào,yī dòu hé zì rán。
但得酒中趣,勿为醒者传。dàn dé jiǔ zhōng qù,wù wèi xǐng zhě chuán。
【其三】
三月咸阳城,千花昼如锦。sān yuè xián yáng chéng,qiān huā zhòu rú jǐn。
谁能春独愁,对此径须饮。shuí néng chūn dú chóu,duì cǐ jìng xū yǐn。
穷通与修短,造化夙所禀。qióng tōng yǔ xiū duǎn,zào huà sù suǒ bǐng。
一樽齐死生,万事固难审。yī zūn qí sǐ shēng,wàn shì gù nán shěn。
醉后失天地,兀然就孤枕。zuì hòu shī tiān dì,wù rán jiù gū zhěn。
不知有吾身,此乐最为甚。bù zhī yǒu wú shēn,cǐ lè zuì wèi shén。
【其四】
穷愁千万端,美酒三百杯。qióng chóu qiān wàn duān,měi jiǔ sān bǎi bēi。
愁多酒虽少,酒倾愁不来。chóu duō jiǔ suī shǎo,jiǔ qīng chóu bù lái。
所以知酒圣,酒酣心自开。suǒ yǐ zhī jiǔ shèng,jiǔ hān xīn zì kāi。
辞粟卧首阳,屡空饥颜回。cí sù wò shǒu yáng,lǚ kōng jī yán huí。
当代不乐饮,虚名安用哉。dāng dài bù lè yǐn,xū míng ān yòng zāi。
蟹螯即金液,糟丘是蓬莱。xiè áo jí jīn yè,zāo qiū shì péng lái。
且须饮美酒,乘月醉高台。qiě xū yǐn měi jiǔ,chéng yuè zuì gāo tái。

早发白帝城

李白

朝辞白帝彩云间,千里江陵一日还。cháo cí bái dì cǎi yún jiān,qiān lǐ jiāng líng yī rì hái。
两岸猿声啼不住,轻舟已过万重山。liǎng àn yuán shēng tí bù zhù,qīng zhōu yǐ guò wàn zhòng shān。

长干行

李白

妾发初覆额,折花门前剧。qiè fā chū fù é,zhé huā mén qián jù。
郎骑竹马来,绕床弄青梅。láng qí zhú mǎ lái,rào chuáng nòng qīng méi。
同居长干里,两小无嫌猜。tóng jū zhǎng gàn lǐ,liǎng xiǎo wú xián cāi。
十四为君妇,羞颜未尝开。shí sì wèi jūn fù,xiū yán wèi cháng kāi。
低头向暗壁,千唤不一回。dī tóu xiàng àn bì,qiān huàn bù yī huí。
十五始展眉,愿同尘与灰。shí wǔ shǐ zhǎn méi,yuàn tóng chén yǔ huī。
常存抱柱信,岂上望夫台。cháng cún bào zhù xìn,qǐ shàng wàng fū tái。
十六君远行,瞿塘滟滪堆。shí liù jūn yuǎn xíng,qú táng yàn yù duī。
五月不可触,猿声天上哀。wǔ yuè bù kě chù,yuán shēng tiān shàng āi。
门前迟行迹,一一生绿苔。mén qián chí xíng jì,yī yī shēng lǜ tái。
苔深不能扫,落叶秋风早。tái shēn bù néng sǎo,luò yè qiū fēng zǎo。
八月蝴蝶黄,双飞西园草。bā yuè hú dié huáng,shuāng fēi xī yuán cǎo。
感此伤妾心,坐愁红颜老。gǎn cǐ shāng qiè xīn,zuò chóu hóng yán lǎo。
早晚下三巴,预将书报家。zǎo wǎn xià sān bā,yù jiāng shū bào jiā。
相迎不道远,直至长风沙。xiāng yíng bù dào yuǎn,zhí zhì zhǎng fēng shā。

独坐敬亭山

李白

众鸟高飞尽,孤云独去闲。zhòng niǎo gāo fēi jǐn,gū yún dú qù xián。
相看两不厌,只有敬亭山。xiāng kàn liǎng bù yàn,zhǐ yǒu jìng tíng shān。

宣州谢朓楼饯别校书叔云

李白

弃我去者,昨日之日不可留。qì wǒ qù zhě,zuó rì zhī rì bù kě liú。
乱我心者,今日之日多烦忧。luàn wǒ xīn zhě,jīn rì zhī rì duō fán yōu。
长风万里送秋雁,对此可以酣高楼。zhǎng fēng wàn lǐ sòng qiū yàn,duì cǐ kě yǐ hān gāo lóu。
蓬莱文章建安骨,中间小谢又清发。péng lái wén zhāng jiàn ān gǔ,zhōng jiān xiǎo xiè yòu qīng fā。
俱怀逸兴壮思飞,欲上青天揽明月。jù huái yì xīng zhuàng sī fēi,yù shàng qīng tiān lǎn míng yuè。
抽刀断水水更流,举杯销愁愁更愁。chōu dāo duàn shuǐ shuǐ gèng liú,jǔ bēi xiāo chóu chóu gèng chóu。
人生在世不称意,明朝散发弄扁舟。rén shēng zài shì bù chēng yì,míng cháo sàn fā nòng biǎn zhōu。

将进酒

李白

君不见黄河之水天上来,奔流到海不复回。jūn bù jiàn huáng hé zhī shuǐ tiān shàng lái,bēn liú dào hǎi bù fù huí。
君不见高堂明镜悲白发,朝如青丝暮成雪。jūn bù jiàn gāo táng míng jìng bēi bái fā,cháo rú qīng sī mù chéng xuě。
人生得意须尽欢,莫使金樽空对月。rén shēng dé yì xū jǐn huān,mò shǐ jīn zūn kōng duì yuè。
天生我材必有用,千金散尽还复来。tiān shēng wǒ cái bì yǒu yòng,qiān jīn sàn jǐn hái fù lái。
烹羊宰牛且为乐,会须一饮三百杯。pēng yáng zǎi niú qiě wèi lè,huì xū yī yǐn sān bǎi bēi。
岑夫子,丹丘生,将进酒,杯莫停。cén fū zi,dān qiū shēng,jiāng jìn jiǔ,bēi mò tíng。
与君歌一曲,请君为我倾耳听。yǔ jūn gē yī qū,qǐng jūn wèi wǒ qīng ěr tīng。
钟鼓馔玉不足贵,但愿长醉不复醒。zhōng gǔ zhuàn yù bù zú guì,dàn yuàn zhǎng zuì bù fù xǐng。
古来圣贤皆寂寞,惟有饮者留其名。gǔ lái shèng xián jiē jì mò,wéi yǒu yǐn zhě liú qí míng。
陈王昔时宴平乐,斗酒十千恣欢谑。chén wáng xī shí yàn píng lè,dòu jiǔ shí qiān zì huān xuè。
主人何为言少钱,径须沽取对君酌。zhǔ rén hé wèi yán shǎo qián,jìng xū gū qǔ duì jūn zhuó。
五花马,千金裘,wǔ huā mǎ,qiān jīn qiú,
呼儿将出换美酒,与尔同销万古愁。hū ér jiāng chū huàn měi jiǔ,yǔ ěr tóng xiāo wàn gǔ chóu。

蜀道难

李白

噫吁嚱,危乎高哉!蜀道之难,难于上青天!蚕丛及鱼凫,开国何茫然!尔来四万八千岁,不与秦塞通人烟。yī xū xì,wēi hū gāo zāi!shǔ dào zhī nán,nán yú shàng qīng tiān!cán cóng jí yú fú,kāi guó hé máng rán!ěr lái sì wàn bā qiān suì,bù yǔ qín sāi tōng rén yān。
西当太白有鸟道,可以横绝峨眉巅。xī dāng tài bái yǒu niǎo dào,kě yǐ héng jué é méi diān。
地崩山摧壮士死,然后天梯石栈相钩连。dì bēng shān cuī zhuàng shì sǐ,rán hòu tiān tī shí zhàn xiāng gōu lián。
上有六龙回日之高标,下有冲波逆折之回川。shàng yǒu liù lóng huí rì zhī gāo biāo,xià yǒu chōng bō nì zhé zhī huí chuān。
黄鹤之飞尚不得过,猿猱欲度愁攀援。huáng hè zhī fēi shàng bù dé guò,yuán náo yù dù chóu pān yuán。
青泥何盘盘,百步九折萦岩峦。qīng ní hé pán pán,bǎi bù jiǔ zhé yíng yán luán。
扪参历井仰胁息,以手抚膺坐长叹。mén cān lì jǐng yǎng xié xī,yǐ shǒu fǔ yīng zuò zhǎng tàn。
问君西游何时还,畏途巉岩不可攀。wèn jūn xī yóu hé shí hái,wèi tú chán yán bù kě pān。
但见悲鸟号古木,雄飞雌从绕林间。dàn jiàn bēi niǎo hào gǔ mù,xióng fēi cí cóng rào lín jiān。
又闻子规啼夜月,愁空山。yòu wén zi guī tí yè yuè,chóu kōng shān。
蜀道之难难于上青天,使人听此凋朱颜。shǔ dào zhī nán nán yú shàng qīng tiān,shǐ rén tīng cǐ diāo zhū yán。
连峰去天不盈尺,枯松倒挂倚绝壁。lián fēng qù tiān bù yíng chǐ,kū sōng dào guà yǐ jué bì。
飞湍瀑流争喧豗,砯崖转石万壑雷。fēi tuān pù liú zhēng xuān huī,pīng yá zhuǎn shí wàn hè léi。
其险也如此,嗟尔远道之人胡为乎来哉。qí xiǎn yě rú cǐ,jiē ěr yuǎn dào zhī rén hú wèi hū lái zāi。
剑阁峥嵘而崔嵬,一夫当关,万夫莫开。jiàn gé zhēng róng ér cuī wéi,yī fū dāng guān,wàn fū mò kāi。
所守或匪亲,化为狼与豺。suǒ shǒu huò fěi qīn,huà wèi láng yǔ chái。
朝避猛虎,夕避长蛇。cháo bì měng hǔ,xī bì zhǎng shé。
磨牙吮血,杀人如麻。mó yá shǔn xuè,shā rén rú má。
锦城虽云乐,不如早还家。jǐn chéng suī yún lè,bù rú zǎo hái jiā。
蜀道之难,难于上青天,侧身西望长咨嗟。shǔ dào zhī nán,nán yú shàng qīng tiān,cè shēn xī wàng zhǎng zī jiē。

下终南山过斛斯山人宿置酒

李白

暮从碧山下,山月随人归。mù cóng bì shān xià,shān yuè suí rén guī。
却顾所来径,苍苍横翠微。què gù suǒ lái jìng,cāng cāng héng cuì wēi。
相携及田家,童稚开荆扉。xiāng xié jí tián jiā,tóng zhì kāi jīng fēi。
绿竹入幽径,青萝拂行衣。lǜ zhú rù yōu jìng,qīng luó fú xíng yī。
欢言得所憩,美酒聊共挥。huān yán dé suǒ qì,měi jiǔ liáo gòng huī。
长歌吟松风,曲尽河星稀。zhǎng gē yín sōng fēng,qū jǐn hé xīng xī。
我醉君复乐,陶然共忘机。wǒ zuì jūn fù lè,táo rán gòng wàng jī。

听蜀僧濬弹琴

李白

蜀僧抱绿绮,西下峨嵋峰。shǔ sēng bào lǜ qǐ,xī xià é méi fēng。
为我一挥手,如听万壑松。wèi wǒ yī huī shǒu,rú tīng wàn hè sōng。
客心洗流水,馀响入霜钟。kè xīn xǐ liú shuǐ,yú xiǎng rù shuāng zhōng。
不觉碧山暮,秋云暗几重。bù jué bì shān mù,qiū yún àn jǐ zhòng。

登金陵凤凰台

李白

凤凰台上凤凰游,凤去台空江自流。fèng huáng tái shàng fèng huáng yóu,fèng qù tái kōng jiāng zì liú。
吴宫花草埋幽径,晋代衣冠成古丘。wú gōng huā cǎo mái yōu jìng,jìn dài yī guān chéng gǔ qiū。
三山半落青天外,二水中分白鹭洲。sān shān bàn luò qīng tiān wài,èr shuǐ zhōng fēn bái lù zhōu。
总为浮云能蔽日,长安不见使人愁。zǒng wèi fú yún néng bì rì,zhǎng ān bù jiàn shǐ rén chóu。

行路难三首

李白

【其一】
金樽清酒斗十千,玉盘珍羞直万钱。
停杯投箸不能食,拔剑四顾心茫然。
欲渡黄河冰塞川,将登太行雪满山。
闲来垂钓碧溪上,忽复乘舟梦日边。
行路难,行路难,多歧路,今安在?
长风破浪会有时,直挂云帆济沧海!
【其二】
大道如青天,我独不得出。
羞逐长安社中儿,赤鸡白雉赌梨栗。
弹剑作歌奏苦声,曳裾王门不称情。
淮阴市井笑韩信,汉朝公卿忌贾生。
君不见昔时燕家重郭隗,拥彗折节无嫌猜。
剧辛乐毅感恩分,输肝剖胆效英才。
昭王白骨萦蔓草,谁人更扫黄金台?
行路难,归去来!
【其三】
有耳莫洗颍川水,有口莫食首阳蕨。
含光混世贵无名,何用孤高比云月?
吾观自古贤达人,功成不退皆殒身。
子胥既弃吴江上,屈原终投湘水滨。
陆机雄才岂自保?李斯税驾苦不早。
华亭鹤唳讵可闻?上蔡苍鹰何足道?
君不见吴中张翰称达生,秋风忽忆江东行。
且乐生前一杯酒,何须身后千载名?

怨情

李白

美人卷珠帘,深坐颦蛾眉。měi rén juǎn zhū lián,shēn zuò pín é méi。
但见泪痕湿,不知心恨谁。dàn jiàn lèi hén shī,bù zhī xīn hèn shuí。

山中问答

李白

问余何意栖碧山,笑而不答心自闲。wèn yú hé yì qī bì shān,xiào ér bù dá xīn zì xián。
桃花流水窅然去,别有天地非人间。táo huā liú shuǐ yǎo rán qù,bié yǒu tiān dì fēi rén jiān。

春思

李白

燕草如碧丝,秦桑低绿枝。yàn cǎo rú bì sī,qín sāng dī lǜ zhī。
当君怀归日,是妾断肠时。dāng jūn huái guī rì,shì qiè duàn cháng shí。
春风不相识,何事入罗帏?chūn fēng bù xiāng shí,hé shì rù luó wéi?