古诗词

金陵三首

李白

六代兴亡国,三杯为尔歌。liù dài xīng wáng guó,sān bēi wèi ěr gē。
苑方秦地少,山似洛阳多。yuàn fāng qín dì shǎo,shān shì luò yáng duō。
古殿吴花草,深宫晋绮罗。gǔ diàn wú huā cǎo,shēn gōng jìn qǐ luó。
并随人事灭,东逝与沧波。bìng suí rén shì miè,dōng shì yǔ cāng bō。

陪宋中丞武昌夜饮怀古

李白

清景南楼夜,风流在武昌。qīng jǐng nán lóu yè,fēng liú zài wǔ chāng。
庾公爱秋月,乘兴坐胡床。yǔ gōng ài qiū yuè,chéng xīng zuò hú chuáng。
龙笛吟寒水,天河落晓霜。lóng dí yín hán shuǐ,tiān hé luò xiǎo shuāng。
我心还不浅,怀古醉馀觞。wǒ xīn hái bù qiǎn,huái gǔ zuì yú shāng。

宿巫山下

李白

昨夜巫山下,猿声梦里长。zuó yè wū shān xià,yuán shēng mèng lǐ zhǎng。
桃花飞绿水,三月下瞿塘。táo huā fēi lǜ shuǐ,sān yuè xià qú táng。
雨色风吹去,南行拂楚王。yǔ sè fēng chuī qù,nán xíng fú chǔ wáng。
高丘怀宋玉,访古一沾裳。gāo qiū huái sòng yù,fǎng gǔ yī zhān shang。

谢公亭

李白

谢公离别处,风景每生愁。xiè gōng lí bié chù,fēng jǐng měi shēng chóu。
客散青天月,山空碧水流。kè sàn qīng tiān yuè,shān kōng bì shuǐ liú。
池花春映日,窗竹夜鸣秋。chí huā chūn yìng rì,chuāng zhú yè míng qiū。
今古一相接,长歌怀旧游。jīn gǔ yī xiāng jiē,zhǎng gē huái jiù yóu。

对酒醉题屈突明府厅

李白

陶令八十日,长歌归去来。táo lìng bā shí rì,zhǎng gē guī qù lái。
故人建昌宰,借问几时回。gù rén jiàn chāng zǎi,jiè wèn jǐ shí huí。
风落吴江雪,纷纷入酒杯。fēng luò wú jiāng xuě,fēn fēn rù jiǔ bēi。
山翁今已醉,舞袖为君开。shān wēng jīn yǐ zuì,wǔ xiù wèi jūn kāi。

月夜听卢子顺弹琴

李白

闲坐夜明月,幽人弹素琴。xián zuò yè míng yuè,yōu rén dàn sù qín。
忽闻悲风调,宛若寒松吟。hū wén bēi fēng diào,wǎn ruò hán sōng yín。
白雪乱纤手,绿水清虚心。bái xuě luàn xiān shǒu,lǜ shuǐ qīng xū xīn。
钟期久已没,世上无知音。zhōng qī jiǔ yǐ méi,shì shàng wú zhī yīn。

寻雍尊师隐居

李白

群峭碧摩天,逍遥不记年。qún qiào bì mó tiān,xiāo yáo bù jì nián。
拨云寻古道,倚石听流泉。bō yún xún gǔ dào,yǐ shí tīng liú quán。
花暖青牛卧,松高白鹤眠。huā nuǎn qīng niú wò,sōng gāo bái hè mián。
语来江色暮,独自下寒烟。yǔ lái jiāng sè mù,dú zì xià hán yān。

访戴天山道士不遇

李白

犬吠水声中,桃花带露浓。quǎn fèi shuǐ shēng zhōng,táo huā dài lù nóng。
树深时见鹿,溪午不闻钟。shù shēn shí jiàn lù,xī wǔ bù wén zhōng。
野竹分青霭,飞泉挂碧峰。yě zhú fēn qīng ǎi,fēi quán guà bì fēng。
无人知所去,愁倚两三松。wú rén zhī suǒ qù,chóu yǐ liǎng sān sōng。

对酒忆贺监二首其一

李白

四明有狂客,风流贺季真。sì míng yǒu kuáng kè,fēng liú hè jì zhēn。
长安一相见,呼我谪仙人。zhǎng ān yī xiāng jiàn,hū wǒ zhé xiān rén。
昔好杯中物,翻为松下尘。xī hǎo bēi zhōng wù,fān wèi sōng xià chén。
金龟换酒处,却忆泪沾巾。jīn guī huàn jiǔ chù,què yì lèi zhān jīn。

感遇四首其二

李白

可叹东篱菊,茎疏叶且微。kě tàn dōng lí jú,jīng shū yè qiě wēi。
虽言异兰蕙,亦自有芳菲。suī yán yì lán huì,yì zì yǒu fāng fēi。
未泛盈樽酒,徒沾清露辉。wèi fàn yíng zūn jiǔ,tú zhān qīng lù huī。
当荣君不采,飘落欲何依。dāng róng jūn bù cǎi,piāo luò yù hé yī。

咏山樽二首其一

李白

蟠木不雕饰,且将斤斧疏。pán mù bù diāo shì,qiě jiāng jīn fǔ shū。
樽成山岳势,材是栋梁馀。zūn chéng shān yuè shì,cái shì dòng liáng yú。
外与金罍并,中涵玉醴虚。wài yǔ jīn léi bìng,zhōng hán yù lǐ xū。
惭君垂拂拭,遂忝玳筵居。cán jūn chuí fú shì,suì tiǎn dài yán jū。

见野草中有曰白头翁者

李白

醉入田家去,行歌荒野中。zuì rù tián jiā qù,xíng gē huāng yě zhōng。
如何青草里,亦有白头翁。rú hé qīng cǎo lǐ,yì yǒu bái tóu wēng。
折取对明镜,宛将衰鬓同。zhé qǔ duì míng jìng,wǎn jiāng shuāi bìn tóng。
微芳似相诮,留恨向东风。wēi fāng shì xiāng qiào,liú hèn xiàng dōng fēng。

题江夏修静寺

李白

我家北海宅,作寺南江滨。wǒ jiā běi hǎi zhái,zuò sì nán jiāng bīn。
空庭无玉树,高殿坐幽人。kōng tíng wú yù shù,gāo diàn zuò yōu rén。
书带留青草,琴堂幂素尘。shū dài liú qīng cǎo,qín táng mì sù chén。
平生种桃李,寂灭不成春。píng shēng zhǒng táo lǐ,jì miè bù chéng chūn。

题宛溪馆

李白

吾怜宛溪好,百尺照心明。wú lián wǎn xī hǎo,bǎi chǐ zhào xīn míng。
何谢新安水,千寻见底清。hé xiè xīn ān shuǐ,qiān xún jiàn dǐ qīng。
白沙留月色,绿竹助秋声。bái shā liú yuè sè,lǜ zhú zhù qiū shēng。
却笑严湍上,于今独擅名。què xiào yán tuān shàng,yú jīn dú shàn míng。

观猎

李白

太守耀清威,乘闲弄晚晖。tài shǒu yào qīng wēi,chéng xián nòng wǎn huī。
江沙横猎骑,山火绕行围。jiāng shā héng liè qí,shān huǒ rào xíng wéi。
箭逐云鸿落,鹰随月兔飞。jiàn zhú yún hóng luò,yīng suí yuè tù fēi。
不知白日暮,欢赏夜方归。bù zhī bái rì mù,huān shǎng yè fāng guī。

观胡人吹笛

李白

胡人吹玉笛,一半是秦声。hú rén chuī yù dí,yī bàn shì qín shēng。
十月吴山晓,梅花落敬亭。shí yuè wú shān xiǎo,méi huā luò jìng tíng。
愁闻出塞曲,泪满逐臣缨。chóu wén chū sāi qū,lèi mǎn zhú chén yīng。
却望长安道,空怀恋主情。què wàng zhǎng ān dào,kōng huái liàn zhǔ qíng。

平虏将军妻

李白

平虏将军妇,入门二十年。píng lǔ jiāng jūn fù,rù mén èr shí nián。
君心自有悦,妾宠岂能专。jūn xīn zì yǒu yuè,qiè chǒng qǐ néng zhuān。
出解床前帐,行吟道上篇。chū jiě chuáng qián zhàng,xíng yín dào shàng piān。
古人不唾井,莫忘昔缠绵。gǔ rén bù tuò jǐng,mò wàng xī chán mián。

放后遇恩不沾

李白

天作云与雷,霈然德泽开。tiān zuò yún yǔ léi,pèi rán dé zé kāi。
东风日本至,白雉越裳来。dōng fēng rì běn zhì,bái zhì yuè shang lái。
独弃长沙国,三年未许回。dú qì zhǎng shā guó,sān nián wèi xǔ huí。
何时入宣室,更问洛阳才。hé shí rù xuān shì,gèng wèn luò yáng cái。

寄远十一首其九

李白

长短春草绿,缘阶如有情。zhǎng duǎn chūn cǎo lǜ,yuán jiē rú yǒu qíng。
卷施心独苦,抽却死还生。juǎn shī xīn dú kǔ,chōu què sǐ hái shēng。
睹物知妾意,希君种后庭。dǔ wù zhī qiè yì,xī jūn zhǒng hòu tíng。
闲时当采掇,念此莫相轻。xián shí dāng cǎi duō,niàn cǐ mò xiāng qīng。

长信宫

李白

月皎昭阳殿,霜清长信宫。yuè jiǎo zhāo yáng diàn,shuāng qīng zhǎng xìn gōng。
天行乘玉辇,飞燕与君同。tiān xíng chéng yù niǎn,fēi yàn yǔ jūn tóng。
别有欢娱处,承恩乐未穷。bié yǒu huān yú chù,chéng ēn lè wèi qióng。
谁怜团扇妾,独坐怨秋风。shuí lián tuán shàn qiè,dú zuò yuàn qiū fēng。