古诗词
诗词
作者
名句
古籍
搜索
朝代:
三国(178)
五代十国(2281)
元(50916)
南北朝(491)
唐(38807)
宋(190430)
明(165497)
晋(181)
汉(362)
清(86334)
秦(7)
金(1111)
隋(1055)
古风·其十五
唐
:
李白
燕昭延郭隗,遂筑黄金台。
yàn zhāo yán guō kuí,suì zhù huáng jīn tái。
剧辛方赵至,邹衍复齐来。
jù xīn fāng zhào zhì,zōu yǎn fù qí lái。
奈何青云士,弃我如尘埃。
nài hé qīng yún shì,qì wǒ rú chén āi。
珠玉买歌笑,糟糠养贤才。
zhū yù mǎi gē xiào,zāo kāng yǎng xián cái。
方知黄鹤举,千里独裴回。
fāng zhī huáng hè jǔ,qiān lǐ dú péi huí。
AI赏析
古风(其十六)
唐
:
李白
宝剑双蛟龙,雪花照芙蓉。
bǎo jiàn shuāng jiāo lóng,xuě huā zhào fú róng。
精光射天地,雷腾不可冲。
jīng guāng shè tiān dì,léi téng bù kě chōng。
一去别金匣,飞沈失相从。
yī qù bié jīn xiá,fēi shěn shī xiāng cóng。
风胡灭已久,所以潜其锋。
fēng hú miè yǐ jiǔ,suǒ yǐ qián qí fēng。
吴水深万丈,楚山邈千重。
wú shuǐ shēn wàn zhàng,chǔ shān miǎo qiān zhòng。
雌雄终不隔,神物会当逢。
cí xióng zhōng bù gé,shén wù huì dāng féng。
AI赏析
古风
唐
:
李白
金华牧羊儿,乃是紫烟客。
jīn huá mù yáng ér,nǎi shì zǐ yān kè。
我愿从之游,未去发已白。
wǒ yuàn cóng zhī yóu,wèi qù fā yǐ bái。
不知繁华子,扰扰何所迫。
bù zhī fán huá zi,rǎo rǎo hé suǒ pò。
昆山采琼蕊,可以炼精魄。
kūn shān cǎi qióng ruǐ,kě yǐ liàn jīng pò。
AI赏析
古风
唐
:
李白
天津三月时,千门桃与李。
tiān jīn sān yuè shí,qiān mén táo yǔ lǐ。
朝为断肠花,暮逐东流水。
cháo wèi duàn cháng huā,mù zhú dōng liú shuǐ。
前水复后水,古今相续流。
qián shuǐ fù hòu shuǐ,gǔ jīn xiāng xù liú。
新人非旧人,年年桥上游。
xīn rén fēi jiù rén,nián nián qiáo shàng yóu。
鸡鸣海色动,谒帝罗公侯。
jī míng hǎi sè dòng,yè dì luó gōng hóu。
月落西上阳,馀辉半城楼。
yuè luò xī shàng yáng,yú huī bàn chéng lóu。
衣冠照云日,朝下散皇州。
yī guān zhào yún rì,cháo xià sàn huáng zhōu。
鞍马如飞龙,黄金络马头。
ān mǎ rú fēi lóng,huáng jīn luò mǎ tóu。
行人皆辟易,志气横嵩丘。
xíng rén jiē pì yì,zhì qì héng sōng qiū。
入门上高堂,列鼎错珍羞。
rù mén shàng gāo táng,liè dǐng cuò zhēn xiū。
香风引赵舞,清管随齐讴。
xiāng fēng yǐn zhào wǔ,qīng guǎn suí qí ōu。
七十紫鸳鸯,双双戏庭幽。
qī shí zǐ yuān yāng,shuāng shuāng xì tíng yōu。
行乐争昼夜,自言度千秋。
xíng lè zhēng zhòu yè,zì yán dù qiān qiū。
功成身不退,自古多愆尤。
gōng chéng shēn bù tuì,zì gǔ duō qiān yóu。
黄犬空叹息,绿珠成衅雠。
huáng quǎn kōng tàn xī,lǜ zhū chéng xìn chóu。
何如鸱夷子,散发棹扁舟。
hé rú chī yí zi,sàn fā zhào biǎn zhōu。
AI赏析
古风
唐
:
李白
西上莲花山,迢迢见明星。
xī shàng lián huā shān,tiáo tiáo jiàn míng xīng。
素手把芙蓉,虚步蹑太清。
sù shǒu bǎ fú róng,xū bù niè tài qīng。
霓裳曳广带,飘拂升天行。
ní shang yè guǎng dài,piāo fú shēng tiān xíng。
邀我登云台,高揖卫叔卿。
yāo wǒ dēng yún tái,gāo yī wèi shū qīng。
恍恍与之去,驾鸿凌紫冥。
huǎng huǎng yǔ zhī qù,jià hóng líng zǐ míng。
俯视洛阳川,茫茫走胡兵。
fǔ shì luò yáng chuān,máng máng zǒu hú bīng。
流血涂野草,豺狼尽冠缨。
liú xuè tú yě cǎo,chái láng jǐn guān yīng。
AI赏析
古风
唐
:
李白
昔我游齐都,登华不注峰。
xī wǒ yóu qí dōu,dēng huá bù zhù fēng。
兹山何峻秀,绿翠如芙蓉。
zī shān hé jùn xiù,lǜ cuì rú fú róng。
萧飒古仙人,了知是赤松。
xiāo sà gǔ xiān rén,le zhī shì chì sōng。
借予一白鹿,自挟两青龙。
jiè yǔ yī bái lù,zì xié liǎng qīng lóng。
含笑凌倒景,欣然愿相从。
hán xiào líng dào jǐng,xīn rán yuàn xiāng cóng。
泣与亲友别,欲语再三咽。
qì yǔ qīn yǒu bié,yù yǔ zài sān yàn。
勖君青松心,努力保霜雪。
xù jūn qīng sōng xīn,nǔ lì bǎo shuāng xuě。
世路多险艰,白日欺红颜。
shì lù duō xiǎn jiān,bái rì qī hóng yán。
分手各千里,去去何时还。
fēn shǒu gè qiān lǐ,qù qù hé shí hái。
在世复几时,倏如飘风度。
zài shì fù jǐ shí,shū rú piāo fēng dù。
空闻紫金经,白首愁相误。
kōng wén zǐ jīn jīng,bái shǒu chóu xiāng wù。
抚己忽自笑,沉吟为谁故。
fǔ jǐ hū zì xiào,chén yín wèi shuí gù。
名利徒煎熬,安得闲余步。
míng lì tú jiān áo,ān dé xián yú bù。
终留赤玉舄,东上蓬莱路。
zhōng liú chì yù xì,dōng shàng péng lái lù。
秦帝如我求,苍苍但烟雾。
qín dì rú wǒ qiú,cāng cāng dàn yān wù。
AI赏析
古风
唐
:
李白
郢客吟白雪,遗响飞青天。
yǐng kè yín bái xuě,yí xiǎng fēi qīng tiān。
徒劳歌此曲,举世谁为传。
tú láo gē cǐ qū,jǔ shì shuí wèi chuán。
试为巴人唱,和者乃数千。
shì wèi bā rén chàng,hé zhě nǎi shù qiān。
吞声何足道,叹息空凄然。
tūn shēng hé zú dào,tàn xī kōng qī rán。
AI赏析
古风
唐
:
李白
秦水别陇首,幽咽多悲声。
qín shuǐ bié lǒng shǒu,yōu yàn duō bēi shēng。
胡马顾朔雪,躞蹀长嘶鸣。
hú mǎ gù shuò xuě,xiè dié zhǎng sī míng。
感物动我心,缅然含归情。
gǎn wù dòng wǒ xīn,miǎn rán hán guī qíng。
昔视秋蛾飞,今见春蚕生。
xī shì qiū é fēi,jīn jiàn chūn cán shēng。
袅袅桑柘叶,萋萋柳垂荣。
niǎo niǎo sāng zhè yè,qī qī liǔ chuí róng。
急节谢流水,羁心摇悬旌。
jí jié xiè liú shuǐ,jī xīn yáo xuán jīng。
挥涕且复去,恻怆何时平。
huī tì qiě fù qù,cè chuàng hé shí píng。
AI赏析
古风
唐
:
李白
秋露白如玉,团团下庭绿。
qiū lù bái rú yù,tuán tuán xià tíng lǜ。
我行忽见之,寒早悲岁促。
wǒ xíng hū jiàn zhī,hán zǎo bēi suì cù。
人生鸟过目,胡乃自结束。
rén shēng niǎo guò mù,hú nǎi zì jié shù。
景公一何愚,牛山泪相续。
jǐng gōng yī hé yú,niú shān lèi xiāng xù。
物苦不知足,得陇又望蜀。
wù kǔ bù zhī zú,dé lǒng yòu wàng shǔ。
人心若波澜,世路有屈曲。
rén xīn ruò bō lán,shì lù yǒu qū qū。
三万六千日,夜夜当秉烛。
sān wàn liù qiān rì,yè yè dāng bǐng zhú。
AI赏析
古风
唐
:
李白
大车扬飞尘,亭午暗阡陌。
dà chē yáng fēi chén,tíng wǔ àn qiān mò。
中贵多黄金,连云开甲宅。
zhōng guì duō huáng jīn,lián yún kāi jiǎ zhái。
路逢斗鸡者,冠盖何辉赫。
lù féng dòu jī zhě,guān gài hé huī hè。
鼻息干虹蜺,行人皆怵惕。
bí xī gàn hóng ní,xíng rén jiē chù tì。
世无洗耳翁,谁知尧与蹠。
shì wú xǐ ěr wēng,shuí zhī yáo yǔ zhí。
AI赏析
古风
唐
:
李白
世道日交丧,浇风散淳源。
shì dào rì jiāo sàng,jiāo fēng sàn chún yuán。
不采芳桂枝,反栖恶木根。
bù cǎi fāng guì zhī,fǎn qī è mù gēn。
所以桃李树,吐花竟不言。
suǒ yǐ táo lǐ shù,tǔ huā jìng bù yán。
大运有兴没,群动争飞奔。
dà yùn yǒu xīng méi,qún dòng zhēng fēi bēn。
归来广成子,去入无穷门。
guī lái guǎng chéng zi,qù rù wú qióng mén。
AI赏析
古风
唐
:
李白
碧荷生幽泉,朝日艳且鲜。
bì hé shēng yōu quán,cháo rì yàn qiě xiān。
秋花冒绿水,密叶罗青烟。
qiū huā mào lǜ shuǐ,mì yè luó qīng yān。
秀色空绝世,馨香竟谁传。
xiù sè kōng jué shì,xīn xiāng jìng shuí chuán。
坐看飞霜满,凋此红芳年。
zuò kàn fēi shuāng mǎn,diāo cǐ hóng fāng nián。
结根未得所,愿托华池边。
jié gēn wèi dé suǒ,yuàn tuō huá chí biān。
AI赏析
古风
唐
:
李白
燕赵有秀色,绮楼青云端。
yàn zhào yǒu xiù sè,qǐ lóu qīng yún duān。
眉目艳皎月,一笑倾城欢。
méi mù yàn jiǎo yuè,yī xiào qīng chéng huān。
常恐碧草晚,坐泣秋风寒。
cháng kǒng bì cǎo wǎn,zuò qì qiū fēng hán。
纤手怨玉琴,清晨起长叹。
xiān shǒu yuàn yù qín,qīng chén qǐ zhǎng tàn。
焉得偶君子,共乘双飞鸾。
yān dé ǒu jūn zi,gòng chéng shuāng fēi luán。
AI赏析
古风
唐
:
李白
容颜若飞电,时景如飘风。
róng yán ruò fēi diàn,shí jǐng rú piāo fēng。
草绿霜已白,日西月复东。
cǎo lǜ shuāng yǐ bái,rì xī yuè fù dōng。
华鬓不耐秋,飒然成衰蓬。
huá bìn bù nài qiū,sà rán chéng shuāi péng。
古来贤圣人,一一谁成功。
gǔ lái xián shèng rén,yī yī shuí chéng gōng。
君子变猿鹤,小人为沙虫。
jūn zi biàn yuán hè,xiǎo rén wèi shā chóng。
不及广成子,乘云驾轻鸿。
bù jí guǎng chéng zi,chéng yún jià qīng hóng。
AI赏析
古风
唐
:
李白
三季分战国,七雄成乱麻。
sān jì fēn zhàn guó,qī xióng chéng luàn má。
王风何怨怒,世道终纷拿。
wáng fēng hé yuàn nù,shì dào zhōng fēn ná。
至人洞玄象,高举凌紫霞。
zhì rén dòng xuán xiàng,gāo jǔ líng zǐ xiá。
仲尼欲浮海,吾祖之流沙。
zhòng ní yù fú hǎi,wú zǔ zhī liú shā。
圣贤共沦没,临岐胡咄嗟。
shèng xián gòng lún méi,lín qí hú duō jiē。
AI赏析
古风
唐
:
李白
玄风变太古,道丧无时还。
xuán fēng biàn tài gǔ,dào sàng wú shí hái。
扰扰季叶人,鸡鸣趋四关。
rǎo rǎo jì yè rén,jī míng qū sì guān。
但识金马门,谁知蓬莱山。
dàn shí jīn mǎ mén,shuí zhī péng lái shān。
白首死罗绮,笑歌无时闲。
bái shǒu sǐ luó qǐ,xiào gē wú shí xián。
绿酒哂丹液,青娥凋素颜。
lǜ jiǔ shěn dān yè,qīng é diāo sù yán。
大儒挥金椎,琢之诗礼间。
dà rú huī jīn chuí,zuó zhī shī lǐ jiān。
苍苍三株树,冥目焉能攀。
cāng cāng sān zhū shù,míng mù yān néng pān。
AI赏析
古风
唐
:
李白
郑客西入关,行行未能已。
zhèng kè xī rù guān,xíng xíng wèi néng yǐ。
白马华山君,相逢平原里。
bái mǎ huá shān jūn,xiāng féng píng yuán lǐ。
璧遗镐池君,明年祖龙死。
bì yí gǎo chí jūn,míng nián zǔ lóng sǐ。
秦人相谓曰,吾属可去矣。
qín rén xiāng wèi yuē,wú shǔ kě qù yǐ。
一往桃花源,千春隔流水。
yī wǎng táo huā yuán,qiān chūn gé liú shuǐ。
AI赏析
古风
唐
:
李白
蓐收肃金气,西陆弦海月。
rù shōu sù jīn qì,xī lù xián hǎi yuè。
秋蝉号阶轩,感物忧不歇。
qiū chán hào jiē xuān,gǎn wù yōu bù xiē。
良辰竟何许,大运有沦忽。
liáng chén jìng hé xǔ,dà yùn yǒu lún hū。
天寒悲风生,夜久众星没。
tiān hán bēi fēng shēng,yè jiǔ zhòng xīng méi。
恻恻不忍言,哀歌逮明发。
cè cè bù rěn yán,āi gē dǎi míng fā。
AI赏析
古风
唐
:
李白
北溟有巨鱼,身长数千里。
běi míng yǒu jù yú,shēn zhǎng shù qiān lǐ。
仰喷三山雪,横吞百川水。
yǎng pēn sān shān xuě,héng tūn bǎi chuān shuǐ。
凭陵随海运,燀赫因风起。
píng líng suí hǎi yùn,chǎn hè yīn fēng qǐ。
吾观摩天飞,九万方未已。
wú guān mó tiān fēi,jiǔ wàn fāng wèi yǐ。
AI赏析
古风
唐
:
李白
羽檄如流星,虎符合专城。
yǔ xí rú liú xīng,hǔ fú hé zhuān chéng。
喧呼救边急,群鸟皆夜鸣。
xuān hū jiù biān jí,qún niǎo jiē yè míng。
白日曜紫微,三公运权衡。
bái rì yào zǐ wēi,sān gōng yùn quán héng。
天地皆得一,澹然四海清。
tiān dì jiē dé yī,dàn rán sì hǎi qīng。
借问此何为,答言楚徵兵。
jiè wèn cǐ hé wèi,dá yán chǔ zhēng bīng。
渡泸及五月,将赴云南征。
dù lú jí wǔ yuè,jiāng fù yún nán zhēng。
怯卒非战士,炎方难远行。
qiè zú fēi zhàn shì,yán fāng nán yuǎn xíng。
长号别严亲,日月惨光晶。
zhǎng hào bié yán qīn,rì yuè cǎn guāng jīng。
泣尽继以血,心摧两无声。
qì jǐn jì yǐ xuè,xīn cuī liǎng wú shēng。
困兽当猛虎,穷鱼饵奔鲸。
kùn shòu dāng měng hǔ,qióng yú ěr bēn jīng。
千去不一回,投躯岂全生。
qiān qù bù yī huí,tóu qū qǐ quán shēng。
如何舞干戚,一使有苗平。
rú hé wǔ gàn qī,yī shǐ yǒu miáo píng。
AI赏析
总
38807
条
«
‹
366
367
368
369
370
371
372
›
»