古诗词

同张侍御咏兴宁寺经藏院海石榴花

皇甫冉

嫩叶生初茂,残花少更鲜。nèn yè shēng chū mào,cán huā shǎo gèng xiān。
结根龙藏侧,故欲并青莲。jié gēn lóng cáng cè,gù yù bìng qīng lián。

送王司直

皇甫冉

西塞云山远,东风道路长。xī sāi yún shān yuǎn,dōng fēng dào lù zhǎng。
人心胜潮水,相送过浔阳。rén xīn shèng cháo shuǐ,xiāng sòng guò xún yáng。

婕妤春怨

皇甫冉

花枝出建章,凤管发昭阳。huā zhī chū jiàn zhāng,fèng guǎn fā zhāo yáng。
借问承恩者,双蛾几许长。jiè wèn chéng ēn zhě,shuāng é jǐ xǔ zhǎng。

题卢十一所居

皇甫冉

春风来几日,先入辟疆园。chūn fēng lái jǐ rì,xiān rù pì jiāng yuán。
身外无馀事,闲吟昼闭门。shēn wài wú yú shì,xián yín zhòu bì mén。

山中

皇甫冉

湘水风日满,楚山朝夕空。xiāng shuǐ fēng rì mǎn,chǔ shān cháo xī kōng。
连峰虽已见,犹念长云中。lián fēng suī yǐ jiàn,yóu niàn zhǎng yún zhōng。

病中对石竹花

皇甫冉

散点空阶下,闲凝细雨中。sàn diǎn kōng jiē xià,xián níng xì yǔ zhōng。
那能久相伴,嗟尔殢秋风。nà néng jiǔ xiāng bàn,jiē ěr tì qiū fēng。

送王翁信还剡中旧居

皇甫冉

海岸耕残雪,溪沙钓夕阳。hǎi àn gēng cán xuě,xī shā diào xī yáng。
客中何所有,春草渐看长。kè zhōng hé suǒ yǒu,chūn cǎo jiàn kàn zhǎng。

赋长道一绝送陆邃潜夫

皇甫冉

高山迥欲登,远水深难渡。gāo shān jiǒng yù dēng,yuǎn shuǐ shēn nán dù。
杳杳复漫漫,行人别家去。yǎo yǎo fù màn màn,xíng rén bié jiā qù。

杨氏林亭探得古槎

皇甫冉

千年古貌多,八月秋涛晚。qiān nián gǔ mào duō,bā yuè qiū tāo wǎn。
偶被主人留,那知来近远。ǒu bèi zhǔ rén liú,nà zhī lái jìn yuǎn。

和王给事

皇甫冉

巧解逢人笑,还能乱蝶飞。qiǎo jiě féng rén xiào,hái néng luàn dié fēi。
春时风入户,几片落朝衣。chūn shí fēng rù hù,jǐ piàn luò cháo yī。

送陆鸿渐赴越

皇甫冉

行随新树深,梦隔重江远。xíng suí xīn shù shēn,mèng gé zhòng jiāng yuǎn。
迢递风日间,苍茫洲渚晚。tiáo dì fēng rì jiān,cāng máng zhōu zhǔ wǎn。

皇甫冉

凄凄游子若飘蓬,明月清樽只暂同。qī qī yóu zi ruò piāo péng,míng yuè qīng zūn zhǐ zàn tóng。
南望千山如黛色,愁君客路在其中。nán wàng qiān shān rú dài sè,chóu jūn kè lù zài qí zhōng。

送谢十二

皇甫冉

四牡驱驰千里馀,越山稠叠海林疏。sì mǔ qū chí qiān lǐ yú,yuè shān chóu dié hǎi lín shū。
不辞终日离家远,应为刘公一纸书。bù cí zhōng rì lí jiā yuǎn,yīng wèi liú gōng yī zhǐ shū。

同李万晚望南岳寺怀普门上人

皇甫冉

释子身心无垢纷,独将衣钵去人群。shì zi shēn xīn wú gòu fēn,dú jiāng yī bō qù rén qún。
相思晚望松林寺,唯有钟声出白云。xiāng sī wǎn wàng sōng lín sì,wéi yǒu zhōng shēng chū bái yún。

赴李

皇甫冉

君家南郭白云连,正待情人弄石泉。jūn jiā nán guō bái yún lián,zhèng dài qíng rén nòng shí quán。
月照烟花迷客路,苍苍何处是伊川。yuè zhào yān huā mí kè lù,cāng cāng hé chù shì yī chuān。

重阳日酬李观

皇甫冉

不见白衣来送酒,但令黄菊自开花。bù jiàn bái yī lái sòng jiǔ,dàn lìng huáng jú zì kāi huā。
愁看日晚良辰过,步步行寻陶令家。chóu kàn rì wǎn liáng chén guò,bù bù xíng xún táo lìng jiā。

寄权器

皇甫冉

露湿青芜时欲晚,水流黄叶意无穷。lù shī qīng wú shí yù wǎn,shuǐ liú huáng yè yì wú qióng。
节近重阳念归否,眼前篱菊带秋风。jié jìn zhòng yáng niàn guī fǒu,yǎn qián lí jú dài qiū fēng。

韦中丞西厅海榴

皇甫冉

海花争让候榴花,犯雪先开内史家。hǎi huā zhēng ràng hòu liú huā,fàn xuě xiān kāi nèi shǐ jiā。
末客朝朝铃阁下,从公步履玩年华。mò kè cháo cháo líng gé xià,cóng gōng bù lǚ wán nián huá。

舟中送李观

皇甫冉

江南近别亦依依,山晚川长客伴稀。jiāng nán jìn bié yì yī yī,shān wǎn chuān zhǎng kè bàn xī。
独坐相思计行日,出门临水望君归。dú zuò xiāng sī jì xíng rì,chū mén lín shuǐ wàng jūn guī。

题陈胜林园

皇甫冉

闭门不肯偶时人,荒竹闲园莫厌贫。bì mén bù kěn ǒu shí rén,huāng zhú xián yuán mò yàn pín。
腊后春风能几日?là hòu chūn fēng néng jǐ rì?
家中芳草自相亲。jiā zhōng fāng cǎo zì xiāng qīn。