古诗词

六年春遣怀八首

元稹

伤禽我是笼中鹤,沈剑君为泉下龙。shāng qín wǒ shì lóng zhōng hè,shěn jiàn jūn wèi quán xià lóng。
重纩犹存孤枕在,春衫无复旧裁缝。zhòng kuàng yóu cún gū zhěn zài,chūn shān wú fù jiù cái fèng。

六年春遣怀八首

元稹

检得旧书三四纸,高低阔狭粗成行。jiǎn dé jiù shū sān sì zhǐ,gāo dī kuò xiá cū chéng xíng。
自言并食寻高事,唯念山深驿路长。zì yán bìng shí xún gāo shì,wéi niàn shān shēn yì lù zhǎng。

六年春遣怀八首

元稹

公无渡河音响绝,已隔前春复去秋。gōng wú dù hé yīn xiǎng jué,yǐ gé qián chūn fù qù qiū。
今日闲窗拂尘土,残弦犹迸钿箜篌。jīn rì xián chuāng fú chén tǔ,cán xián yóu bèng diàn kōng hóu。

六年春遣怀八首

元稹

婢仆晒君馀服用,娇痴稚女绕床行。bì pū shài jūn yú fú yòng,jiāo chī zhì nǚ rào chuáng xíng。
玉梳钿朵香胶解,尽日风吹玳瑁筝。yù shū diàn duǒ xiāng jiāo jiě,jǐn rì fēng chuī dài mào zhēng。

六年春遣怀八首

元稹

伴客销愁长日饮,偶然乘兴便醺醺。bàn kè xiāo chóu zhǎng rì yǐn,ǒu rán chéng xīng biàn xūn xūn。
怪来醒后傍人泣,醉里时时错问君。guài lái xǐng hòu bàng rén qì,zuì lǐ shí shí cuò wèn jūn。

六年春遣怀八首

元稹

我随楚泽波中梗,君作咸阳泉下泥。wǒ suí chǔ zé bō zhōng gěng,jūn zuò xián yáng quán xià ní。
百事无心值寒食,身将稚女帐前啼。bǎi shì wú xīn zhí hán shí,shēn jiāng zhì nǚ zhàng qián tí。

六年春遣怀八首

元稹

童稚痴狂撩乱走,绣毬花仗满堂前。tóng zhì chī kuáng liāo luàn zǒu,xiù qiú huā zhàng mǎn táng qián。
病身一到穗帷下,还向临阶背日眠。bìng shēn yī dào suì wéi xià,hái xiàng lín jiē bèi rì mián。

六年春遣怀八首

元稹

小于潘岳头先白,学取庄周泪莫多。xiǎo yú pān yuè tóu xiān bái,xué qǔ zhuāng zhōu lèi mò duō。
止竟悲君须自省,川流前后各风波。zhǐ jìng bēi jūn xū zì shěng,chuān liú qián hòu gè fēng bō。

答友封见赠

元稹

荀令香销潘簟空,悼亡诗满旧屏风。xún lìng xiāng xiāo pān diàn kōng,dào wáng shī mǎn jiù píng fēng。
扶床小女君先识,应为些些似外翁。fú chuáng xiǎo nǚ jūn xiān shí,yīng wèi xiē xiē shì wài wēng。

梦成之

元稹

烛暗船风独梦惊,梦君频问向南行。zhú àn chuán fēng dú mèng jīng,mèng jūn pín wèn xiàng nán xíng。
觉来不语到明坐,一夜洞庭湖水声。jué lái bù yǔ dào míng zuò,yī yè dòng tíng hú shuǐ shēng。

哭小女降真

元稹

雨点轻沤风复惊,偶来何事去何情。yǔ diǎn qīng ōu fēng fù jīng,ǒu lái hé shì qù hé qíng。
浮生未到无生地,暂到人间又一生。fú shēng wèi dào wú shēng dì,zàn dào rén jiān yòu yī shēng。

哭女樊

元稹

秋天净绿月分明,何事巴猿不剩鸣。qiū tiān jìng lǜ yuè fēn míng,hé shì bā yuán bù shèng míng。
应是一声肠断去,不容啼到第三声。yīng shì yī shēng cháng duàn qù,bù róng tí dào dì sān shēng。

哭子十首

元稹

维鹈受刺因吾过,得马生灾念尔冤。wéi tí shòu cì yīn wú guò,dé mǎ shēng zāi niàn ěr yuān。
独在中庭倚闲树,乱蝉嘶噪欲黄昏。dú zài zhōng tíng yǐ xián shù,luàn chán sī zào yù huáng hūn。

哭子十首

元稹

才能辨别东西位,未解分明管带身。cái néng biàn bié dōng xī wèi,wèi jiě fēn míng guǎn dài shēn。
自食自眠犹未得,九重泉路托何人。zì shí zì mián yóu wèi dé,jiǔ zhòng quán lù tuō hé rén。

哭子十首

元稹

尔母溺情连夜哭,我身因事有时悲。ěr mǔ nì qíng lián yè kū,wǒ shēn yīn shì yǒu shí bēi。
钟声欲绝东方动,便是寻常上学时。zhōng shēng yù jué dōng fāng dòng,biàn shì xún cháng shàng xué shí。

哭子十首

元稹

莲花上品生真界,兜率天中离世途。lián huā shàng pǐn shēng zhēn jiè,dōu lǜ tiān zhōng lí shì tú。
彼此业缘多障碍,不知还得见儿无。bǐ cǐ yè yuán duō zhàng ài,bù zhī hái dé jiàn ér wú。

哭子十首

元稹

节量梨栗愁生疾,教示诗书望早成。jié liàng lí lì chóu shēng jí,jiào shì shī shū wàng zǎo chéng。
鞭扑校多怜校少,又缘遗恨哭三声。biān pū xiào duō lián xiào shǎo,yòu yuán yí hèn kū sān shēng。

哭子十首

元稹

深嗟尔更无兄弟,自叹予应绝子孙。shēn jiē ěr gèng wú xiōng dì,zì tàn yǔ yīng jué zi sūn。
寂寞讲堂基址在,何人车马入高门。jì mò jiǎng táng jī zhǐ zài,hé rén chē mǎ rù gāo mén。

哭子十首

元稹

往年鬓已同潘岳,垂老年教作邓攸。wǎng nián bìn yǐ tóng pān yuè,chuí lǎo nián jiào zuò dèng yōu。
烦恼数中除一事,自兹无复子孙忧。fán nǎo shù zhōng chú yī shì,zì zī wú fù zi sūn yōu。

哭子十首

元稹

长年苦境知何限,岂得因儿独丧明。zhǎng nián kǔ jìng zhī hé xiàn,qǐ dé yīn ér dú sàng míng。
消遣又来缘尔母,夜深和泪有经声。xiāo qiǎn yòu lái yuán ěr mǔ,yè shēn hé lèi yǒu jīng shēng。