古诗词

乐府古题序

元稹

年年塞下丁,长作出塞兵。nián nián sāi xià dīng,zhǎng zuò chū sāi bīng。
自从冒顿强,官筑遮虏城。zì cóng mào dùn qiáng,guān zhù zhē lǔ chéng。

乐府古题序

元稹

筑城须努力,城高遮得贼。zhù chéng xū nǔ lì,chéng gāo zhē dé zéi。
但恐贼路多,有城遮不得。dàn kǒng zéi lù duō,yǒu chéng zhē bù dé。

乐府古题序

元稹

丁口传父言,莫问城坚不。dīng kǒu chuán fù yán,mò wèn chéng jiān bù。
平城被虏围,汉斸城墙走。píng chéng bèi lǔ wéi,hàn zhǔ chéng qiáng zǒu。

乐府古题序

元稹

因兹请休和,虏往骑来过。yīn zī qǐng xiū hé,lǔ wǎng qí lái guò。
半疑兼半信,筑城犹嵯峨。bàn yí jiān bàn xìn,zhù chéng yóu cuó é。

乐府古题序

元稹

筑城安敢烦,愿听丁一言。zhù chéng ān gǎn fán,yuàn tīng dīng yī yán。
请筑鸿胪寺,兼愁虏出关。qǐng zhù hóng lú sì,jiān chóu lǔ chū guān。

芳树

元稹

芳树已寥落,孤英尤可嘉。fāng shù yǐ liáo luò,gū yīng yóu kě jiā。
可怜团团叶,盖覆深深花。kě lián tuán tuán yè,gài fù shēn shēn huā。
游蜂竞钻刺,斗雀亦纷拿。yóu fēng jìng zuān cì,dòu què yì fēn ná。
天生细碎物,不爱好光华。tiān shēng xì suì wù,bù ài hǎo guāng huá。
非无歼殄法,念尔有生涯。fēi wú jiān tiǎn fǎ,niàn ěr yǒu shēng yá。
春雷一声发,惊燕亦惊蛇。chūn léi yī shēng fā,jīng yàn yì jīng shé。
清池养神蔡,已复长虾蟆。qīng chí yǎng shén cài,yǐ fù zhǎng xiā má。
雨露贵平施,吾其春草芽。yǔ lù guì píng shī,wú qí chūn cǎo yá。

乐府古题序

元稹

梦上高高天,高高苍苍高不极。mèng shàng gāo gāo tiān,gāo gāo cāng cāng gāo bù jí。
下视五岳块累累,仰天依旧苍苍色。xià shì wǔ yuè kuài lèi lèi,yǎng tiān yī jiù cāng cāng sè。
蹋云耸身身更上,攀天上天攀未得。tà yún sǒng shēn shēn gèng shàng,pān tiān shàng tiān pān wèi dé。
西瞻若水兔轮低,东望蟠桃海波黑。xī zhān ruò shuǐ tù lún dī,dōng wàng pán táo hǎi bō hēi。
日月之光不到此,非暗非明烟塞塞。rì yuè zhī guāng bù dào cǐ,fēi àn fēi míng yān sāi sāi。
天悠地远身跨风,下无阶梯上无力。tiān yōu dì yuǎn shēn kuà fēng,xià wú jiē tī shàng wú lì。
来时畏有他人上,截断龙胡斩鹏翼。lái shí wèi yǒu tā rén shàng,jié duàn lóng hú zhǎn péng yì。
茫茫漫漫方自悲,哭向青云椎素臆。máng máng màn màn fāng zì bēi,kū xiàng qīng yún chuí sù yì。
哭声厌咽旁人恶,唤起惊悲泪飘露。kū shēng yàn yàn páng rén è,huàn qǐ jīng bēi lèi piāo lù。
千惭万谢唤厌人,向使无君终不寤。qiān cán wàn xiè huàn yàn rén,xiàng shǐ wú jūn zhōng bù wù。

乐府古题序

元稹

吴宫夜长宫漏款,帘幕四垂灯燄暖。wú gōng yè zhǎng gōng lòu kuǎn,lián mù sì chuí dēng yàn nuǎn。
西施自舞王自管,雪纻翻翻鹤翎散。xī shī zì wǔ wáng zì guǎn,xuě zhù fān fān hè líng sàn。
促节牵繁舞腰懒,舞腰懒,王罢饮。cù jié qiān fán wǔ yāo lǎn,wǔ yāo lǎn,wáng bà yǐn。
盖覆西施凤花锦,身作匡床臂为枕。gài fù xī shī fèng huā jǐn,shēn zuò kuāng chuáng bì wèi zhěn。
朝佩枞玉王晏寝,寝醒阍报门无事。cháo pèi cōng yù wáng yàn qǐn,qǐn xǐng hūn bào mén wú shì。
子胥死后言为讳,近王之臣论王意。zi xū sǐ hòu yán wèi huì,jìn wáng zhī chén lùn wáng yì。
共笑越王穷惴惴,夜夜抱冰寒不睡。gòng xiào yuè wáng qióng zhuì zhuì,yè yè bào bīng hán bù shuì。

乐府古题序

元稹

将进酒,将进酒。jiāng jìn jiǔ,jiāng jìn jiǔ。
酒中有毒鸩主父,言之主父伤主母。jiǔ zhōng yǒu dú zhèn zhǔ fù,yán zhī zhǔ fù shāng zhǔ mǔ。
母为妾地父妾天,仰天俯地不忍言。mǔ wèi qiè dì fù qiè tiān,yǎng tiān fǔ dì bù rěn yán。
阳为僵踣主父前,主父不知加妾鞭。yáng wèi jiāng bó zhǔ fù qián,zhǔ fù bù zhī jiā qiè biān。
旁人知妾为主说,主将泪洗鞭头血。páng rén zhī qiè wèi zhǔ shuō,zhǔ jiāng lèi xǐ biān tóu xuè。
推椎主母牵下堂,扶妾遣升堂上床。tuī chuí zhǔ mǔ qiān xià táng,fú qiè qiǎn shēng táng shàng chuáng。
将进酒,酒中无毒令主寿。jiāng jìn jiǔ,jiǔ zhōng wú dú lìng zhǔ shòu。
愿主回恩归主母,遣妾如此由主父。yuàn zhǔ huí ēn guī zhǔ mǔ,qiǎn qiè rú cǐ yóu zhǔ fù。
妾为此事人偶知,自惭不密方自悲。qiè wèi cǐ shì rén ǒu zhī,zì cán bù mì fāng zì bēi。
主今颠倒安置妾,贪天僭地谁不为。zhǔ jīn diān dào ān zhì qiè,tān tiān jiàn dì shuí bù wèi。

乐府古题序

元稹

海波无底珠沈海,采珠之人判死采。hǎi bō wú dǐ zhū shěn hǎi,cǎi zhū zhī rén pàn sǐ cǎi。
万人判死一得珠,斛量买婢人何在。wàn rén pàn sǐ yī dé zhū,hú liàng mǎi bì rén hé zài。
年年采珠珠避人,今年采珠由海神。nián nián cǎi zhū zhū bì rén,jīn nián cǎi zhū yóu hǎi shén。
海神采珠珠尽死,死尽明珠空海水。hǎi shén cǎi zhū zhū jǐn sǐ,sǐ jǐn míng zhū kōng hǎi shuǐ。
珠为海物海属神,神今自采何况人。zhū wèi hǎi wù hǎi shǔ shén,shén jīn zì cǎi hé kuàng rén。

乐府古题序

元稹

董逃董逃董卓逃,揩铿戈甲声劳嘈。dǒng táo dǒng táo dǒng zhuó táo,kāi kēng gē jiǎ shēng láo cáo。
剜剜深脐脂燄燄,人皆数叹曰。wān wān shēn qí zhī yàn yàn,rén jiē shù tàn yuē。
尔独不忆年年取我身上膏,膏销骨尽烟火死。ěr dú bù yì nián nián qǔ wǒ shēn shàng gāo,gāo xiāo gǔ jǐn yān huǒ sǐ。
长安城中贼毛起,城门四走公卿士。zhǎng ān chéng zhōng zéi máo qǐ,chéng mén sì zǒu gōng qīng shì。
走劝刘虞作天子,刘虞不敢作天子。zǒu quàn liú yú zuò tiān zi,liú yú bù gǎn zuò tiān zi。
曹瞒篡乱从此始,董逃董逃人莫喜。cáo mán cuàn luàn cóng cǐ shǐ,dǒng táo dǒng táo rén mò xǐ。
胜负相环相枕倚,缝缀难成裁破易。shèng fù xiāng huán xiāng zhěn yǐ,fèng zhuì nán chéng cái pò yì。
何况曲针不能伸巧指,欲学裁缝须准拟。hé kuàng qū zhēn bù néng shēn qiǎo zhǐ,yù xué cái fèng xū zhǔn nǐ。

乐府古题序

元稹

忆远曲,郎身不远郎心远。yì yuǎn qū,láng shēn bù yuǎn láng xīn yuǎn。
沙随郎饭俱在匙,郎意看沙那比饭。shā suí láng fàn jù zài shi,láng yì kàn shā nà bǐ fàn。
水中书字无字痕,君心暗画谁会君。shuǐ zhōng shū zì wú zì hén,jūn xīn àn huà shuí huì jūn。
况妾事姑姑进止,身去门前同万里。kuàng qiè shì gū gū jìn zhǐ,shēn qù mén qián tóng wàn lǐ。
一家尽是郎腹心,妾似生来无两耳。yī jiā jǐn shì láng fù xīn,qiè shì shēng lái wú liǎng ěr。
妾身何足言,听妾私劝君。qiè shēn hé zú yán,tīng qiè sī quàn jūn。
君今夜夜醉何处?姑来伴妾自闭门。jūn jīn yè yè zuì hé chù?gū lái bàn qiè zì bì mén。
嫁夫恨不早,养儿将备老。jià fū hèn bù zǎo,yǎng ér jiāng bèi lǎo。
妾自嫁郎身骨立,老姑为郎求娶妾。qiè zì jià láng shēn gǔ lì,lǎo gū wèi láng qiú qǔ qiè。
妾不忍见姑郎忍见,为郎忍耐看姑面。qiè bù rěn jiàn gū láng rěn jiàn,wèi láng rěn nài kàn gū miàn。

乐府古题序

元稹

赵卒四十万,尽为坑中鬼。zhào zú sì shí wàn,jǐn wèi kēng zhōng guǐ。
赵王未信赵母言,犹点新兵更填死。zhào wáng wèi xìn zhào mǔ yán,yóu diǎn xīn bīng gèng tián sǐ。
填死之兵兵气索,秦强赵破括敌起。tián sǐ zhī bīng bīng qì suǒ,qín qiáng zhào pò kuò dí qǐ。
括虽专命起尚轻,何况牵肘之人牵不已。kuò suī zhuān mìng qǐ shàng qīng,hé kuàng qiān zhǒu zhī rén qiān bù yǐ。
坑中之鬼妻在营,髽麻戴绖鹅雁鸣。kēng zhōng zhī guǐ qī zài yíng,zhuā má dài dié é yàn míng。
送夫之妇又行哭,哭声送死非送行。sòng fū zhī fù yòu xíng kū,kū shēng sòng sǐ fēi sòng xíng。
夫远征,远征不必戍长城,出门便不知死生。fū yuǎn zhēng,yuǎn zhēng bù bì shù zhǎng chéng,chū mén biàn bù zhī sǐ shēng。

乐府古题序

元稹

织夫何太忙,蚕经三卧行欲老。zhī fū hé tài máng,cán jīng sān wò xíng yù lǎo。
蚕神女圣早成丝,今年丝税抽徵早。cán shén nǚ shèng zǎo chéng sī,jīn nián sī shuì chōu zhēng zǎo。
早徵非是官人恶,去岁官家事戎索。zǎo zhēng fēi shì guān rén è,qù suì guān jiā shì róng suǒ。
征人战苦束刀疮,主将勋高换罗幕。zhēng rén zhàn kǔ shù dāo chuāng,zhǔ jiāng xūn gāo huàn luó mù。
缫丝织帛犹努力,变缉撩机苦难织。sāo sī zhī bó yóu nǔ lì,biàn jī liāo jī kǔ nán zhī。
东家头白双女儿,为解挑纹嫁不得。dōng jiā tóu bái shuāng nǚ ér,wèi jiě tiāo wén jià bù dé。
檐前袅袅游丝上,上有蜘蛛巧来往。yán qián niǎo niǎo yóu sī shàng,shàng yǒu zhī zhū qiǎo lái wǎng。
羡他虫豸解缘天,能向虚空织罗网。xiàn tā chóng zhì jiě yuán tiān,néng xiàng xū kōng zhī luó wǎng。

乐府古题序

元稹

牛吒吒,田确确。niú zhā zhā,tián què què。
旱块敲牛蹄趵趵,种得官仓珠颗谷。hàn kuài qiāo niú tí bào bào,zhǒng dé guān cāng zhū kē gǔ。
六十年来兵蔟蔟,月月食粮车辘辘。liù shí nián lái bīng cù cù,yuè yuè shí liáng chē lù lù。
一日官军收海服,驱牛驾车食牛肉。yī rì guān jūn shōu hǎi fú,qū niú jià chē shí niú ròu。
归来攸得牛两角,重铸锄犁作斤斸。guī lái yōu dé niú liǎng jiǎo,zhòng zhù chú lí zuò jīn zhǔ。
姑舂妇担去输官,输官不足归卖屋。gū chōng fù dān qù shū guān,shū guān bù zú guī mài wū。
愿官早胜雠早覆,农死有儿牛有犊,誓不遣官军粮不足。yuàn guān zǎo shèng chóu zǎo fù,nóng sǐ yǒu ér niú yǒu dú,shì bù qiǎn guān jūn liáng bù zú。

乐府古题序

元稹

侠客不怕死,怕在事不成。xiá kè bù pà sǐ,pà zài shì bù chéng。
事成不肯藏姓名,我非窃贼谁夜行。shì chéng bù kěn cáng xìng míng,wǒ fēi qiè zéi shuí yè xíng。
白日堂堂杀袁盎,九衢草草人面青。bái rì táng táng shā yuán àng,jiǔ qú cǎo cǎo rén miàn qīng。
此客此心师海鲸,海鲸露背横沧溟。cǐ kè cǐ xīn shī hǎi jīng,hǎi jīng lù bèi héng cāng míng。
海波分作两处生,分海减海力。hǎi bō fēn zuò liǎng chù shēng,fēn hǎi jiǎn hǎi lì。
侠客有谋,人不识测,三尺铁蛇延二国。xiá kè yǒu móu,rén bù shí cè,sān chǐ tiě shé yán èr guó。

乐府古题序

元稹

鸟不解走,兽不解飞。niǎo bù jiě zǒu,shòu bù jiě fēi。
两不相解,那得相讥。liǎng bù xiāng jiě,nà dé xiāng jī。
犬不饮露,蝉不啖肥。quǎn bù yǐn lù,chán bù dàn féi。
以蝉易犬,蝉死犬饥。yǐ chán yì quǎn,chán sǐ quǎn jī。
燕在梁栋,鼠在阶基。yàn zài liáng dòng,shǔ zài jiē jī。
各自窠窟,人不能移。gè zì kē kū,rén bù néng yí。
妇好针缕,夫读书诗。fù hǎo zhēn lǚ,fū dú shū shī。
男翁女嫁,卒不相知。nán wēng nǚ jià,zú bù xiāng zhī。
惧聋摘耳,效痛颦眉。jù lóng zhāi ěr,xiào tòng pín méi。
我不非尔,尔无我非。wǒ bù fēi ěr,ěr wú wǒ fēi。

乐府古题序

元稹

种豆耘锄,种禾沟圳。zhǒng dòu yún chú,zhǒng hé gōu zhèn。
禾苗豆甲,狐榾兔剪。hé miáo dòu jiǎ,hú gǔ tù jiǎn。
割鹄喂鹰,烹麟啖犬。gē gǔ wèi yīng,pēng lín dàn quǎn。
鹰怕兔毫,犬被狐引。yīng pà tù háo,quǎn bèi hú yǐn。
狐兔相须,鹰犬相尽。hú tù xiāng xū,yīng quǎn xiāng jǐn。
日暗天寒,禾稀豆损。rì àn tiān hán,hé xī dòu sǔn。
鹰犬就烹,狐兔俱哂。yīng quǎn jiù pēng,hú tù jù shěn。

乐府古题序

元稹

古道天道长人道短,我道天道短人道长。gǔ dào tiān dào zhǎng rén dào duǎn,wǒ dào tiān dào duǎn rén dào zhǎng。
天道昼夜回转不曾住,春秋冬夏忙,颠风暴雨电雷狂。tiān dào zhòu yè huí zhuǎn bù céng zhù,chūn qiū dōng xià máng,diān fēng bào yǔ diàn léi kuáng。
晴被阴暗,月夺日光。qíng bèi yīn àn,yuè duó rì guāng。
往往星宿,日亦堂堂。wǎng wǎng xīng sù,rì yì táng táng。
天既职性命,道德人自强。tiān jì zhí xìng mìng,dào dé rén zì qiáng。
尧舜有圣德,天不能遣。yáo shùn yǒu shèng dé,tiān bù néng qiǎn。
寿命永昌,泥金刻玉。shòu mìng yǒng chāng,ní jīn kè yù。
与秦始皇,周公傅说。yǔ qín shǐ huáng,zhōu gōng fù shuō。
何不长宰相,老聃仲尼。hé bù zhǎng zǎi xiāng,lǎo dān zhòng ní。
何事栖遑,莽卓恭显。hé shì qī huáng,mǎng zhuó gōng xiǎn。
皆数十年富贵,梁冀夫妇。jiē shù shí nián fù guì,liáng jì fū fù。
车马煌煌,若此颠倒事。chē mǎ huáng huáng,ruò cǐ diān dào shì。
岂非天道短,岂非人道长。qǐ fēi tiān dào duǎn,qǐ fēi rén dào zhǎng。
尧舜留得神圣事,百代天子有典章。yáo shùn liú dé shén shèng shì,bǎi dài tiān zi yǒu diǎn zhāng。
仲尼留得孝顺语,千年万岁父子不敢相灭亡。zhòng ní liú dé xiào shùn yǔ,qiān nián wàn suì fù zi bù gǎn xiāng miè wáng。
殁后千馀载,唐家天子封作文宣王。mò hòu qiān yú zài,táng jiā tiān zi fēng zuò wén xuān wáng。
老君留得五千字,子孙万万称圣唐。lǎo jūn liú dé wǔ qiān zì,zi sūn wàn wàn chēng shèng táng。
谥作玄元帝,魂魄坐天堂。shì zuò xuán yuán dì,hún pò zuò tiān táng。
周公周礼二十卷,有能行者知纪纲。zhōu gōng zhōu lǐ èr shí juǎn,yǒu néng xíng zhě zhī jì gāng。
傅说说命三四纸,有能师者称祖宗。fù shuō shuō mìng sān sì zhǐ,yǒu néng shī zhě chēng zǔ zōng。
天能夭人命,人使道无穷。tiān néng yāo rén mìng,rén shǐ dào wú qióng。
若此神圣事,谁道人道短。ruò cǐ shén shèng shì,shuí dào rén dào duǎn。
岂非人道长,天能种百草。qǐ fēi rén dào zhǎng,tiān néng zhǒng bǎi cǎo。
莸得十年有气息,蕣才一日芳。yóu dé shí nián yǒu qì xī,shùn cái yī rì fāng。
人能拣得丁沈兰蕙,料理百和香。rén néng jiǎn dé dīng shěn lán huì,liào lǐ bǎi hé xiāng。
天解养禽兽,喂虎豹豺狼。tiān jiě yǎng qín shòu,wèi hǔ bào chái láng。
人解和曲糵,充礿祀烝尝。rén jiě hé qū niè,chōng yuè sì zhēng cháng。
杜鹃无百作,天遣百鸟哺雏。dù juān wú bǎi zuò,tiān qiǎn bǎi niǎo bǔ chú。
不遣哺凤皇,巨蟒寿千岁。bù qiǎn bǔ fèng huáng,jù mǎng shòu qiān suì。
天遣食牛吞象充腹肠,蛟螭与变化。tiān qiǎn shí niú tūn xiàng chōng fù cháng,jiāo chī yǔ biàn huà。
鬼怪与隐藏,蚊蚋与利觜。guǐ guài yǔ yǐn cáng,wén ruì yǔ lì zī。
枳棘与锋铓,赖得人道有拣别。zhǐ jí yǔ fēng máng,lài dé rén dào yǒu jiǎn bié。
信任天道真茫茫,若此撩乱事。xìn rèn tiān dào zhēn máng máng,ruò cǐ liāo luàn shì。
岂非天道短,赖得人道长。qǐ fēi tiān dào duǎn,lài dé rén dào zhǎng。

乐府古题序

元稹

古来苦乐之相倚,近于掌上之十指。gǔ lái kǔ lè zhī xiāng yǐ,jìn yú zhǎng shàng zhī shí zhǐ。
君心半夜猜恨生,荆棘满怀天未明。jūn xīn bàn yè cāi hèn shēng,jīng jí mǎn huái tiān wèi míng。
汉成眼瞥飞燕时,可怜班女恩已衰。hàn chéng yǎn piē fēi yàn shí,kě lián bān nǚ ēn yǐ shuāi。
未有因由相决绝,犹得半年佯暖热。wèi yǒu yīn yóu xiāng jué jué,yóu dé bàn nián yáng nuǎn rè。
转将深意谕旁人,缉缀瑕疵遣潜说。zhuǎn jiāng shēn yì yù páng rén,jī zhuì xiá cī qiǎn qián shuō。
一朝诏下辞金屋,班姬自痛何仓卒。yī cháo zhào xià cí jīn wū,bān jī zì tòng hé cāng zú。
呼天抚地将自明,不悟寻时暗销骨。hū tiān fǔ dì jiāng zì míng,bù wù xún shí àn xiāo gǔ。
白首宫人前再拜,愿将日月相辉解。bái shǒu gōng rén qián zài bài,yuàn jiāng rì yuè xiāng huī jiě。
苦乐相寻昼夜间,灯光那有天明在。kǔ lè xiāng xún zhòu yè jiān,dēng guāng nà yǒu tiān míng zài。
主今被夺心应苦,妾夺深恩初为主。zhǔ jīn bèi duó xīn yīng kǔ,qiè duó shēn ēn chū wèi zhǔ。
欲知妾意恨主时,主今为妾思量取。yù zhī qiè yì hèn zhǔ shí,zhǔ jīn wèi qiè sī liàng qǔ。
班姬收泪抱妾身,我曾排摈无限人。bān jī shōu lèi bào qiè shēn,wǒ céng pái bìn wú xiàn rén。