古诗词

湘中忆归

刘长卿

终日空理棹,经年犹别家。zhōng rì kōng lǐ zhào,jīng nián yóu bié jiā。
顷来行已远,弥觉天无涯。qǐng lái xíng yǐ yuǎn,mí jué tiān wú yá。
白云意自深,沧海梦难隔。bái yún yì zì shēn,cāng hǎi mèng nán gé。
迢递万里帆,飘飖一行客。tiáo dì wàn lǐ fān,piāo yáo yī xíng kè。
独怜西江外,远寄风波里。dú lián xī jiāng wài,yuǎn jì fēng bō lǐ。
平湖流楚天,孤雁渡湘水。píng hú liú chǔ tiān,gū yàn dù xiāng shuǐ。
湘流澹澹空愁予,猿啼啾啾满南楚。xiāng liú dàn dàn kōng chóu yǔ,yuán tí jiū jiū mǎn nán chǔ。
扁舟泊处闻此声,江客相看泪如雨。biǎn zhōu pō chù wén cǐ shēng,jiāng kè xiāng kàn lèi rú yǔ。

送郭六侍从之武陵郡

刘长卿

常爱武陵郡,羡君将远寻。cháng ài wǔ líng jùn,xiàn jūn jiāng yuǎn xún。
空怜世界迫,孤负桃源心。kōng lián shì jiè pò,gū fù táo yuán xīn。
洛阳遥想桃源隔,野水闲流春自碧。luò yáng yáo xiǎng táo yuán gé,yě shuǐ xián liú chūn zì bì。
花下常迷楚客船,洞中时见秦人宅。huā xià cháng mí chǔ kè chuán,dòng zhōng shí jiàn qín rén zhái。
落日相看斗酒前,送君南望但依然。luò rì xiāng kàn dòu jiǔ qián,sòng jūn nán wàng dàn yī rán。
河梁马首随春草,江路猿声愁暮天。hé liáng mǎ shǒu suí chūn cǎo,jiāng lù yuán shēng chóu mù tiān。
丈人别乘佐分忧,才子趋庭兼胜游。zhàng rén bié chéng zuǒ fēn yōu,cái zi qū tíng jiān shèng yóu。
澧浦荆门行可见,知君诗兴满沧洲。lǐ pǔ jīng mén xíng kě jiàn,zhī jūn shī xīng mǎn cāng zhōu。

山鸲鹆歌

刘长卿

山鸲鹆,长在此山吟古木。shān qú yù,zhǎng zài cǐ shān yín gǔ mù。
嘲唽相呼响空谷,哀鸣万变如成曲。cháo xī xiāng hū xiǎng kōng gǔ,āi míng wàn biàn rú chéng qū。
江南逐臣悲放逐,倚树听之心断续。jiāng nán zhú chén bēi fàng zhú,yǐ shù tīng zhī xīn duàn xù。
巴人峡里自闻猿,燕客水头空击筑。bā rén xiá lǐ zì wén yuán,yàn kè shuǐ tóu kōng jī zhù。
山鸲鹆,一生不及双黄鹄。shān qú yù,yī shēng bù jí shuāng huáng gǔ。
朝去秋田啄残粟,暮入寒林啸群族。cháo qù qiū tián zhuó cán sù,mù rù hán lín xiào qún zú。
鸣相逐,啄残粟,食不足。míng xiāng zhú,zhuó cán sù,shí bù zú。
青云杳杳无力飞,白露苍苍抱枝宿。qīng yún yǎo yǎo wú lì fēi,bái lù cāng cāng bào zhī sù。
不知何事守空山,万壑千峰自愁独。bù zhī hé shì shǒu kōng shān,wàn hè qiān fēng zì chóu dú。

望龙山怀道士许法棱

刘长卿

心惆怅,望龙山。xīn chóu chàng,wàng lóng shān。
云之际,鸟独还。yún zhī jì,niǎo dú hái。
悬崖绝壁几千丈,绿萝袅袅不可攀。xuán yá jué bì jǐ qiān zhàng,lǜ luó niǎo niǎo bù kě pān。
龙山高,谁能践。lóng shān gāo,shuí néng jiàn。
灵原中,苍翠晚。líng yuán zhōng,cāng cuì wǎn。
岚烟瀑水如向人,终日迢迢空在眼。lán yān pù shuǐ rú xiàng rén,zhōng rì tiáo tiáo kōng zài yǎn。
中有一人披霓裳,诵经山顶飧琼浆。zhōng yǒu yī rén pī ní shang,sòng jīng shān dǐng sūn qióng jiāng。
空林闲坐独焚香,真官列侍俨成行。kōng lín xián zuò dú fén xiāng,zhēn guān liè shì yǎn chéng xíng。
朝入青霄礼玉堂,夜扫白云眠石床。cháo rù qīng xiāo lǐ yù táng,yè sǎo bái yún mián shí chuáng。
桃花洞里居人满,桂树山中住日长,龙山高高遥相望。táo huā dòng lǐ jū rén mǎn,guì shù shān zhōng zhù rì zhǎng,lóng shān gāo gāo yáo xiāng wàng。

戏赠干越尼子歌

刘长卿

鄱阳女子年十五,家本秦人今在楚。pó yáng nǚ zi nián shí wǔ,jiā běn qín rén jīn zài chǔ。
厌向春江空浣沙,龙宫落发披袈裟。yàn xiàng chūn jiāng kōng huàn shā,lóng gōng luò fā pī jiā shā。
五年持戒长一食,至今犹自颜如花。wǔ nián chí jiè zhǎng yī shí,zhì jīn yóu zì yán rú huā。
亭亭独立青莲下,忍草禅枝绕精舍。tíng tíng dú lì qīng lián xià,rěn cǎo chán zhī rào jīng shě。
自用黄金买地居,能嫌碧玉随人嫁。zì yòng huáng jīn mǎi dì jū,néng xián bì yù suí rén jià。
北客相逢疑姓秦,铅花抛却仍青春。běi kè xiāng féng yí xìng qín,qiān huā pāo què réng qīng chūn。
一花一竹如有意,不语不笑能留人。yī huā yī zhú rú yǒu yì,bù yǔ bù xiào néng liú rén。
黄鹂欲栖白日暮,天香未散经行处。huáng lí yù qī bái rì mù,tiān xiāng wèi sàn jīng xíng chù。
却对香炉闲诵经,春泉漱玉寒泠泠。què duì xiāng lú xián sòng jīng,chūn quán shù yù hán líng líng。
云房寂寂夜钟后,吴音清切令人听。yún fáng jì jì yè zhōng hòu,wú yīn qīng qiè lìng rén tīng。
人听吴音歌一曲,杳然如在诸天宿。rén tīng wú yīn gē yī qū,yǎo rán rú zài zhū tiān sù。
谁堪世事更相牵,惆怅回船江水渌。shuí kān shì shì gèng xiāng qiān,chóu chàng huí chuán jiāng shuǐ lù。

游四窗

刘长卿

四明山绝奇,自古说登陆。sì míng shān jué qí,zì gǔ shuō dēng lù。
苍崖倚天立,覆石如覆屋。cāng yá yǐ tiān lì,fù shí rú fù wū。
玲珑开户牖,落落明四目。líng lóng kāi hù yǒu,luò luò míng sì mù。
箕星分南野,有斗挂檐北。jī xīng fēn nán yě,yǒu dòu guà yán běi。
日月居东西,朝昏互出没。rì yuè jū dōng xī,cháo hūn hù chū méi。
我来游其间,寄傲巾半幅。wǒ lái yóu qí jiān,jì ào jīn bàn fú。
白云本无心,悠然伴幽独。bái yún běn wú xīn,yōu rán bàn yōu dú。
对此脱尘鞅,顿忘荣与辱。duì cǐ tuō chén yāng,dùn wàng róng yǔ rǔ。
长笑天地宽,仙风吹佩玉。zhǎng xiào tiān dì kuān,xiān fēng chuī pèi yù。

从军六首

刘长卿

回看虏骑合,城下汉兵稀。huí kàn lǔ qí hé,chéng xià hàn bīng xī。
白刃两相向,黄云愁不飞。bái rèn liǎng xiāng xiàng,huáng yún chóu bù fēi。
手中无尺铁,徒欲突重围。shǒu zhōng wú chǐ tiě,tú yù tū zhòng wéi。

从军六首

刘长卿

倚剑白日暮,望乡登戍楼。yǐ jiàn bái rì mù,wàng xiāng dēng shù lóu。
北风吹羌笛,此夜关山愁。běi fēng chuī qiāng dí,cǐ yè guān shān chóu。
回首不无意,滹河空自流。huí shǒu bù wú yì,hū hé kōng zì liú。

从军六首

刘长卿

黄沙一万里,白首无人怜。huáng shā yī wàn lǐ,bái shǒu wú rén lián。
报国剑已折,归乡身幸全。bào guó jiàn yǐ zhé,guī xiāng shēn xìng quán。
单于古台下,边色寒苍然。dān yú gǔ tái xià,biān sè hán cāng rán。

从军六首

刘长卿

草枯秋塞上,望见渔阳郭。cǎo kū qiū sāi shàng,wàng jiàn yú yáng guō。
胡马嘶一声,汉兵泪双落。hú mǎ sī yī shēng,hàn bīng lèi shuāng luò。
谁为吮疮者,此事今人薄。shuí wèi shǔn chuāng zhě,cǐ shì jīn rén báo。

寻张逸人山居

刘长卿

危石才通鸟道,空山更有人家。wēi shí cái tōng niǎo dào,kōng shān gèng yǒu rén jiā。
桃源定在深处,涧水浮来落花。táo yuán dìng zài shēn chù,jiàn shuǐ fú lái luò huā。

发越州赴润州使院留别鲍侍御

刘长卿

对水看山别离,孤舟日暮行迟。duì shuǐ kàn shān bié lí,gū zhōu rì mù xíng chí。
江南江北春草,独向金陵去时。jiāng nán jiāng běi chūn cǎo,dú xiàng jīn líng qù shí。

送陆澧还吴中

刘长卿

瓜步寒潮送客,杨柳暮雨沾衣。guā bù hán cháo sòng kè,yáng liǔ mù yǔ zhān yī。
故山南望何处,秋草连天独归。gù shān nán wàng hé chù,qiū cǎo lián tiān dú guī。

苕溪酬梁耿别后见寄

刘长卿

清川永路何极,落日孤舟解携。qīng chuān yǒng lù hé jí,luò rì gū zhōu jiě xié。
鸟向平芜远近,人随流水东西。niǎo xiàng píng wú yuǎn jìn,rén suí liú shuǐ dōng xī。
白云千里万里,明月前溪后溪。bái yún qiān lǐ wàn lǐ,míng yuè qián xī hòu xī。
惆怅长沙谪去,江潭芳草萋萋。chóu chàng zhǎng shā zhé qù,jiāng tán fāng cǎo qī qī。

蛇浦桥下重送严维

刘长卿

秋风飒飒鸣条,风月相和寂寥。qiū fēng sà sà míng tiáo,fēng yuè xiāng hé jì liáo。
黄叶一离一别,青山暮暮朝朝。huáng yè yī lí yī bié,qīng shān mù mù cháo cháo。
寒江渐出高岸,古木犹依断桥。hán jiāng jiàn chū gāo àn,gǔ mù yóu yī duàn qiáo。
明日行人已远,空馀泪滴回潮。míng rì xíng rén yǐ yuǎn,kōng yú lèi dī huí cháo。

长门怨

刘长卿

何事长门闭,珠帘只自垂。hé shì zhǎng mén bì,zhū lián zhǐ zì chuí。
月移深殿早,春向后宫迟。yuè yí shēn diàn zǎo,chūn xiàng hòu gōng chí。
蕙草生闲地,梨花发旧枝。huì cǎo shēng xián dì,lí huā fā jiù zhī。
芳菲自恩幸,看著被风吹。fāng fēi zì ēn xìng,kàn zhù bèi fēng chuī。

杂曲歌辞少年行

刘长卿

射飞夸侍猎,行乐爱联镳。shè fēi kuā shì liè,xíng lè ài lián biāo。
荐枕青蛾艳,鸣鞭白马骄。jiàn zhěn qīng é yàn,míng biān bái mǎ jiāo。
曲房珠翠合,深巷管弦调。qū fáng zhū cuì hé,shēn xiàng guǎn xián diào。
日晚春风里,衣香满路飘。rì wǎn chūn fēng lǐ,yī xiāng mǎn lù piāo。

杂曲歌辞太行苦热行

刘长卿

迢递太行路,自古称险恶。tiáo dì tài xíng lù,zì gǔ chēng xiǎn è。
千骑俨欲前,群峰望如削。qiān qí yǎn yù qián,qún fēng wàng rú xuē。
火云从中出,仰视飞鸟落。huǒ yún cóng zhōng chū,yǎng shì fēi niǎo luò。
汗马卧高原,危旌倚长薄。hàn mǎ wò gāo yuán,wēi jīng yǐ zhǎng báo。
清风竟不至,赤日方煎铄。qīng fēng jìng bù zhì,chì rì fāng jiān shuò。
石枯山木燋,鳞穷水泉涸。shí kū shān mù jiāo,lín qióng shuǐ quán hé。
九重今旰食,万里传明略。jiǔ zhòng jīn gàn shí,wàn lǐ chuán míng lüè。
诸将候轩车,元凶愁鼎镬。zhū jiāng hòu xuān chē,yuán xiōng chóu dǐng huò。
何劳短兵接,自有长缨缚。hé láo duǎn bīng jiē,zì yǒu zhǎng yīng fù。
通越事岂难,渡泸功未博。tōng yuè shì qǐ nán,dù lú gōng wèi bó。
朝辞羊肠阪,夕望贝丘郭。cháo cí yáng cháng bǎn,xī wàng bèi qiū guō。
漳水斜绕营,常山遥入幕。zhāng shuǐ xié rào yíng,cháng shān yáo rù mù。
永怀姑苏下,遥寄建安作。yǒng huái gū sū xià,yáo jì jiàn ān zuò。
白雪和难成,沧波意空托。bái xuě hé nán chéng,cāng bō yì kōng tuō。
陈琳书记好,王粲从军乐。chén lín shū jì hǎo,wáng càn cóng jūn lè。
早晚归汉廷,随公上麟阁。zǎo wǎn guī hàn tíng,suí gōng shàng lín gé。

相和歌辞王昭君

刘长卿

自矜妖艳色,不顾丹青人。zì jīn yāo yàn sè,bù gù dān qīng rén。
那知粉缋能相负,却使容华翻误身。nà zhī fěn huì néng xiāng fù,què shǐ róng huá fān wù shēn。
上马辞君嫁骄虏,玉颜对人啼不语。shàng mǎ cí jūn jià jiāo lǔ,yù yán duì rén tí bù yǔ。
北风雁急浮清秋,万里独见黄河流。běi fēng yàn jí fú qīng qiū,wàn lǐ dú jiàn huáng hé liú。
纤腰不复汉宫宠,双蛾长向胡天愁。xiān yāo bù fù hàn gōng chǒng,shuāng é zhǎng xiàng hú tiān chóu。
琵琶弦中苦调多,萧萧羌笛声相和。pí pá xián zhōng kǔ diào duō,xiāo xiāo qiāng dí shēng xiāng hé。
可怜一曲传乐府,能使千秋伤绮罗。kě lián yī qū chuán lè fǔ,néng shǐ qiān qiū shāng qǐ luó。

从军六首其二

刘长卿

落日更萧条,北方动枯草。luò rì gèng xiāo tiáo,běi fāng dòng kū cǎo。
将军追虏骑,夜失阴山道。jiāng jūn zhuī lǔ qí,yè shī yīn shān dào。
战败仍树勋,韩彭但空老。zhàn bài réng shù xūn,hán péng dàn kōng lǎo。