古诗词

听轩辕先生琴

虚中

诀妙与功精,通宵膝上横。jué miào yǔ gōng jīng,tōng xiāo xī shàng héng。
一堂风冷淡,千古意分明。yī táng fēng lěng dàn,qiān gǔ yì fēn míng。
坐客神魂凝,巢禽耳目倾。zuò kè shén hún níng,cháo qín ěr mù qīng。
酷哉商纣世,曾不遇先生。kù zāi shāng zhòu shì,céng bù yù xiān shēng。

芳草

虚中

绵绵芳草绿,何处动深思。mián mián fāng cǎo lǜ,hé chù dòng shēn sī。
金谷人亡后,沙场日暖时。jīn gǔ rén wáng hòu,shā chǎng rì nuǎn shí。
龙鳞藏有瑞,风雨洒无私。lóng lín cáng yǒu ruì,fēng yǔ sǎ wú sī。
欲采兰兼蕙,清香可赠谁。yù cǎi lán jiān huì,qīng xiāng kě zèng shuí。

小苑春望宫池柳色

元友直

柳色新池遍,春光御苑晴。liǔ sè xīn chí biàn,chūn guāng yù yuàn qíng。
叶依青阁密,条向碧流倾。yè yī qīng gé mì,tiáo xiàng bì liú qīng。
路暗阴初重,波摇影转清。lù àn yīn chū zhòng,bō yáo yǐng zhuǎn qīng。
风从垂处度,烟就望中生。fēng cóng chuí chù dù,yān jiù wàng zhōng shēng。
断续游蜂聚,飘飖戏蝶轻。duàn xù yóu fēng jù,piāo yáo xì dié qīng。
怡然变芳节,愿及一枝荣。yí rán biàn fāng jié,yuàn jí yī zhī róng。

伊梦昌

好是山家凤,歌成非楚鸡。hǎo shì shān jiā fèng,gē chéng fēi chǔ jī。
毫光洒风雨,纹彩动云霓。háo guāng sǎ fēng yǔ,wén cǎi dòng yún ní。
竹实不得饱,桐孙何足栖。zhú shí bù dé bǎo,tóng sūn hé zú qī。
岐阳今好去,律吕正凄凄。qí yáng jīn hǎo qù,lǜ lǚ zhèng qī qī。

王昭君

梁献

图画失天真,容华坐误人。tú huà shī tiān zhēn,róng huá zuò wù rén。
君恩不可再,妾命在和亲。jūn ēn bù kě zài,qiè mìng zài hé qīn。
泪点关山月,衣销边塞尘。lèi diǎn guān shān yuè,yī xiāo biān sāi chén。
一闻阳鸟至,思绝汉宫春。yī wén yáng niǎo zhì,sī jué hàn gōng chūn。

石城

蒋吉

系缆石城下,恣吟怀暂开。xì lǎn shí chéng xià,zì yín huái zàn kāi。
江人桡艇子,将谓莫愁来。jiāng rén ráo tǐng zi,jiāng wèi mò chóu lái。

汉东道中

蒋吉

九十九冈遥,天寒雪未消。jiǔ shí jiǔ gāng yáo,tiān hán xuě wèi xiāo。
羸童牵瘦马,不敢过危桥。léi tóng qiān shòu mǎ,bù gǎn guò wēi qiáo。

高溪有怀

蒋吉

驻马高溪侧,旅人千里情。zhù mǎ gāo xī cè,lǚ rén qiān lǐ qíng。
雁山山下水,还作此泉声。yàn shān shān xià shuǐ,hái zuò cǐ quán shēng。

寄进士贾希

蒋吉

恨苦泪不落,耿然东北心。hèn kǔ lèi bù luò,gěng rán dōng běi xīn。
空囊与瘦马,羁绁意应深。kōng náng yǔ shòu mǎ,jī xiè yì yīng shēn。

出塞

蒋吉

瘦马羸童行背秦,暮鸦撩乱入残云。shòu mǎ léi tóng xíng bèi qín,mù yā liāo luàn rù cán yún。
北风吹起寒营角,直至榆关人尽闻。běi fēng chuī qǐ hán yíng jiǎo,zhí zhì yú guān rén jǐn wén。

旅泊

蒋吉

霜月正高鹦鹉洲,美人清唱发红楼。shuāng yuè zhèng gāo yīng wǔ zhōu,měi rén qīng chàng fā hóng lóu。
乡心暗逐秋江水,直到吴山脚下流。xiāng xīn àn zhú qiū jiāng shuǐ,zhí dào wú shān jiǎo xià liú。

次青云驿

蒋吉

马转栎林山鸟飞,商溪流水背残晖。mǎ zhuǎn lì lín shān niǎo fēi,shāng xī liú shuǐ bèi cán huī。
行人几在青云路,底事风尘犹满衣。xíng rén jǐ zài qīng yún lù,dǐ shì fēng chén yóu mǎn yī。

大庾驿有怀

蒋吉

一囊书重百馀斤,邮吏宁知去计贫。yī náng shū zhòng bǎi yú jīn,yóu lì níng zhī qù jì pín。
莫讶偏吟望乡句,明朝便见岭南人。mò yà piān yín wàng xiāng jù,míng cháo biàn jiàn lǐng nán rén。

题商山修路僧院

蒋吉

此地修行山几枯,草堂生计只瓶盂。cǐ dì xiū xíng shān jǐ kū,cǎo táng shēng jì zhǐ píng yú。
支郎既解除艰险,试看人心平得无。zhī láng jì jiě chú jiān xiǎn,shì kàn rén xīn píng dé wú。

题长安僧院

蒋吉

出门争走九衢尘,总是浮生不了身。chū mén zhēng zǒu jiǔ qú chén,zǒng shì fú shēng bù le shēn。
惟有水田衣下客,大家忙处作闲人。wéi yǒu shuǐ tián yī xià kè,dà jiā máng chù zuò xián rén。

次商于感旧寄卢中丞

蒋吉

昔年簪组隘丘门,今日旌幢一院存。xī nián zān zǔ ài qiū mén,jīn rì jīng chuáng yī yuàn cún。
何事商于泪如雨,小儒偏受陆家恩。hé shì shāng yú lèi rú yǔ,xiǎo rú piān shòu lù jiā ēn。

樵翁

蒋吉

独入深山信脚行,惯当貙虎不曾惊。dú rù shēn shān xìn jiǎo xíng,guàn dāng chū hǔ bù céng jīng。
路傍花发无心看,惟见枯枝刮眼明。lù bàng huā fā wú xīn kàn,wéi jiàn kū zhī guā yǎn míng。

四老庙

蒋吉

无端舍钓学干名,不得溪山养性情。wú duān shě diào xué gàn míng,bù dé xī shān yǎng xìng qíng。
自省此身非达者,今朝羞拜四先生。zì shěng cǐ shēn fēi dá zhě,jīn cháo xiū bài sì xiān shēng。

昭君冢

蒋吉

曾为汉帝眼中人,今作狂胡陌上尘。céng wèi hàn dì yǎn zhōng rén,jīn zuò kuáng hú mò shàng chén。
身死不知多少载,冢花犹带洛阳春。shēn sǐ bù zhī duō shǎo zài,zhǒng huā yóu dài luò yáng chūn。

题柳公权书度人经后

鱼又玄

卧云道士来相辞,相辞倏忽何所之。wò yún dào shì lái xiāng cí,xiāng cí shū hū hé suǒ zhī。
紫阁当春凝烟霭,东风吹岸花枝枝。zǐ gé dāng chūn níng yān ǎi,dōng fēng chuī àn huā zhī zhī。
药成酒熟有时节,寒食恐失松间期。yào chéng jiǔ shú yǒu shí jié,hán shí kǒng shī sōng jiān qī。
冥鸿复见伤弓翼,高飞展转心无疑。míng hóng fù jiàn shāng gōng yì,gāo fēi zhǎn zhuǎn xīn wú yí。
满泻数杯酒,狂吟几首诗。mǎn xiè shù bēi jiǔ,kuáng yín jǐ shǒu shī。
留不住,去不悲,醯鸡蜉蝣可得知。liú bù zhù,qù bù bēi,xī jī fú yóu kě dé zhī。