古诗词

诗偈

庞蕴

二乘皆曰不堪任,上士之人智慧深。èr chéng jiē yuē bù kān rèn,shàng shì zhī rén zhì huì shēn。 欲得神通等居士,无过无物总无心。yù dé shén tōng děng jū shì,wú guò wú wù zǒng wú xīn。

诗偈

庞蕴

读经须解义,解义始修行。dú jīng xū jiě yì,jiě yì shǐ xiū xíng。 若能依义学,即入涅槃城。ruò néng yī yì xué,jí rù niè pán chéng。 读经不解义,多见不如盲。dú jīng bù jiě yì,duō jiàn bù rú máng。 缘文广占地,心中不肯耕。yuán wén guǎng zhàn dì,xīn zhōng bù kěn gēng。

诗偈

庞蕴

觉他欲打你,着脚即须抽。jué tā yù dǎ nǐ,zhe jiǎo jí xū chōu。 已后再相见,他羞我不羞。yǐ hòu zài xiāng jiàn,tā xiū wǒ bù xiū。 忍辱第一道,历劫无冤雠。rěn rǔ dì yī dào,lì jié wú yuān chóu。 此是无生县,不属涅槃洲。cǐ shì wú shēng xiàn,bù shǔ niè pán zhōu。

诗偈

庞蕴

识业人稀少,迷途者众多。shí yè rén xī shǎo,mí tú zhě zhòng duō。 苦中生乐想,无喜强弦歌。kǔ zhōng shēng lè xiǎng,wú xǐ qiáng xián gē。 不饮寻常醉,昏昏溺爱河。bù yǐn xún cháng zuì,hūn hūn nì ài hé。 含笑造殃咎,后苦莫由他。hán xiào zào yāng jiù,hòu kǔ mò yóu tā。

诗偈

庞蕴

白衣不执相,真理从空生。bái yī bù zhí xiāng,zhēn lǐ cóng kōng shēng。 只为心无碍,智慧出纵横。zhǐ wèi xīn wú ài,zhì huì chū zòng héng。 唯论师子吼,不许野干鸣。wéi lùn shī zi hǒu,bù xǔ yě gàn míng。 菩提称最妙,犹呵是假名。pú tí chēng zuì miào,yóu hē shì jiǎ míng。

诗偈

庞蕴

有人嫌庞老,庞老不嫌他。yǒu rén xián páng lǎo,páng lǎo bù xián tā。 开门待知识,知识不来过。kāi mén dài zhī shí,zhī shí bù lái guò。 心如具三学,尘识不相和。xīn rú jù sān xué,chén shí bù xiāng hé。 一丸疗万病,不假药方多。yī wán liáo wàn bìng,bù jiǎ yào fāng duō。

诗偈

庞蕴

睡来展脚睡,悟理起题诗。shuì lái zhǎn jiǎo shuì,wù lǐ qǐ tí shī。 诗中无别意,唯劝破贪痴。shī zhōng wú bié yì,wéi quàn pò tān chī。 贪瞋痴若尽,便是世尊儿。tān chēn chī ruò jǐn,biàn shì shì zūn ér。 无烦问师匠,心王应自知。wú fán wèn shī jiàng,xīn wáng yīng zì zhī。

诗偈

庞蕴

不用苦多闻,看他彼上人。bù yòng kǔ duō wén,kàn tā bǐ shàng rén。 百忆及日用,元在一毛尘。bǎi yì jí rì yòng,yuán zài yī máo chén。 心但寂无相,即出无明津。xīn dàn jì wú xiāng,jí chū wú míng jīn。 若能如是学,几许省精神。ruò néng rú shì xué,jǐ xǔ shěng jīng shén。

诗偈

庞蕴

惭愧好心王,生在莲华堂。cán kuì hǎo xīn wáng,shēng zài lián huá táng。 恒持般若剑,终日带浮囊。héng chí bān ruò jiàn,zhōng rì dài fú náng。 常怀第一义,外国赖恩光。cháng huái dì yī yì,wài guó lài ēn guāng。 五百长者子,相随归故乡。wǔ bǎi zhǎng zhě zi,xiāng suí guī gù xiāng。

诗偈

庞蕴

惭愧好舌根,常开大道门。cán kuì hǎo shé gēn,cháng kāi dà dào mén。 世间三有事,实是不能论。shì jiān sān yǒu shì,shí shì bù néng lùn。 相逢唯说道,更莫叙寒温。xiāng féng wéi shuō dào,gèng mò xù hán wēn。 了知世相假,俗理也徒烦。le zhī shì xiāng jiǎ,sú lǐ yě tú fán。

诗偈

庞蕴

老来无气力,房舍不能修。lǎo lái wú qì lì,fáng shě bù néng xiū。 基颓柱根朽,椽梠脱差抽。jī tuí zhù gēn xiǔ,chuán lǚ tuō chà chōu。 泥涂零落尽,四壁空飕飕。ní tú líng luò jǐn,sì bì kōng sōu sōu。 举头看梁柱,星星见白头。jǔ tóu kàn liáng zhù,xīng xīng jiàn bái tóu。 慧云降法雨,智水沃心流。huì yún jiàng fǎ yǔ,zhì shuǐ wò xīn liú。 家中空豁豁,屋倒亦何忧。jiā zhōng kōng huō huō,wū dào yì hé yōu。 山庄草庵破,余归大宅游。shān zhuāng cǎo ān pò,yú guī dà zhái yóu。 生生不拣处,随类说无求。shēng shēng bù jiǎn chù,suí lèi shuō wú qiú。

诗偈

庞蕴

爷娘闻子来,端坐见咍咍。yé niáng wén zi lái,duān zuò jiàn hāi hāi。 我所有宝藏,分付钥匙开。wǒ suǒ yǒu bǎo cáng,fēn fù yào shi kāi。 非论穷子富,举国免三灾。fēi lùn qióng zi fù,jǔ guó miǎn sān zāi。 如意用无尽,更不受胞胎。rú yì yòng wú jǐn,gèng bù shòu bāo tāi。 逍遥无障碍,终日见如来。xiāo yáo wú zhàng ài,zhōng rì jiàn rú lái。

诗偈

庞蕴

无贪胜布施,无痴胜坐禅。wú tān shèng bù shī,wú chī shèng zuò chán。 无瞋胜持戒,无念胜求缘。wú chēn shèng chí jiè,wú niàn shèng qiú yuán。 尽见凡夫事,夜来安乐眠。jǐn jiàn fán fū shì,yè lái ān lè mián。 寒时向火坐,火本实无烟。hán shí xiàng huǒ zuò,huǒ běn shí wú yān。 不忌黑闇女,不求功德天。bù jì hēi àn nǚ,bù qiú gōng dé tiān。 任运生方便,皆同般若船。rèn yùn shēng fāng biàn,jiē tóng bān ruò chuán。 若能如是学,功德实无边。ruò néng rú shì xué,gōng dé shí wú biān。

诗偈

庞蕴

先须持五戒,方始得人身。xiān xū chí wǔ jiè,fāng shǐ dé rén shēn。 有财将布施,身即不穷贫。yǒu cái jiāng bù shī,shēn jí bù qióng pín。 若行十善业,闻道得天人。ruò xíng shí shàn yè,wén dào dé tiān rén。 天人生灭福,来去如车轮。tiān rén shēng miè fú,lái qù rú chē lún。 有为接梵世,不及一毫真。yǒu wèi jiē fàn shì,bù jí yī háo zhēn。 更欲谈玄妙,虑恐法王瞋。gèng yù tán xuán miào,lǜ kǒng fǎ wáng chēn。

诗偈

庞蕴

世人重珍宝,我则不如然。shì rén zhòng zhēn bǎo,wǒ zé bù rú rán。 名闻即知足,富贵心不缘。míng wén jí zhī zú,fù guì xīn bù yuán。 唯乐箪瓢饮,无求澡镜铨。wéi lè dān piáo yǐn,wú qiú zǎo jìng quán。 饥食西山稻,渴饮本源泉。jī shí xī shān dào,kě yǐn běn yuán quán。 寒披无相服,热来松下眠。hán pī wú xiāng fú,rè lái sōng xià mián。 知身无究竟,任运了残年。zhī shēn wú jiū jìng,rèn yùn le cán nián。

诗偈

庞蕴

无念清凉寺,蕴空真五台。wú niàn qīng liáng sì,yùn kōng zhēn wǔ tái。 对镜心无垢,当情心死灰。duì jìng xīn wú gòu,dāng qíng xīn sǐ huī。 妙理于中现,优昙空里开。miào lǐ yú zhōng xiàn,yōu tán kōng lǐ kāi。 无求真法眼,离相见如来。wú qiú zhēn fǎ yǎn,lí xiāng jiàn rú lái。 若能如是学,不动出三灾。ruò néng rú shì xué,bù dòng chū sān zāi。

诗偈

庞蕴

中人乐寂静,下士好威仪。zhōng rén lè jì jìng,xià shì hǎo wēi yí。 菩萨心无碍,同凡凡不知。pú sà xīn wú ài,tóng fán fán bù zhī。 佛是无相体,何须有相持。fú shì wú xiāng tǐ,hé xū yǒu xiāng chí。 但令心了事,遮莫外人疑。dàn lìng xīn le shì,zhē mò wài rén yí。 如人渴饮水,冷暖心自知。rú rén kě yǐn shuǐ,lěng nuǎn xīn zì zhī。

诗偈

庞蕴

惭愧一双眼,曾见数般人。cán kuì yī shuāng yǎn,céng jiàn shù bān rén。 端正亦不爱,丑陋亦不瞋。duān zhèng yì bù ài,chǒu lòu yì bù chēn。 当头异国色,何须妄起尘。dāng tóu yì guó sè,hé xū wàng qǐ chén。 低头自形相,都无一处真。dī tóu zì xíng xiāng,dōu wú yī chù zhēn。 身心如幻化,满眼没怨亲。shēn xīn rú huàn huà,mǎn yǎn méi yuàn qīn。

诗偈

庞蕴

须弥颓,五岳崩,大海竭,十方空。xū mí tuí,wǔ yuè bēng,dà hǎi jié,shí fāng kōng。 乾坤尚纳毛头里,日月犹潜毫相中。qián kūn shàng nà máo tóu lǐ,rì yuè yóu qián háo xiāng zhōng。 此是西国那提子,示寂不起现神通。cǐ shì xī guó nà tí zi,shì jì bù qǐ xiàn shén tōng。 妙德启口问不二,忘言入理显真宗。miào dé qǐ kǒu wèn bù èr,wàng yán rù lǐ xiǎn zhēn zōng。

诗偈

庞蕴

楞伽宝山高,四面无行路。léng gā bǎo shān gāo,sì miàn wú xíng lù。 惟有达道人,乘空到彼处。wéi yǒu dá dào rén,chéng kōng dào bǐ chù。 罗汉若悟空,掷锡腾空去。luó hàn ruò wù kōng,zhì xī téng kōng qù。 缘觉若悟空,醒见三生事。yuán jué ruò wù kōng,xǐng jiàn sān shēng shì。 菩萨若悟空,十方同一处。pú sà ruò wù kōng,shí fāng tóng yī chù。 诸佛若悟空,妙理空中住。zhū fú ruò wù kōng,miào lǐ kōng zhōng zhù。 空理真法身,法身即常住。kōng lǐ zhēn fǎ shēn,fǎ shēn jí cháng zhù。 佛身祇这是,迷人自不悟。fú shēn qí zhè shì,mí rén zì bù wù。 一切若不空,苦厄从何度。yī qiè ruò bù kōng,kǔ è cóng hé dù。