古诗词

酬裴十六功曹巡府西驿涂中见寄

韩愈

相公罢论道,聿至活东人。xiāng gōng bà lùn dào,yù zhì huó dōng rén。 御史坐言事,作吏府中尘。yù shǐ zuò yán shì,zuò lì fǔ zhōng chén。 遂令河南治,今古无俦伦。suì lìng hé nán zhì,jīn gǔ wú chóu lún。 四海日富庶,道途隘蹄轮。sì hǎi rì fù shù,dào tú ài tí lún。 府西三百里,候馆同鱼鳞。fǔ xī sān bǎi lǐ,hòu guǎn tóng yú lín。 相公谓御史,劳子去自巡。xiāng gōng wèi yù shǐ,láo zi qù zì xún。 是时山水秋,光景何鲜新。shì shí shān shuǐ qiū,guāng jǐng hé xiān xīn。 哀鸿鸣清耳,宿雾褰高旻。āi hóng míng qīng ěr,sù wù qiān gāo mín。 遗我行旅诗,轩轩有风神。yí wǒ xíng lǚ shī,xuān xuān yǒu fēng shén。 譬如黄金盘,照耀荆璞真。pì rú huáng jīn pán,zhào yào jīng pú zhēn。 我来亦已幸,事贤友其仁。wǒ lái yì yǐ xìng,shì xián yǒu qí rén。 持竿洛水侧,孤坐屡穷辰。chí gān luò shuǐ cè,gū zuò lǚ qióng chén。 多才自劳苦,无用只因循。duō cái zì láo kǔ,wú yòng zhǐ yīn xún。 辞免期匪远,行行及山春。cí miǎn qī fěi yuǎn,xíng xíng jí shān chūn。

燕河南府秀才得生字

韩愈

吾皇绍祖烈,天下再太平。wú huáng shào zǔ liè,tiān xià zài tài píng。 诏下诸郡国,岁贡乡曲英。zhào xià zhū jùn guó,suì gòng xiāng qū yīng。 元和五年冬,房公尹东京。yuán hé wǔ nián dōng,fáng gōng yǐn dōng jīng。 功曹上言公,是月当登名。gōng cáo shàng yán gōng,shì yuè dāng dēng míng。 乃选二十县,试官得鸿生。nǎi xuǎn èr shí xiàn,shì guān dé hóng shēng。 群儒负己材,相贺简择精。qún rú fù jǐ cái,xiāng hè jiǎn zé jīng。 怒起簸羽翮,引吭吐铿轰。nù qǐ bǒ yǔ hé,yǐn kēng tǔ kēng hōng。 此都自周公,文章继名声。cǐ dōu zì zhōu gōng,wén zhāng jì míng shēng。 自非绝殊尤,难使耳目惊。zì fēi jué shū yóu,nán shǐ ěr mù jīng。 今者遭震薄,不能出声鸣。jīn zhě zāo zhèn báo,bù néng chū shēng míng。 鄙夫忝县尹,愧慄难为情。bǐ fū tiǎn xiàn yǐn,kuì lì nán wèi qíng。 惟求文章写,不敢妒与争。wéi qiú wén zhāng xiě,bù gǎn dù yǔ zhēng。 还家敕妻儿,具此煎炰烹。hái jiā chì qī ér,jù cǐ jiān páo pēng。 柿红蒲萄紫,肴果相扶檠。shì hóng pú táo zǐ,yáo guǒ xiāng fú qíng。 芳荼出蜀门,好酒浓且清。fāng tú chū shǔ mén,hǎo jiǔ nóng qiě qīng。 何能充欢燕,庶以露厥诚。hé néng chōng huān yàn,shù yǐ lù jué chéng。 昨闻诏书下,权公作邦桢。zuó wén zhào shū xià,quán gōng zuò bāng zhēn。 文人得其职,文道当大行。wén rén dé qí zhí,wén dào dāng dà xíng。 阴风搅短日,冷雨涩不晴。yīn fēng jiǎo duǎn rì,lěng yǔ sè bù qíng。 勉哉戒徒驭,家国迟子荣。miǎn zāi jiè tú yù,jiā guó chí zi róng。

送李翱

韩愈

广州万里途,山重江逶迤。guǎng zhōu wàn lǐ tú,shān zhòng jiāng wēi yí。 行行何时到,谁能定归期。xíng xíng hé shí dào,shuí néng dìng guī qī。 揖我出门去,颜色异恒时。yī wǒ chū mén qù,yán sè yì héng shí。 虽云有追送,足迹绝自兹。suī yún yǒu zhuī sòng,zú jì jué zì zī。 人生一世间,不自张与弛。rén shēng yī shì jiān,bù zì zhāng yǔ chí。 譬如浮江木,纵横岂自知。pì rú fú jiāng mù,zòng héng qǐ zì zhī。 宁怀别时苦,勿作别后思。níng huái bié shí kǔ,wù zuò bié hòu sī。

送石洪处士赴河阳幕得起字

韩愈

长把种树书,人云避世士。zhǎng bǎ zhǒng shù shū,rén yún bì shì shì。 忽骑将军马,自号报恩子。hū qí jiāng jūn mǎ,zì hào bào ēn zi。 风云入壮怀,泉石别幽耳。fēng yún rù zhuàng huái,quán shí bié yōu ěr。 钜鹿师欲老,常山险犹恃。jù lù shī yù lǎo,cháng shān xiǎn yóu shì。 岂惟彼相忧,固是吾徒耻。qǐ wéi bǐ xiāng yōu,gù shì wú tú chǐ。 去去事方急,酒行可以起。qù qù shì fāng jí,jiǔ xíng kě yǐ qǐ。

送湖南李正字归

韩愈

长沙入楚深,洞庭值秋晚。zhǎng shā rù chǔ shēn,dòng tíng zhí qiū wǎn。 人随鸿雁少,江共蒹葭远。rén suí hóng yàn shǎo,jiāng gòng jiān jiā yuǎn。 历历余所经,悠悠子当返。lì lì yú suǒ jīng,yōu yōu zi dāng fǎn。 孤游怀耿介,旅宿梦婉娩。gū yóu huái gěng jiè,lǚ sù mèng wǎn miǎn。 风土稍殊音,鱼虾日异饭。fēng tǔ shāo shū yīn,yú xiā rì yì fàn。 亲交俱在此,谁与同息偃。qīn jiāo jù zài cǐ,shuí yǔ tóng xī yǎn。

辛卯年雪

韩愈

元和六年春,寒气不肯归。yuán hé liù nián chūn,hán qì bù kěn guī。 河南二月末,雪花一尺围。hé nán èr yuè mò,xuě huā yī chǐ wéi。 崩腾相排拶,龙凤交横飞。bēng téng xiāng pái zā,lóng fèng jiāo héng fēi。 波涛何飘扬,天风吹幡旗。bō tāo hé piāo yáng,tiān fēng chuī fān qí。 白帝盛羽卫,鬖髿振裳衣。bái dì shèng yǔ wèi,sān suō zhèn shang yī。 白霓先启途,从以万玉妃。bái ní xiān qǐ tú,cóng yǐ wàn yù fēi。 翕翕陵厚载,哗哗弄阴机。xī xī líng hòu zài,huā huā nòng yīn jī。 生平未曾见,何暇议是非。shēng píng wèi céng jiàn,hé xiá yì shì fēi。 或云丰年祥,饱食可庶几。huò yún fēng nián xiáng,bǎo shí kě shù jǐ。 善祷吾所慕,谁言寸诚微。shàn dǎo wú suǒ mù,shuí yán cùn chéng wēi。

醉留东野

韩愈

昔年因读李白杜甫诗,长恨二人不相从。xī nián yīn dú lǐ bái dù fǔ shī,zhǎng hèn èr rén bù xiāng cóng。 吾与东野生并世,如何复蹑二子踪。wú yǔ dōng yě shēng bìng shì,rú hé fù niè èr zi zōng。 东野不得官,白首夸龙钟。dōng yě bù dé guān,bái shǒu kuā lóng zhōng。 韩子稍奸黠,自惭青蒿倚长松。hán zi shāo jiān xiá,zì cán qīng hāo yǐ zhǎng sōng。 低头拜东野,愿得终始如駏蛩。dī tóu bài dōng yě,yuàn dé zhōng shǐ rú jù qióng。 东野不回头,有如寸筳撞钜钟。dōng yě bù huí tóu,yǒu rú cùn tíng zhuàng jù zhōng。 我愿身为云,东野变为龙。wǒ yuàn shēn wèi yún,dōng yě biàn wèi lóng。 四方上下逐东野,虽有离别无由逢。sì fāng shàng xià zhú dōng yě,suī yǒu lí bié wú yóu féng。

李花二首

韩愈

平旦入西园,梨花数株若矜夸。píng dàn rù xī yuán,lí huā shù zhū ruò jīn kuā。 旁有一株李,颜色惨惨似含嗟。páng yǒu yī zhū lǐ,yán sè cǎn cǎn shì hán jiē。 问之不肯道所以,独绕百匝至日斜。wèn zhī bù kěn dào suǒ yǐ,dú rào bǎi zā zhì rì xié。 忽忆前时经此树,正见芳意初萌牙。hū yì qián shí jīng cǐ shù,zhèng jiàn fāng yì chū méng yá。 奈何趁酒不省录,不见玉枝攒霜葩。nài hé chèn jiǔ bù shěng lù,bù jiàn yù zhī zǎn shuāng pā。 泫然为汝下雨泪,无由反旆羲和车。xuàn rán wèi rǔ xià yǔ lèi,wú yóu fǎn pèi xī hé chē。 东风来吹不解颜,苍茫夜气生相遮。dōng fēng lái chuī bù jiě yán,cāng máng yè qì shēng xiāng zhē。 冰盘夏荐碧实脆,斥去不御惭其花。bīng pán xià jiàn bì shí cuì,chì qù bù yù cán qí huā。

李花二首

韩愈

当春天地争奢华,洛阳园苑尤纷拿。dāng chūn tiān dì zhēng shē huá,luò yáng yuán yuàn yóu fēn ná。 谁将平地万堆雪,剪刻作此连天花。shuí jiāng píng dì wàn duī xuě,jiǎn kè zuò cǐ lián tiān huā。 日光赤色照未好,明月暂入都交加。rì guāng chì sè zhào wèi hǎo,míng yuè zàn rù dōu jiāo jiā。 夜领张彻投卢仝,乘云共至玉皇家。yè lǐng zhāng chè tóu lú tóng,chéng yún gòng zhì yù huáng jiā。 长姬香御四罗列,缟裙练帨无等差。zhǎng jī xiāng yù sì luó liè,gǎo qún liàn shuì wú děng chà。 静濯明妆有所奉,顾我未肯置齿牙。jìng zhuó míng zhuāng yǒu suǒ fèng,gù wǒ wèi kěn zhì chǐ yá。 清寒莹骨肝胆醒,一生思虑无由邪。qīng hán yíng gǔ gān dǎn xǐng,yī shēng sī lǜ wú yóu xié。

招杨之罘

韩愈

柏生两石间,万岁终不大。bǎi shēng liǎng shí jiān,wàn suì zhōng bù dà。 野马不识人,难以驾车盖。yě mǎ bù shí rén,nán yǐ jià chē gài。 柏移就平地,马羁入厩中。bǎi yí jiù píng dì,mǎ jī rù jiù zhōng。 马思自由悲,柏有伤根容。mǎ sī zì yóu bēi,bǎi yǒu shāng gēn róng。 伤根柏不死,千丈日以至。shāng gēn bǎi bù sǐ,qiān zhàng rì yǐ zhì。 马悲罢还乐,振迅矜鞍辔。mǎ bēi bà hái lè,zhèn xùn jīn ān pèi。 之罘南山来,文字得我惊。zhī fú nán shān lái,wén zì dé wǒ jīng。 馆置使读书,日有求归声。guǎn zhì shǐ dú shū,rì yǒu qiú guī shēng。 我令之罘归,失得柏与马。wǒ lìng zhī fú guī,shī dé bǎi yǔ mǎ。 之罘别我去,计出柏马下。zhī fú bié wǒ qù,jì chū bǎi mǎ xià。 我自之罘归,入门思而悲。wǒ zì zhī fú guī,rù mén sī ér bēi。 之罘别我去,能不思我为。zhī fú bié wǒ qù,néng bù sī wǒ wèi。 洒扫县中居,引水经竹间。sǎ sǎo xiàn zhōng jū,yǐn shuǐ jīng zhú jiān。 嚣哗所不及,何异山中闲。xiāo huā suǒ bù jí,hé yì shān zhōng xián。 前陈百家书,食有肉与鱼。qián chén bǎi jiā shū,shí yǒu ròu yǔ yú。 先王遗文章,缀缉实在余。xiān wáng yí wén zhāng,zhuì jī shí zài yú。 礼称独学陋,易贵不远复。lǐ chēng dú xué lòu,yì guì bù yuǎn fù。 作诗招之罘,晨夕抱饥渴。zuò shī zhāo zhī fú,chén xī bào jī kě。

寄卢仝

韩愈

玉川先生洛城里,破屋数间而已矣。yù chuān xiān shēng luò chéng lǐ,pò wū shù jiān ér yǐ yǐ。 一奴长须不裹头,一婢赤脚老无齿。yī nú zhǎng xū bù guǒ tóu,yī bì chì jiǎo lǎo wú chǐ。 辛勤奉养十馀人,上有慈亲下妻子。xīn qín fèng yǎng shí yú rén,shàng yǒu cí qīn xià qī zi。 先生结发憎俗徒,闭门不出动一纪。xiān shēng jié fā zēng sú tú,bì mén bù chū dòng yī jì。 至今邻僧乞米送,仆忝县尹能不耻。zhì jīn lín sēng qǐ mǐ sòng,pū tiǎn xiàn yǐn néng bù chǐ。 俸钱供给公私馀,时致薄少助祭祀。fèng qián gōng gěi gōng sī yú,shí zhì báo shǎo zhù jì sì。 劝参留守谒大尹,言语才及辄掩耳。quàn cān liú shǒu yè dà yǐn,yán yǔ cái jí zhé yǎn ěr。 水北山人得名声,去年去作幕下士。shuǐ běi shān rén dé míng shēng,qù nián qù zuò mù xià shì。 水南山人又继往,鞍马仆从塞闾里。shuǐ nán shān rén yòu jì wǎng,ān mǎ pū cóng sāi lǘ lǐ。 少室山人索价高,两以谏官徵不起。shǎo shì shān rén suǒ jià gāo,liǎng yǐ jiàn guān zhēng bù qǐ。 彼皆刺口论世事,有力未免遭驱使。bǐ jiē cì kǒu lùn shì shì,yǒu lì wèi miǎn zāo qū shǐ。 先生事业不可量,惟用法律自绳己。xiān shēng shì yè bù kě liàng,wéi yòng fǎ lǜ zì shéng jǐ。 春秋三传束高阁,独抱遗经究终始。chūn qiū sān chuán shù gāo gé,dú bào yí jīng jiū zhōng shǐ。 往年弄笔嘲同异,怪辞惊众谤不已。wǎng nián nòng bǐ cháo tóng yì,guài cí jīng zhòng bàng bù yǐ。 近来自说寻坦途,犹上虚空跨绿駬。jìn lái zì shuō xún tǎn tú,yóu shàng xū kōng kuà lǜ ěr。 去年生儿名添丁,意令与国充耘耔。qù nián shēng ér míng tiān dīng,yì lìng yǔ guó chōng yún zǐ。 国家丁口连四海,岂无农夫亲耒耜。guó jiā dīng kǒu lián sì hǎi,qǐ wú nóng fū qīn lěi sì。 先生抱才终大用,宰相未许终不仕。xiān shēng bào cái zhōng dà yòng,zǎi xiāng wèi xǔ zhōng bù shì。 假如不在陈力列,立言垂范亦足恃。jiǎ rú bù zài chén lì liè,lì yán chuí fàn yì zú shì。 苗裔当蒙十世宥,岂谓贻厥无基阯。miáo yì dāng méng shí shì yòu,qǐ wèi yí jué wú jī zhǐ。 故知忠孝生天性,洁身乱伦安足拟。gù zhī zhōng xiào shēng tiān xìng,jié shēn luàn lún ān zú nǐ。 昨晚长须来下状,隔墙恶少恶难似。zuó wǎn zhǎng xū lái xià zhuàng,gé qiáng è shǎo è nán shì。 每骑屋山下窥阚,浑舍惊怕走折趾。měi qí wū shān xià kuī hǎn,hún shě jīng pà zǒu zhé zhǐ。 凭依婚媾欺官吏,不信令行能禁止。píng yī hūn gòu qī guān lì,bù xìn lìng xíng néng jìn zhǐ。 先生受屈未曾语,忽此来告良有以。xiān shēng shòu qū wèi céng yǔ,hū cǐ lái gào liáng yǒu yǐ。 嗟我身为赤县令,操权不用欲何俟。jiē wǒ shēn wèi chì xiàn lìng,cāo quán bù yòng yù hé qí。 立召贼曹呼伍伯,尽取鼠辈尸诸市。lì zhào zéi cáo hū wǔ bó,jǐn qǔ shǔ bèi shī zhū shì。 先生又遣长须来,如此处置非所喜。xiān shēng yòu qiǎn zhǎng xū lái,rú cǐ chù zhì fēi suǒ xǐ。 况又时当长养节,都邑未可猛政理。kuàng yòu shí dāng zhǎng yǎng jié,dōu yì wèi kě měng zhèng lǐ。 先生固是余所畏,度量不敢窥涯涘。xiān shēng gù shì yú suǒ wèi,dù liàng bù gǎn kuī yá sì。 放纵是谁之过欤,效尤戮仆愧前史。fàng zòng shì shuí zhī guò yú,xiào yóu lù pū kuì qián shǐ。 买羊沽酒谢不敏,偶逢明月曜桃李。mǎi yáng gū jiǔ xiè bù mǐn,ǒu féng míng yuè yào táo lǐ。 先生有意许降临,更遣长须致双鲤。xiān shēng yǒu yì xǔ jiàng lín,gèng qiǎn zhǎng xū zhì shuāng lǐ。

酬司门卢四兄云夫院长望秋作

韩愈

长安雨洗新秋出,极目寒镜开尘函。zhǎng ān yǔ xǐ xīn qiū chū,jí mù hán jìng kāi chén hán。 终南晓望蹋龙尾,倚天更觉青巉巉。zhōng nán xiǎo wàng tà lóng wěi,yǐ tiān gèng jué qīng chán chán。 自知短浅无所补,从事久此穿朝衫。zì zhī duǎn qiǎn wú suǒ bǔ,cóng shì jiǔ cǐ chuān cháo shān。 归来得便即游览,暂似壮马脱重衔。guī lái dé biàn jí yóu lǎn,zàn shì zhuàng mǎ tuō zhòng xián。 曲江荷花盖十里,江湖生目思莫缄。qū jiāng hé huā gài shí lǐ,jiāng hú shēng mù sī mò jiān。 乐游下瞩无远近,绿槐萍合不可芟。lè yóu xià zhǔ wú yuǎn jìn,lǜ huái píng hé bù kě shān。 白首寓居谁借问,平地寸步扃云岩。bái shǒu yù jū shuí jiè wèn,píng dì cùn bù jiōng yún yán。 云夫吾兄有狂气,嗜好与俗殊酸咸。yún fū wú xiōng yǒu kuáng qì,shì hǎo yǔ sú shū suān xián。 日来省我不肯去,论诗说赋相諵諵。rì lái shěng wǒ bù kěn qù,lùn shī shuō fù xiāng nán nán。 望秋一章已惊绝,犹言低抑避谤谗。wàng qiū yī zhāng yǐ jīng jué,yóu yán dī yì bì bàng chán。 若使乘酣骋雄怪,造化何以当镌劖。ruò shǐ chéng hān chěng xióng guài,zào huà hé yǐ dāng juān chán。 嗟我小生值强伴,怯胆变勇神明鉴。jiē wǒ xiǎo shēng zhí qiáng bàn,qiè dǎn biàn yǒng shén míng jiàn。 驰坑跨谷终未悔,为利而止真贪馋。chí kēng kuà gǔ zhōng wèi huǐ,wèi lì ér zhǐ zhēn tān chán。 高揖群公谢名誉,远追甫白感至諴。gāo yī qún gōng xiè míng yù,yuǎn zhuī fǔ bái gǎn zhì xián。 楼头完月不共宿,其奈就缺行攕攕。lóu tóu wán yuè bù gòng sù,qí nài jiù quē xíng xiān xiān。

谁氏子

韩愈

非痴非狂谁氏子,去入王屋称道士。fēi chī fēi kuáng shuí shì zi,qù rù wáng wū chēng dào shì。 白头老母遮门啼,挽断衫袖留不止。bái tóu lǎo mǔ zhē mén tí,wǎn duàn shān xiù liú bù zhǐ。 翠眉新妇年二十,载送还家哭穿市。cuì méi xīn fù nián èr shí,zài sòng hái jiā kū chuān shì。 或云欲学吹凤笙,所慕灵妃媲萧史。huò yún yù xué chuī fèng shēng,suǒ mù líng fēi pì xiāo shǐ。 又云时俗轻寻常,力行险怪取贵仕。yòu yún shí sú qīng xún cháng,lì xíng xiǎn guài qǔ guì shì。 神仙虽然有传说,知者尽知其妄矣。shén xiān suī rán yǒu chuán shuō,zhī zhě jǐn zhī qí wàng yǐ。 圣君贤相安可欺,乾死穷山竟何俟。shèng jūn xián xiāng ān kě qī,qián sǐ qióng shān jìng hé qí。 呜呼余心诚岂弟,愿往教诲究终始。wū hū yú xīn chéng qǐ dì,yuàn wǎng jiào huì jiū zhōng shǐ。 罚一劝百政之经,不从而诛未晚耳。fá yī quàn bǎi zhèng zhī jīng,bù cóng ér zhū wèi wǎn ěr。 谁其友亲能哀怜,写吾此诗持送似。shuí qí yǒu qīn néng āi lián,xiě wú cǐ shī chí sòng shì。

河南令舍池台

韩愈

灌池才盈五六丈,筑台不过七八尺。guàn chí cái yíng wǔ liù zhàng,zhù tái bù guò qī bā chǐ。 欲将层级压篱落,未许波澜量斗石。yù jiāng céng jí yā lí luò,wèi xǔ bō lán liàng dòu shí。 规摹虽巧何足夸,景趣不远真可惜。guī mó suī qiǎo hé zú kuā,jǐng qù bù yuǎn zhēn kě xī。 长令人吏远趋走,已有蛙黾助狼籍。zhǎng lìng rén lì yuǎn qū zǒu,yǐ yǒu wā mǐn zhù láng jí。

送无本师归范阳

韩愈

无本于为文,身大不及胆。wú běn yú wèi wén,shēn dà bù jí dǎn。 吾尝示之难,勇往无不敢。wú cháng shì zhī nán,yǒng wǎng wú bù gǎn。 蛟龙弄角牙,造次欲手揽。jiāo lóng nòng jiǎo yá,zào cì yù shǒu lǎn。 众鬼囚大幽,下觑袭玄窞。zhòng guǐ qiú dà yōu,xià qù xí xuán dàn。 天阳熙四海,注视首不颔。tiān yáng xī sì hǎi,zhù shì shǒu bù hàn。 鲸鹏相摩窣,两举快一啖。jīng péng xiāng mó sū,liǎng jǔ kuài yī dàn。 夫岂能必然,固已谢黯黮。fū qǐ néng bì rán,gù yǐ xiè àn dǎn。 狂词肆滂葩,低昂见舒惨。kuáng cí sì pāng pā,dī áng jiàn shū cǎn。 奸穷怪变得,往往造平澹。jiān qióng guài biàn dé,wǎng wǎng zào píng dàn。 蜂蝉碎锦缬,绿池披菡萏。fēng chán suì jǐn xié,lǜ chí pī hàn dàn。 芝英擢荒榛,孤翮起连菼。zhī yīng zhuó huāng zhēn,gū hé qǐ lián tǎn。 家住幽都远,未识气先感。jiā zhù yōu dōu yuǎn,wèi shí qì xiān gǎn。 来寻吾何能,无殊嗜昌歜。lái xún wú hé néng,wú shū shì chāng chù。 始见洛阳春,桃枝缀红糁。shǐ jiàn luò yáng chūn,táo zhī zhuì hóng sǎn。 遂来长安里,时卦转习坎。suì lái zhǎng ān lǐ,shí guà zhuǎn xí kǎn。 老懒无斗心,久不事铅椠。lǎo lǎn wú dòu xīn,jiǔ bù shì qiān qiàn。 欲以金帛酬,举室常顑颔。yù yǐ jīn bó chóu,jǔ shì cháng kǎn hàn。 念当委我去,雪霜刻以憯。niàn dāng wěi wǒ qù,xuě shuāng kè yǐ cǎn。 狞飙搅空衢,天地与顿撼。níng biāo jiǎo kōng qú,tiān dì yǔ dùn hàn。 勉率吐歌诗,慰女别后览。miǎn lǜ tǔ gē shī,wèi nǚ bié hòu lǎn。

双鸟诗

韩愈

双鸟海外来,飞飞到中州。shuāng niǎo hǎi wài lái,fēi fēi dào zhōng zhōu。 一鸟落城市,一鸟集岩幽。yī niǎo luò chéng shì,yī niǎo jí yán yōu。 不得相伴鸣,尔来三千秋。bù dé xiāng bàn míng,ěr lái sān qiān qiū。 两鸟各闭口,万象衔口头。liǎng niǎo gè bì kǒu,wàn xiàng xián kǒu tóu。 春风卷地起,百鸟皆飘浮。chūn fēng juǎn dì qǐ,bǎi niǎo jiē piāo fú。 两鸟忽相逢,百日鸣不休。liǎng niǎo hū xiāng féng,bǎi rì míng bù xiū。 有耳聒皆聋,有口反自羞。yǒu ěr guā jiē lóng,yǒu kǒu fǎn zì xiū。 百舌旧饶声,从此恒低头。bǎi shé jiù ráo shēng,cóng cǐ héng dī tóu。 得病不呻唤,泯默至死休。dé bìng bù shēn huàn,mǐn mò zhì sǐ xiū。 雷公告天公,百物须膏油。léi gōng gào tiān gōng,bǎi wù xū gāo yóu。 自从两鸟鸣,聒乱雷声收。zì cóng liǎng niǎo míng,guā luàn léi shēng shōu。 鬼神怕嘲咏,造化皆停留。guǐ shén pà cháo yǒng,zào huà jiē tíng liú。 草木有微情,挑抉示九州。cǎo mù yǒu wēi qíng,tiāo jué shì jiǔ zhōu。 虫鼠诚微物,不堪苦诛求。chóng shǔ chéng wēi wù,bù kān kǔ zhū qiú。 不停两鸟鸣,百物皆生愁。bù tíng liǎng niǎo míng,bǎi wù jiē shēng chóu。 不停两鸟鸣,自此无春秋。bù tíng liǎng niǎo míng,zì cǐ wú chūn qiū。 不停两鸟鸣,日月难旋辀。bù tíng liǎng niǎo míng,rì yuè nán xuán zhōu。 不停两鸟鸣,大法失九畴。bù tíng liǎng niǎo míng,dà fǎ shī jiǔ chóu。 周公不为公,孔丘不为丘。zhōu gōng bù wèi gōng,kǒng qiū bù wèi qiū。 天公怪两鸟,各捉一处囚。tiān gōng guài liǎng niǎo,gè zhuō yī chù qiú。 百虫与百鸟,然后鸣啾啾。bǎi chóng yǔ bǎi niǎo,rán hòu míng jiū jiū。 两鸟既别处,闭声省愆尤。liǎng niǎo jì bié chù,bì shēng shěng qiān yóu。 朝食千头龙,暮食千头牛。cháo shí qiān tóu lóng,mù shí qiān tóu niú。 朝饮河生尘,暮饮海绝流。cháo yǐn hé shēng chén,mù yǐn hǎi jué liú。 还当三千秋,更起鸣相酬。hái dāng sān qiān qiū,gèng qǐ míng xiāng chóu。

赠刘师服

韩愈

羡君齿牙牢且洁,大肉硬饼如刀截。xiàn jūn chǐ yá láo qiě jié,dà ròu yìng bǐng rú dāo jié。 我今呀豁落者多,所存十馀皆兀臲。wǒ jīn ya huō luò zhě duō,suǒ cún shí yú jiē wù niè。 匙抄烂饭稳送之,合口软嚼如牛呞。shi chāo làn fàn wěn sòng zhī,hé kǒu ruǎn jué rú niú shī。 妻儿恐我生怅望,盘中不饤栗与梨。qī ér kǒng wǒ shēng chàng wàng,pán zhōng bù dìng lì yǔ lí。 只今年才四十五,后日悬知渐莽卤。zhǐ jīn nián cái sì shí wǔ,hòu rì xuán zhī jiàn mǎng lǔ。 朱颜皓颈讶莫亲,此外诸馀谁更数。zhū yán hào jǐng yà mò qīn,cǐ wài zhū yú shuí gèng shù。 忆昔太公仕进初,口含两齿无赢馀。yì xī tài gōng shì jìn chū,kǒu hán liǎng chǐ wú yíng yú。 虞翻十三比岂少,遂自惋恨形于书。yú fān shí sān bǐ qǐ shǎo,suì zì wǎn hèn xíng yú shū。 丈夫命存百无害,谁能点检形骸外。zhàng fū mìng cún bǎi wú hài,shuí néng diǎn jiǎn xíng hái wài。 巨缗东钓傥可期,与子共饱鲸鱼脍。jù mín dōng diào tǎng kě qī,yǔ zi gòng bǎo jīng yú kuài。

题炭谷湫祠堂

韩愈

万生都阳明,幽暗鬼所寰。wàn shēng dōu yáng míng,yōu àn guǐ suǒ huán。 嗟龙独何智,出入人鬼间。jiē lóng dú hé zhì,chū rù rén guǐ jiān。 不知谁为助,若执造化关。bù zhī shuí wèi zhù,ruò zhí zào huà guān。 厌处平地水,巢居插天山。yàn chù píng dì shuǐ,cháo jū chā tiān shān。 列峰若攒指,石盂仰环环。liè fēng ruò zǎn zhǐ,shí yú yǎng huán huán。 巨灵高其捧,保此一掬悭。jù líng gāo qí pěng,bǎo cǐ yī jū qiān。 森沈固含蓄,本以储阴奸。sēn shěn gù hán xù,běn yǐ chǔ yīn jiān。 鱼鳖蒙拥护,群嬉傲天顽。yú biē méng yōng hù,qún xī ào tiān wán。 翾翾栖托禽,飞飞一何闲。xuān xuān qī tuō qín,fēi fēi yī hé xián。 祠堂像侔真,擢玉纡烟鬟。cí táng xiàng móu zhēn,zhuó yù yū yān huán。 群怪俨伺候,恩威在其颜。qún guài yǎn cì hòu,ēn wēi zài qí yán。 我来日正中,悚惕思先还。wǒ lái rì zhèng zhōng,sǒng tì sī xiān hái。 寄立尺寸地,敢言来途艰。jì lì chǐ cùn dì,gǎn yán lái tú jiān。 吁无吹毛刃,血此牛蹄殷。xū wú chuī máo rèn,xuè cǐ niú tí yīn。 至令乘水旱,鼓舞寡与鳏。zhì lìng chéng shuǐ hàn,gǔ wǔ guǎ yǔ guān。 林丛镇冥冥,穷年无由删。lín cóng zhèn míng míng,qióng nián wú yóu shān。 妍英杂艳实,星琐黄朱斑。yán yīng zá yàn shí,xīng suǒ huáng zhū bān。 石级皆险滑,颠跻莫牵攀。shí jí jiē xiǎn huá,diān jī mò qiān pān。 龙区雏众碎,付与宿已颁。lóng qū chú zhòng suì,fù yǔ sù yǐ bān。 弃去可奈何,吾其死茅菅。qì qù kě nài hé,wú qí sǐ máo jiān。

送陆畅归江南

韩愈

举举江南子,名以能诗闻。jǔ jǔ jiāng nán zi,míng yǐ néng shī wén。 一来取高第,官佐东宫军。yī lái qǔ gāo dì,guān zuǒ dōng gōng jūn。 迎妇丞相府,夸映秀士群。yíng fù chéng xiāng fǔ,kuā yìng xiù shì qún。 鸾鸣桂树间,观者何缤纷。luán míng guì shù jiān,guān zhě hé bīn fēn。 人事喜颠倒,旦夕异所云。rén shì xǐ diān dào,dàn xī yì suǒ yún。 萧萧青云干,遂逐荆棘焚。xiāo xiāo qīng yún gàn,suì zhú jīng jí fén。 岁晚鸿雁过,乡思见新文。suì wǎn hóng yàn guò,xiāng sī jiàn xīn wén。 践此秦关雪,家彼吴洲云。jiàn cǐ qín guān xuě,jiā bǐ wú zhōu yún。 悲啼上车女,骨肉不可分。bēi tí shàng chē nǚ,gǔ ròu bù kě fēn。 感慨都门别,丈夫酒方醺。gǎn kǎi dōu mén bié,zhàng fū jiǔ fāng xūn。 我实门下士,力薄蚋与蚊。wǒ shí mén xià shì,lì báo ruì yǔ wén。 受恩不即报,永负湘中坟。shòu ēn bù jí bào,yǒng fù xiāng zhōng fén。

送进士刘师服东归

韩愈

猛虎落槛阱,坐食如孤㹠。měng hǔ luò kǎn jǐng,zuò shí rú gū tún。 丈夫在富贵,岂必守一门。zhàng fū zài fù guì,qǐ bì shǒu yī mén。 公心有勇气,公口有直言。gōng xīn yǒu yǒng qì,gōng kǒu yǒu zhí yán。 奈何任埋没,不自求腾轩。nài hé rèn mái méi,bù zì qiú téng xuān。 仆本亦进士,颇尝究根源。pū běn yì jìn shì,pǒ cháng jiū gēn yuán。 由来骨鲠材,喜被软弱吞。yóu lái gǔ gěng cái,xǐ bèi ruǎn ruò tūn。 低头受侮笑,隐忍硉兀冤。dī tóu shòu wǔ xiào,yǐn rěn lù wù yuān。 泥雨城东路,夏槐作云屯。ní yǔ chéng dōng lù,xià huái zuò yún tún。 还家虽阙短,指日亲晨飧。hái jiā suī quē duǎn,zhǐ rì qīn chén sūn。 携持令名归,自足贻家尊。xié chí lìng míng guī,zì zú yí jiā zūn。 时节不可玩,亲交可攀援。shí jié bù kě wán,qīn jiāo kě pān yuán。 勉来取金紫,勿久休中园。miǎn lái qǔ jīn zǐ,wù jiǔ xiū zhōng yuán。