古诗词

杂曲歌辞·行路难

齐己

行路难,君好看。xíng lù nán,jūn hǎo kàn。 惊波不在黤黮间,小人心里藏崩湍。jīng bō bù zài yǎn dǎn jiān,xiǎo rén xīn lǐ cáng bēng tuān。 七盘九折寒崷崒,翻车倒盖犹堪出。qī pán jiǔ zhé hán qiú zú,fān chē dào gài yóu kān chū。 未似是非唇舌危,闇中潜毁平人骨。wèi shì shì fēi chún shé wēi,àn zhōng qián huǐ píng rén gǔ。 君不见楚灵均,千古沉冤湘水滨。jūn bù jiàn chǔ líng jūn,qiān gǔ chén yuān xiāng shuǐ bīn。 又不见李太白,一朝却作江南客。yòu bù jiàn lǐ tài bái,yī cháo què zuò jiāng nán kè。

杂曲歌辞·行路难

齐己

下浸与高盘,不为行路难。xià jìn yǔ gāo pán,bù wèi xíng lù nán。 是非真险恶,翻覆作峰峦。shì fēi zhēn xiǎn è,fān fù zuò fēng luán。 漆愧同时黑,朱惭巧处丹。qī kuì tóng shí hēi,zhū cán qiǎo chù dān。 令人畏相识,欲画白云看。lìng rén wèi xiāng shí,yù huà bái yún kàn。

巫山高

齐己

巫山高,巫女妖。wū shān gāo,wū nǚ yāo。 雨为暮兮云为朝,楚王憔悴魂欲销。yǔ wèi mù xī yún wèi cháo,chǔ wáng qiáo cuì hún yù xiāo。 秋猿嗥嗥日将夕,红霞紫烟凝老壁。qiū yuán háo háo rì jiāng xī,hóng xiá zǐ yān níng lǎo bì。 千岩万壑花皆坼,但恐芳菲无正色。qiān yán wàn hè huā jiē chè,dàn kǒng fāng fēi wú zhèng sè。 不知今古行人行,几人经此无秋情。bù zhī jīn gǔ xíng rén xíng,jǐ rén jīng cǐ wú qiū qíng。 云深庙远不可觅,十二峰头插天碧。yún shēn miào yuǎn bù kě mì,shí èr fēng tóu chā tiān bì。

相和歌辞苦寒行

齐己

冰峰撑空寒矗矗,雪凝水冻埋海陆。bīng fēng chēng kōng hán chù chù,xuě níng shuǐ dòng mái hǎi lù。 杀物之性,伤人之欲。shā wù zhī xìng,shāng rén zhī yù。 既不能断绝蒺藜荆棘之根株,又不能展凤皇麒麟之拳局。jì bù néng duàn jué jí lí jīng jí zhī gēn zhū,yòu bù néng zhǎn fèng huáng qí lín zhī quán jú。 如此则何如为和煦,为膏雨。rú cǐ zé hé rú wèi hé xù,wèi gāo yǔ。 自然天下之荣枯,融融于万户。zì rán tiān xià zhī róng kū,róng róng yú wàn hù。

善哉行

齐己

大鹏刷翮谢溟渤,青云万层高突出。dà péng shuā hé xiè míng bó,qīng yún wàn céng gāo tū chū。 下视秋涛空渺弥,旧处鱼龙皆细物。xià shì qiū tāo kōng miǎo mí,jiù chù yú lóng jiē xì wù。 人生在世何容易,眼浊心昏信生死。rén shēng zài shì hé róng yì,yǎn zhuó xīn hūn xìn shēng sǐ。 愿除嗜欲待身轻,携手同寻列仙事。yuàn chú shì yù dài shēn qīng,xié shǒu tóng xún liè xiān shì。

杂曲歌辞升天行

齐己

身不沈,骨不重,驱青鸾,驾白凤。shēn bù shěn,gǔ bù zhòng,qū qīng luán,jià bái fèng。 幢盖飘飘入冷空,天风瑟瑟星河动。chuáng gài piāo piāo rù lěng kōng,tiān fēng sè sè xīng hé dòng。 瑶阙参差阿母家,楼台戏闭凝彤霞。yáo quē cān chà ā mǔ jiā,lóu tái xì bì níng tóng xiá。 五三仙子乘龙车,堂前碾烂蟠桃花。wǔ sān xiān zi chéng lóng chē,táng qián niǎn làn pán táo huā。 回头却顾蓬山顶,一点浓岚在深井。huí tóu què gù péng shān dǐng,yī diǎn nóng lán zài shēn jǐng。

谢荆幕孙郎中见示乐府歌集二十八字

齐己

长吉才狂太白颠,二公文阵势横前。zhǎng jí cái kuáng tài bái diān,èr gōng wén zhèn shì héng qián。 谁言后代无高手,夺得秦皇鞭鬼鞭。shuí yán hòu dài wú gāo shǒu,duó dé qín huáng biān guǐ biān。

与萧旷冥会诗其二

织绡女

织绡泉底少欢娱,更劝萧郎尽酒壶。zhī xiāo quán dǐ shǎo huān yú,gèng quàn xiāo láng jǐn jiǔ hú。 愁见玉琴弹别鹤,又将清泪滴真珠。chóu jiàn yù qín dàn bié hè,yòu jiāng qīng lèi dī zhēn zhū。

酬卢仝见访不遇题壁

含曦

长寿寺石壁,卢公一首诗。zhǎng shòu sì shí bì,lú gōng yī shǒu shī。 渴读即不渴,饥读即不饥。kě dú jí bù kě,jī dú jí bù jī。 鲸吞海水尽,露出珊瑚枝。jīng tūn hǎi shuǐ jǐn,lù chū shān hú zhī。 海神知贵不知价,留向人间光照夜。hǎi shén zhī guì bù zhī jià,liú xiàng rén jiān guāng zhào yè。

渡桑干

刘皂

客舍并州已十霜,归心日夜忆咸阳。kè shě bìng zhōu yǐ shí shuāng,guī xīn rì yè yì xián yáng。 无端更渡桑干水,却望并州是故乡。wú duān gèng dù sāng gàn shuǐ,què wàng bìng zhōu shì gù xiāng。

边城柳

刘皂

一株新柳色,十里断孤城。yī zhū xīn liǔ sè,shí lǐ duàn gū chéng。 为近东西路,长悬离别情。wèi jìn dōng xī lù,zhǎng xuán lí bié qíng。

长门怨三首其三

刘皂

蝉鬓慵梳倚帐门,蛾眉不扫惯承恩。chán bìn yōng shū yǐ zhàng mén,é méi bù sǎo guàn chéng ēn。 旁人未必知心事,一面残妆空泪痕。páng rén wèi bì zhī xīn shì,yī miàn cán zhuāng kōng lèi hén。

长门怨

刘皂

宫殿沈沈月欲分,昭阳更漏不堪闻。gōng diàn shěn shěn yuè yù fēn,zhāo yáng gèng lòu bù kān wén。 珊瑚枕上千行泪,不是思君是恨君。shān hú zhěn shàng qiān xíng lèi,bù shì sī jūn shì hèn jūn。

和赠和龙妙空禅师

夏鸿

翰林遗迹镜潭前,孤峭高僧此处禅。hàn lín yí jì jìng tán qián,gū qiào gāo sēng cǐ chù chán。 出为信门兴化日,坐当吾国太平年。chū wèi xìn mén xīng huà rì,zuò dāng wú guó tài píng nián。 身同莹澈尼珠净,语并锋铓慧剑坚。shēn tóng yíng chè ní zhū jìng,yǔ bìng fēng máng huì jiàn jiān。 道果已圆名已遂,即看千匝绕香筵。dào guǒ yǐ yuán míng yǐ suì,jí kàn qiān zā rào xiāng yán。

广谪仙怨

窦弘馀

胡尘犯阙冲关,金辂提携玉颜。hú chén fàn quē chōng guān,jīn lù tí xié yù yán。 云雨此时萧散,君王何日归还。yún yǔ cǐ shí xiāo sàn,jūn wáng hé rì guī hái。 伤心朝恨暮恨,回首千山万山。shāng xīn cháo hèn mù hèn,huí shǒu qiān shān wàn shān。 独望天边初月,蛾眉犹自弯弯。dú wàng tiān biān chū yuè,é méi yóu zì wān wān。

杨岐山

唐廪

逗竹穿花越几村,还从旧路入云门。dòu zhú chuān huā yuè jǐ cūn,hái cóng jiù lù rù yún mén。 翠微不闭楼台出,清吹频回水石喧。cuì wēi bù bì lóu tái chū,qīng chuī pín huí shuǐ shí xuān。 天外鹤归松自老,岩间僧逝塔空存。tiān wài hè guī sōng zì lǎo,yán jiān sēng shì tǎ kōng cún。 重来白首良堪喜,朝露浮生不足言。zhòng lái bái shǒu liáng kān xǐ,cháo lù fú shēng bù zú yán。

题敬爱诗后

李和风

高唐不是这高塘,淮畔荆南各异方。gāo táng bù shì zhè gāo táng,huái pàn jīng nán gè yì fāng。 若向此中求荐枕,参差笑杀楚襄王。ruò xiàng cǐ zhōng qiú jiàn zhěn,cān chà xiào shā chǔ xiāng wáng。

扣舷歌

黄子野

早潮初上海门开,漠漠彤云雪作堆。zǎo cháo chū shàng hǎi mén kāi,mò mò tóng yún xuě zuò duī。 一百六峰都掩尽,不知何处有僧来。yī bǎi liù fēng dōu yǎn jǐn,bù zhī hé chù yǒu sēng lái。

扣舷歌

黄子野

几日江头醉不醒,满天风雪卧沧溟。jǐ rì jiāng tóu zuì bù xǐng,mǎn tiān fēng xuě wò cāng míng。 定知酒伴无寻处,门外松涛坐独听。dìng zhī jiǔ bàn wú xún chù,mén wài sōng tāo zuò dú tīng。

及第后谢座主

周匡物

一纵东越入西秦,十度闻莺不见春。yī zòng dōng yuè rù xī qín,shí dù wén yīng bù jiàn chūn。 试向昆山投瓦砾,便容灵沼濯埃尘。shì xiàng kūn shān tóu wǎ lì,biàn róng líng zhǎo zhuó āi chén。 悲欢暗负风云力,感激潜生草木身。bēi huān àn fù fēng yún lì,gǎn jī qián shēng cǎo mù shēn。 中夜自将形影语,古来吞炭是何人。zhōng yè zì jiāng xíng yǐng yǔ,gǔ lái tūn tàn shì hé rén。