古诗词

酬赠李鍊师见招

白居易

几年司谏直承明,今日求真礼上清。jǐ nián sī jiàn zhí chéng míng,jīn rì qiú zhēn lǐ shàng qīng。 曾犯龙鳞容不死,欲骑鹤背觅长生。céng fàn lóng lín róng bù sǐ,yù qí hè bèi mì zhǎng shēng。 刘纲有妇仙同得,伯道无儿累更轻。liú gāng yǒu fù xiān tóng dé,bó dào wú ér lèi gèng qīng。 若许移家相近住,便驱鸡犬上层城。ruò xǔ yí jiā xiāng jìn zhù,biàn qū jī quǎn shàng céng chéng。

登西楼忆行简

白居易

每因楼上西南望,始觉人间道路长。měi yīn lóu shàng xī nán wàng,shǐ jué rén jiān dào lù zhǎng。 碍日暮山青蔟蔟,漫天秋水白茫茫。ài rì mù shān qīng cù cù,màn tiān qiū shuǐ bái máng máng。 风波不见三年面,书信难传万里肠。fēng bō bù jiàn sān nián miàn,shū xìn nán chuán wàn lǐ cháng。 早晚东归来下峡,稳乘船舫过瞿唐。zǎo wǎn dōng guī lái xià xiá,wěn chéng chuán fǎng guò qú táng。

编集拙诗成一十五卷因题卷末戏赠元九李二十

白居易

一篇长恨有风情,十首秦吟近正声。yī piān zhǎng hèn yǒu fēng qíng,shí shǒu qín yín jìn zhèng shēng。 每被老元偷格律,苦教短李伏歌行。měi bèi lǎo yuán tōu gé lǜ,kǔ jiào duǎn lǐ fú gē xíng。 世间富贵应无分,身后文章合有名。shì jiān fù guì yīng wú fēn,shēn hòu wén zhāng hé yǒu míng。 莫怪气粗言语大,新排十五卷诗成。mò guài qì cū yán yǔ dà,xīn pái shí wǔ juǎn shī chéng。

元九以绿丝布白轻褣

白居易

绿丝文布素轻褣,珍重京华手自封。lǜ sī wén bù sù qīng róng,zhēn zhòng jīng huá shǒu zì fēng。 贫友远劳君寄附,病妻亲为我裁缝。pín yǒu yuǎn láo jūn jì fù,bìng qī qīn wèi wǒ cái fèng。 裤花白似秋云薄,衫色青于春草浓。kù huā bái shì qiū yún báo,shān sè qīng yú chūn cǎo nóng。 欲著却休知不称,折腰无复旧形容。yù zhù què xiū zhī bù chēng,zhé yāo wú fù jiù xíng róng。

九江春望

白居易

淼茫积水非吾土,飘泊浮萍自我身。miǎo máng jī shuǐ fēi wú tǔ,piāo pō fú píng zì wǒ shēn。 身外信缘为活计,眼前随事觅交亲。shēn wài xìn yuán wèi huó jì,yǎn qián suí shì mì jiāo qīn。 炉烟岂异终南色,湓草宁殊渭北春。lú yān qǐ yì zhōng nán sè,pén cǎo níng shū wèi běi chūn。 此地何妨便终老,譬如元是九江人。cǐ dì hé fáng biàn zhōng lǎo,pì rú yuán shì jiǔ jiāng rén。

寻郭道士不遇

白居易

郡中乞假来相访,洞里朝元去不逢。jùn zhōng qǐ jiǎ lái xiāng fǎng,dòng lǐ cháo yuán qù bù féng。 看院只留双白鹤,入门惟见一青松。kàn yuàn zhǐ liú shuāng bái hè,rù mén wéi jiàn yī qīng sōng。 药炉有火丹应伏,云碓无人水自舂。yào lú yǒu huǒ dān yīng fú,yún duì wú rén shuǐ zì chōng。 欲问参同契中事,更期何日得从容。yù wèn cān tóng qì zhōng shì,gèng qī hé rì dé cóng róng。

浔阳春三首春生

白居易

春生何处闇周游,海角天涯遍始休。chūn shēng hé chù àn zhōu yóu,hǎi jiǎo tiān yá biàn shǐ xiū。 先遣和风报消息,续教啼鸟说来由。xiān qiǎn hé fēng bào xiāo xī,xù jiào tí niǎo shuō lái yóu。 展张草色长河畔,点缀花房小树头。zhǎn zhāng cǎo sè zhǎng hé pàn,diǎn zhuì huā fáng xiǎo shù tóu。 若到故园应觅我,为传沦落在江州。ruò dào gù yuán yīng mì wǒ,wèi chuán lún luò zài jiāng zhōu。

浔阳春三首春来

白居易

春来触地故乡情,忽见风光忆两京。chūn lái chù dì gù xiāng qíng,hū jiàn fēng guāng yì liǎng jīng。 金谷蹋花香骑入,曲江碾草钿车行。jīn gǔ tà huā xiāng qí rù,qū jiāng niǎn cǎo diàn chē xíng。 谁家绿酒欢连夜,何处红楼睡失明。shuí jiā lǜ jiǔ huān lián yè,hé chù hóng lóu shuì shī míng。 独有不眠不醉客,经春冷坐古湓城。dú yǒu bù mián bù zuì kè,jīng chūn lěng zuò gǔ pén chéng。

浔阳春三首春去

白居易

一从泽畔为迁客,两度江头送暮春。yī cóng zé pàn wèi qiān kè,liǎng dù jiāng tóu sòng mù chūn。 白发更添今日鬓,青衫不改去年身。bái fā gèng tiān jīn rì bìn,qīng shān bù gǎi qù nián shēn。 百川未有回流水,一老终无却少人。bǎi chuān wèi yǒu huí liú shuǐ,yī lǎo zhōng wú què shǎo rén。 四十六时三月尽,送春争得不殷勤。sì shí liù shí sān yuè jǐn,sòng chūn zhēng dé bù yīn qín。

得行简书闻欲下峡先以诗寄

白居易

朝来又得东川信,欲取春初发梓州。cháo lái yòu dé dōng chuān xìn,yù qǔ chūn chū fā zǐ zhōu。 书报九江闻暂喜,路经三峡想还愁。shū bào jiǔ jiāng wén zàn xǐ,lù jīng sān xiá xiǎng hái chóu。 潇湘瘴雾加餐饭,滟滪惊波稳泊舟。xiāo xiāng zhàng wù jiā cān fàn,yàn yù jīng bō wěn pō zhōu。 欲寄两行迎尔泪,长江不肯向西流。yù jì liǎng xíng yíng ěr lèi,zhǎng jiāng bù kěn xiàng xī liú。

南湖早春

白居易

风回云断雨初晴,返照湖边暖复明。fēng huí yún duàn yǔ chū qíng,fǎn zhào hú biān nuǎn fù míng。 乱点碎红山杏发,平铺新绿水蘋生。luàn diǎn suì hóng shān xìng fā,píng pù xīn lǜ shuǐ píng shēng。 翅低白雁飞仍重,舌涩黄鹂语未成。chì dī bái yàn fēi réng zhòng,shé sè huáng lí yǔ wèi chéng。 不道江南春不好,年年衰病减心情。bù dào jiāng nán chūn bù hǎo,nián nián shuāi bìng jiǎn xīn qíng。

元十八从事南海欲出庐山临别旧居有恋泉声之什因以投和兼伸别情

白居易

贤侯辟士礼从容,莫恋泉声问所从。xián hóu pì shì lǐ cóng róng,mò liàn quán shēng wèn suǒ cóng。 雨露初承黄纸诏,烟霞欲别紫霄峰。yǔ lù chū chéng huáng zhǐ zhào,yān xiá yù bié zǐ xiāo fēng。 伤弓未息新惊鸟,得水难留久卧龙。shāng gōng wèi xī xīn jīng niǎo,dé shuǐ nán liú jiǔ wò lóng。 我正退藏君变化,一杯可易得相逢。wǒ zhèng tuì cáng jūn biàn huà,yī bēi kě yì dé xiāng féng。

遣怀

白居易

羲和走驭趁年光,不许人间日月长。xī hé zǒu yù chèn nián guāng,bù xǔ rén jiān rì yuè zhǎng。 遂使四时都似电,争教两鬓不成霜。suì shǐ sì shí dōu shì diàn,zhēng jiào liǎng bìn bù chéng shuāng。 荣销枯去无非命,壮尽衰来亦是常。róng xiāo kū qù wú fēi mìng,zhuàng jǐn shuāi lái yì shì cháng。 已共身心要约定,穷通生死不惊忙。yǐ gòng shēn xīn yào yuē dìng,qióng tōng shēng sǐ bù jīng máng。

闲意

白居易

不争荣耀任沈沦,日与时疏共道亲。bù zhēng róng yào rèn shěn lún,rì yǔ shí shū gòng dào qīn。 北省朋僚音信断,东林长老往还频。běi shěng péng liáo yīn xìn duàn,dōng lín zhǎng lǎo wǎng hái pín。 病停夜食闲如社,慵拥朝裘暖似春。bìng tíng yè shí xián rú shè,yōng yōng cháo qiú nuǎn shì chūn。 渐老溅谙闲气味,终身不拟作忙人。jiàn lǎo jiàn ān xián qì wèi,zhōng shēn bù nǐ zuò máng rén。

山枇杷

白居易

深山老去惜年华,况对东溪野枇杷。shēn shān lǎo qù xī nián huá,kuàng duì dōng xī yě pí pá。 火树风来翻绛燄,琼枝日出晒红纱。huǒ shù fēng lái fān jiàng yàn,qióng zhī rì chū shài hóng shā。 回看桃李都无色,映得芙蓉不是花。huí kàn táo lǐ dōu wú sè,yìng dé fú róng bù shì huā。 争奈结根深石底,无因移得到人家。zhēng nài jié gēn shēn shí dǐ,wú yīn yí dé dào rén jiā。

闻李尚书拜相因以长句寄贺微之

白居易

怜君不久在通川,知已新提造化权。lián jūn bù jiǔ zài tōng chuān,zhī yǐ xīn tí zào huà quán。 夔卨定求才济世,张雷应辨气冲天。kuí xiè dìng qiú cái jì shì,zhāng léi yīng biàn qì chōng tiān。 那知沦落天涯日,正是陶钧海内年。nà zhī lún luò tiān yá rì,zhèng shì táo jūn hǎi nèi nián。 肯向泥中抛折剑,不收重铸作龙泉。kěn xiàng ní zhōng pāo zhé jiàn,bù shōu zhòng zhù zuò lóng quán。

岁暮

白居易

穷阴急景坐相催,壮齿韶颜去不回。qióng yīn jí jǐng zuò xiāng cuī,zhuàng chǐ sháo yán qù bù huí。 旧病重因年老发,新愁多是夜长来。jiù bìng zhòng yīn nián lǎo fā,xīn chóu duō shì yè zhǎng lái。 膏明自爇缘多事,雁默先烹为不才。gāo míng zì ruò yuán duō shì,yàn mò xiān pēng wèi bù cái。 祸福细寻无会处,不如且进手中杯。huò fú xì xún wú huì chù,bù rú qiě jìn shǒu zhōng bēi。

雨中赴刘十九二林之期及到寺刘已先去因以四韵寄之

白居易

云中台殿泥中路,既阻同游懒却还。yún zhōng tái diàn ní zhōng lù,jì zǔ tóng yóu lǎn què hái。 将谓独愁犹对雨,不知多兴已寻山。jiāng wèi dú chóu yóu duì yǔ,bù zhī duō xīng yǐ xún shān。 才应行到千峰里,只校来迟半日间。cái yīng xíng dào qiān fēng lǐ,zhǐ xiào lái chí bàn rì jiān。 最惜杜鹃花烂熳,春风吹尽不同攀。zuì xī dù juān huā làn màn,chūn fēng chuī jǐn bù tóng pān。

蔷薇正开春酒初熟因招刘十九张大夫崔二十四同饮

白居易

瓮头竹叶经春熟,阶底蔷薇入夏开。wèng tóu zhú yè jīng chūn shú,jiē dǐ qiáng wēi rù xià kāi。 似火浅深红压架,如饧气味绿黏台。shì huǒ qiǎn shēn hóng yā jià,rú táng qì wèi lǜ nián tái。 试将诗句相招去,倘有风情或可来。shì jiāng shī jù xiāng zhāo qù,tǎng yǒu fēng qíng huò kě lái。 明日早花应更好,心期同醉卯时杯。míng rì zǎo huā yīng gèng hǎo,xīn qī tóng zuì mǎo shí bēi。

风雨晚

白居易

苦竹林边芦苇丛,停舟一望思无穷。kǔ zhú lín biān lú wěi cóng,tíng zhōu yī wàng sī wú qióng。 青苔扑地连春雨,白浪掀天尽日风。qīng tái pū dì lián chūn yǔ,bái làng xiān tiān jǐn rì fēng。 忽忽百年行欲半,茫茫万事坐成空。hū hū bǎi nián xíng yù bàn,máng máng wàn shì zuò chéng kōng。 此生飘荡何时定,一缕鸿毛天地中。cǐ shēng piāo dàng hé shí dìng,yī lǚ hóng máo tiān dì zhōng。